Hiển thị các bài đăng có nhãn ADMIRE. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ADMIRE. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2022
Một cuộc hôn nhân không hoàn hảo cũng có thể là một cuộc hôn nhân khá phi thường.

 Chồng tôi bóp kem đánh răng ra khỏi tuýp như một đứa trẻ. Đó hẳn là một thói quen mà anh ấy không bao giờ bỏ được.

 Còn tôi để cốc cà phê và cốc nước của mình khắp nhà như một cậu thiếu niên.

 Đôi khi anh ấy n,hổ kem đánh răng của mình lên gương trong phòng tắm.

 Tôi cũng để tủ mở.

 Anh ấy thực sự rất tệ trong việc gấp quần áo.

 Tôi để lại sách và vở của tôi nằm ngổn ngang.

 Nhưng sau mười ba năm chung sống, chúng tôi hiểu rằng những điều này không đáng để đối phương cằn nhằn.  Chúng ta không cần phải đề cập đến điều đó hoặc gây ồn ào.  Vì vậy, tôi rửa sạch kem đánh răng của anh ấy và anh ấy nhặt tất cả ly cốc của tôi và đem rửa.

Và chúng tôi cảm ơn nhau vì đã làm những điều đó vì nhau.

 Giống như chồng tôi khóa cửa và tắt hết đèn mỗi tối trước khi đi ngủ.

 Và anh ấy cảm ơn tôi (trước mặt bọn trẻ) vì đã nấu bữa tối hoặc đăng ký cho chúng tham gia các hoạt động, học tập trên lớp.

 Trở thành một đồng đội tốt không có nghĩa là hoàn hảo.  Nó có nghĩa là chấp nhận những sai sót của nhau bởi lẽ - con người là con người.

 Con người cố gắng hết sức để yêu thương nhau.

 Con người mắc sai lầm - hàng ngày.

 Con người đôi lúc lộn xộn bừa bãi và sau đó dọn dẹp.

 Điều tôi học được trong hôn nhân là một cuộc hôn nhân không hoàn hảo cũng có thể là một cuộc hôn nhân khá phi thường.



READ MORE
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2021
no image

Cái nghèo, người bạn chí cốt không rời. Chúng tôi đã là bạn chí thân từ lúc tôi còn nằm trong bụng mẹ cơ. Tôi là một em bé nghèo, một đứa trẻ nghèo, một thiếu niên nghèo và giờ là một người nghèo. Tôi quen với cái nghèo như thể làm quen với việc tắm gội hằng ngày vậy. Sống một thân một mình, không ai đoái hoài, làm việc mười tiếng đồng hồ mỗi ngày, và nằm ở độ tuổi 20-30, đó là đặc điểm theo nhân khẩu học của tôi. Nhưng đặc điểm tâm thần học của tôi là: một người cô độc đang khát khao tột độ được ai đó để mắt đến.

Công việc phân loại thư chẳng có gì vui. Công việc này không được học sinh trường PN biểu diễn trong tiết mục nghề nghiệp tại buổi lễ hóa trang. Mỗi ngày, tôi ngập đầu trong hàng chục cái bao đựng thư từ từ những đất nước mà ngay cả cáu tên tôi cũng chưa hề biết đến. Mồ hôi bê bết với bụi bặm. Tương lai dành cho tôi là về hưu trong nghèo túng, thường xuyên đến những trạm xá tình thương nhờ vào tiền bảo hiểm của chính phủ, và rồi chết trong tủi sầu không một ai bên cạnh. Sau khi xong việc, tôi mệt quá nên chẳng thể giao du gì với ai, và có lẽ bởi vì quá mệt mỏi và chán nản với những giấc mơ không thành, tôi bắt đầu lâm vào một chứng bệnh điển hình của những người chịu áp lực: mất ngủ. Mỗi đêm, nửa tỉnh nửa mê, tôi lơ mơ nghe những câu chuyện wayang trên radio. Hết câu chuyện rồi mà tôi vẫn không ngủ được, và tôi bắt đầu nằm nghe đài cho đến sáng. Bệnh thần kinh rõ ràng đang dần dần nảy mầm trong người tôi. Sau một đêm khổ sở như thế, sáng sớm – rất sớm, trong khi người Belitong vẫn còn rúc trong chăn ấm đệm êm thì tôi phải lục tục dậy sửa soạn đi làm. Tôi bò ra khỏi giường trong tiết trời giá lạnh và gò người trên con đường dọc theo sông Ciliwing vẫn còn đang phủ mờ sương sớm, xe đến bưu điện để phân loại hàng ngàn lá thư. Khi người Belitong thức dậy, vươn vai ngáp dài rồi rúc lại vào chăn như sâu bướm hay thảnh thơi vừa đọc báo vừa nhâm nhi cốc trà nóng kèm bánh mì nướng, thì tôi cũng dùng bữa sáng của mình – những lời kêu ca từ quý bà người Hà Lan nọ. Cuộc sống của tôi bây giờ là thế đấy. Tương lai của tôi không sáng sủa và tôi không có bất cứ ý niệm gì về những điều mình sẽ đạt được trong cuộc sống này. Mọi thứ đều thiếu chắc chắn. Chỉ có một điều không trật vào đâu được là tôi là một kẻ thất bại. Tôi rủa xả bản thân mỗi lần phải đứng trên sân bưu điệm vào ngày 17 hằng tháng trong buổi lễ chào cờ của Liên đoàn Nhân công Chính phủ Indonesia.

