Tại sao hưu nên bắt đầu năm…40 tuổi
Thế là hết tháng 8.
Tôi thấy quãng sau 40 tuổi là tiền đề đẹp nhất cho một cuộc hưu chất lượng. Tầm này cũng làm được kha khá rồi. Chức vụ đã thử, tiền đã kiếm, những cuộc họp từng tưởng long trời lở đất vài năm sau nhìn lại chẳng ai nhớ. Gen Z bắt đầu chạy nhanh hơn, làm slide đẹp hơn, thức khuya khỏe hơn và vẫn còn nguyên sự háo hức với những cuộc đua mình từng trải qua. Thì thôi, nhường sân cho chúng nó chạy một đoạn cũng được.
Hơn 40 vẫn còn một thứ rất quý. Gân cốt còn dùng được và lòng tò mò chưa hết. Vẫn đủ sức lái xe đi xa, học rang cà phê, làm một cái áo, tập một môn mới, mua vé đi Oslo hay đơn giản sáng thứ Hai ngồi pha trà trong lúc thiên hạ đang họp giao ban.
Tôi thấy cái phí nhất của con người đôi khi là dành hết những năm còn khỏe để tích lũy vật chất cho những năm mình chẳng còn khỏe để tận hưởng. Tôi thấy bất mãn cho bố mẹ tôi lắm, lúc chúng tôi nhớ được bố mẹ tôi cũng ngang tuổi tôi bây giờ, ko đi du lịch, không đi chơi, ngoài đám cưới đám giỗ thì không tiệc tùng…
Loài người vốn sống trong lo âu. Chưa có nhà thì lo mua nhà. Có một căn lại nghĩ đến căn thứ hai. Có 10 tỷ sợ chưa đủ 20. Có 20 tỷ lại nghĩ chắc phải 30 mới an toàn, rồi 300. Nhu cầu sống có giới hạn, nỗi sợ thì gần như không. Đến một lúc nào đó, câu hỏi “mình còn kiếm thêm được bao nhiêu?” có lẽ nên nhường chỗ cho câu “mình còn bao nhiêu năm đủ khỏe để tiêu thời gian theo ý mình?” Tôi cũng bất mãn cho ông sếp cũ tôi lắm nhà ở Ciputra, con thì đã đi Mỹ cả, ông vẫn hàng ngày hì hục trong nhà máy với dây chuyền mới nhập, hôm trước đọc báo thấy ông trong danh sách nợ thuế cấm xuất cảnh…giá mà anh đi chơi sớm hơn, giao cho tụi tôi lúc đó có hơn ba mươi he he
Chào tháng 9. Bác hưu vẫn làm, vẫn kiếm tiền, vẫn bày đủ trò. Chỉ là bắt đầu coi thời gian ngang giá với tiền, thậm chí đắt hơn tiền. Ngày trước tích tiền để dành cho tương lai. Sau 40, có lẽ nên bắt đầu dành cả tương lai cho mình. Các bác chọn thế nào: thêm 10 tỷ hay thêm 10 năm được sống theo ý mình?
Ảnh là Oslo, cực kỳ chill, chỉ lạnh và đắt đỏ.
*******************************
nghỉ hưu chỉ đơn giản là nghỉ việc rồi làm việc mình thích, không quan trọng thu nhập vì đã có thu nhập thụ động
******************************
Tôi Đã từng cho mình HƯU SÁU THÁNG
Tôi nghỉ việc ở tuổi 39. Không phải vì giàu, càng không phải vì đã đạt đến cảnh giới tự do tài chính. Tôi chỉ có một căn nhà vẫn còn vài kỳ trả góp, một chiếc xe đã cũ và một cơ thể cứ tối Chủ nhật là bắt đầu đau đầu.
Ở công ty, trên tôi là sếp, dưới tôi là một nhóm Gen Z. Sếp bảo phải quản nhân viên thật chặt. Các em bảo cần được trao quyền. Sếp muốn làm thêm ngoài giờ. Các em muốn tôn trọng ranh giới cá nhân. Sếp nhắn tôi lúc mười một giờ đêm, sáng hôm sau nhân viên xin nghỉ vì cảm thấy không còn cùng tần số. Tôi đứng giữa, ngày nào cũng làm phiên dịch viên giữa hai thế hệ không muốn học ngôn ngữ của nhau.
Có hôm sếp hỏi vì sao đội nhóm thiếu nhiệt huyết. Tôi định trả lời rằng nhiệt huyết cũng giống điều hòa, dùng nhiều thì phải trả tiền. Nhưng nghĩ đến khoản vay mua nhà, tôi lại mỉm cười nhận lỗi.
Ở tuổi gần 40, người ta có đủ kinh nghiệm để biết công ty đang độc hại, nhưng cũng có đủ hóa đơn để không thể đập bàn đứng dậy. Thế nên sáng vẫn tô son, mặc đẹp, bước vào văn phòng với vẻ mặt của một phụ nữ thành đạt. Thỉnh thoảng tôi vào nhà vệ sinh ngồi im năm phút, vừa để thở, vừa tránh nói những câu có thể ảnh hưởng đến trợ cấp thôi việc.
Tôi đã cố rất lâu. Cố vì tiền nhà, tiền xe, học phí của con và nỗi sợ rằng nghỉ rồi sẽ bị coi là thất bại. Chúng ta được dạy phải kiên trì, nhưng ít ai dạy rằng có những nơi càng kiên trì thì mình càng biến mất.
Đến khi khoản nợ chỉ còn một đoạn ngắn, tiền tiết kiệm đủ sống một thời gian, tôi nộp đơn nghỉ. Mẹ hỏi đang yên đang lành sao lại bỏ. Chồng hỏi đã tìm được việc mới chưa. Mấy chị đồng nghiệp nhìn tôi như nhìn một người vừa bước khỏi tàu trong khi tàu vẫn đang chạy.
Tôi bảo chưa tìm việc mới. Tôi muốn hưu sáu tháng.
Sáu tháng thôi. Không họp, không báo cáo, không đánh giá hiệu suất, không nghe câu “chị linh hoạt thêm một chút” từ những người chưa bao giờ linh hoạt với quyền lợi của tôi. Tôi ngủ đủ, đưa mẹ đi khám, nấu cơm, tập thể dục và học lại cách ngồi uống cà phê mà không đặt điện thoại úp bên cạnh.
Đến tháng thứ tư, tôi bắt đầu nhớ công việc. Hóa ra tôi không ghét lao động. Tôi chỉ ghét việc mỗi sáng phải mang một phiên bản vui vẻ của mình đến phục vụ một nơi đang làm mình kiệt sức.
Người ta hay nghĩ hưu non là đặc quyền của người nhiều tiền. Không hẳn. Có người hưu non bằng vài căn nhà cho thuê. Có người chỉ đủ tiền mua cho mình sáu tháng được thở. Một người nghỉ cả đời, một người nghỉ một đoạn. Miễn là sau quãng nghỉ ấy, ta còn nhận ra mình là ai.
Tôi vẫn sẽ quay lại kiếm tiền, vì điện nước chưa đạt đến cảnh giới tự thanh toán. Nhưng lần tới, tôi sẽ không chọn công việc chỉ vì chức danh đẹp và mức lương cao. Có những đồng lương thực ra là tiền thuê sức khỏe, lòng tự trọng và những buổi tối của mình. Tính kỹ ra, đôi khi chúng ta mới là bên bán rẻ.
Hưu non không phải lúc nào cũng là nghỉ làm vì đã đủ giàu. Đôi khi chỉ là một người đã quá mệt, gom hết tiền tiết kiệm để chuộc mình ra khỏi công sở trong vài tháng. Nói thiệt nếu không nhờ bố tôi support việc đầu tư từ sớm, coi như có phần tự do thì tôi cũng chẳng dám nghỉ đâu các bác ạ. Mà nếu sau đợt quay lại công sở vẫn toxic chắc tôi nghỉ luôn.
.png)