Nếu vẫn còn có gì gọi là tốt đẹp trong cuộc đời tôi thì đó là Eryn Resvaldya Novella. Con bé lanh lợi, ngoan đạo, xinh đẹp và nhận hậu. Hai mươi mốt tuổi. Tôi gọi con bé là người lĩnh thưởng bởi vì nó vừa được nhận phần thưởng dành cho sinh viên xuất sắc nhất tại một trường đại học danh giá nhất Indonesia, nơi nó học ngành tâm lý học. Cha của Eryn là anh tôi, mới bị PN sa thải nên tôi gánh trách nhiệm chu cấp chi phí học hành của đứa cháu gái. Cứ trông thấy Eryn và niềm say mê học tập của nó, thái độ tích cực của nó và sự thông minhánh lên trông đôi mắt nó là những mệt mỏi sau ngày làm việc của tôi chợt tan biến đâu mất. Tôi sẵn sàng làm thêm những công việc linh tinh khác như dịch tiếng Anh, đánh máy, hay phô tô ngoài giờ làm. Tôi hy sinh tất cả, kể cả phải bán đi chiếc máy cát xét, tài sản có giá trị nhất của tôi, để có tiền cho Eryn ăn học.

Một tuần sau khi quăng bản thảo Cầu lông và kết bạn xuống sống Ciliwing, tôi đọc được bản thông báo về một học bổng thạc sĩ tại một nước thuộc Liên minh châu Âu. Tôi liền về nhà, vớ lấy giấy bút rồi ngồi vào bàn, đặt tờ giấy ngay ngắn trước mặt và bắt đầu thảo một kế hoạch với những bước thật rõ ràng. Đây là kế hoạch C của tôi: tôi muốn học tiếp! Tôi học như điên để chuẩn bị thi vào trường Đại học nơi Eryn đang học.

Sau khi tôi thi đậu, cuộc sống của tôi dường như đã biến thành một trận chiến. Tôi làm công việc phân loại thư cả ngày lẫn đêm và làm bất kỳ công việc linh tinh nào có thể tìm được để có tiền trả học phí. Tôi chưa tốt nghiệp đại học, nhưng vẫn quyết tâm giành học bổng thạc sĩ từ Liên minh châu Âu. Tập trung! Tập trung! Đó là câu thần chú của tôi. Tôi nhanh chóng hoàn tất chương trình đại học và không bỏ phí chút thời gian nào, tôi viết đơn xin học bổng của Liên minh châu Âu. Tôi dành toàn bộ thời gian trau giồi kiến thức để tham gia bài kiểm tra giành suất học bổng ấy. Tôi đọc sách cật lực. Tôi đọc trong khi phân loại thư, trong khi ăn, trong khi nằm trên giường nghe những câu chuyện wayang trên radio. Tôi đọc sách trên angkol, xe tải công cộng. Tôi đọc trên becak, xe xích lô, khi ông chủ nói xách mé, và cả trong lễ chào cơ. Nếu người ta có thể đọc trong lúc đi ngủ thì tôi cũng có thể làm được như thế. Có khi tôi đọc trong lúc chơi bóng; tôi thậm chí đọc trong khi đang đọc. Mấy bức tưởng trong phòng trọ đầy rẫy những công thức tính, những bài kiểm tra GMAT, các thì động từ. Vào tối thứ Bảy, tôi đi chợ Anyar ở Bagor. Tại một kaki lima – quầy bán hàng lưu động – tôi gặp một người Minang bán áp phích. Một khuôn mặt hiền lành với đôi kính tròn khiến tôi chú ý. Tôi biết rằng ở quãng đời này tôi cần cái gì đó khơi nguồn cảm hứng, khao khát, hoài bão. Tôi mua một tấm. Tối hôm ấy, John Lennon mỉm cười trên bức tường phòng trọ của tôi. Bên dưới tấm áp phích, tôi viết câu nói giàu ý nghĩa của ông để luôn nhắc nhở mình cần phải tích cực hơn nữa: Cuộc sống là những gì xảy đến với bạn trong khi bạn đang mải mê vạch kế hoạch này nọ.

Tôi mau chóng trở thành vị khách trung thành của thư viện LIPI (Viện Khoa học Indonesia) ở Bogor. Giờ tôi luôn đòi làm ca phân loại thư subub mà trước đây tôi ghét cay ghét đắng để được về nhà sớm học bài. Khi công việc nhiều quá, tôi tóm tắt bài đọc trên những mẩu giấy nhỏ - phương pháp ghi nhớ theo mẹo mà trước đây Lintang đã dạy cho tôi. Tôi đọc những mẩu giấy nhỏ ấy trong khi đợi người giao thư đến dỡ những bao thư từ xe tải xuống. Ở nhà tôi học tới khuya lắc khuya lơ. Lúc này căn bệnh mất ngủ kia đâm ra có ích. Tôi là người mất ngủ làm việc có năng lực dễ sợ. Bất cứ khi nào thấy mệt, tôi lại mở cuốn Giá như họ có thể lên tiếng. Herriot và tôi lại thành bạn chí cốt. Mình phải giành được suất học bổng ấy, Không một lựa chọn nào khác. Mình phải giành được! Đó là những lời cứ vang lên trong lòng tôi mỗi khi tôi đứng trước gương. Suất học bổng đó là một tấm vé thoát khỏi cuộc sống chả có gì đáng tự hào của tôi hiện giờ. 

Bài kiểm tra đầy căng thẳng đó kéo dài liên tục hàng tháng. Nó bắt đầu bằng vòng sơ khảo tại một sân bóng chật ních thí sinh. Bảy tháng sau, tôi vào đến vòng chung kết, phải trải qua mộtbuổi phỏng vấn tại một học viện danh tiếng ở Jakarta. Ở vòng cuối này, người phỏng vấn tôi là một cựu công sứ có gương mặt ưa nhìn và thích hút thuốc. “Một thói quen gớm chết,” tôi nhớ Morgan Freeman nói thế trong một bộ phim. Tôi đến viện và, lần đầu tiên trong đời, tôi đeo cà vạt. Cái thứ đó quả thật không muốn làm bạn với tôi. Một phụ nữ mời tôi vào một căn phòng. Quý ông ưa thuốc lá đó đã an tọa với điếu thuốc gắn trên môi. Ông ta bảo tôi ngồi trước mặt ông và ông quan sát tôi thật lỹ. Hẳn là ông ta nghĩ anh thanh niên nhà quê này chắc chắn sẽ khiến những kiều bào Indonesia ngượng chết đi mất. Rồi ông đọc lá thư trình bày động cơ của tôi – lá thư mà mỗi người tham gia đều phải viết để trình bày lý do họ cảm thấy mình xứng đáng được nhận học bổng. Vị cựu công sứ rít một hơi thuốc thật sâu và rồi, như một trò ảo thuật, không thấy một chút khói nào nhả ra cả, như thể ông nuốt trọn khói vào trong và để nó nguyên trong ngực một lúc. Mắt ông lim dim, chậm rãi chớp vài cái khi ông tận hưởng chất độc nicotine đang được đưa vào người. Rồi, bằng một nụ cười thỏa mãn đến rợn người, ông nhả khói ra và nó trôi thoảng qua trước mặt tôi. Mắt tôi cay sè và tôi cố chống lại cơn ho cùng cảm giác buồn nôn, nhưng tôi có thể làm gì chứ? Người đàn ông ngồi trước tôi đây đang nắm giữ tấm vé tối quan trọng cho tương lai của tôi. Mặc dù cơn nôn mửa gần như không kiềm chế được nữa, tôi vẫn cố ngồi thật ngay ngắn và đáp lại ông ta bằng nụ cười gượng gạo như kiểu của mấy cô tiếp viên hàng không. “Hừm, tôi thích là thư trình bày động cơ của anh đấy. Những lý do anh đưa ra và cách anh diễn đạt bằng tiếng Anh rất ấn tượng.” ông ta nói. Tôi lại cười, lần này giống nụ cười của một nhân viên bán bảo hiểm. Ông ta chưa biết đàn ông Mã Lai vốn khéo ăn nói hay sao, tôi thầm nghĩ. Rồi, vị cựu công sứ xem đến đề xuất nghiên cứu của tôi, trong đó có lĩnh vực tôi tập trung nghiên cứu, tài liệu nghiên cứu và tên đề tài tôi sẽ nghiên cứu nếu tôi nhận được suất học bổng đó. “Ái chà, cái này cũng khá thú vị đấy!” Ông muốn nói tiếp, nhưng điếu thuốc thân yêu của ông dường như quan trọng hơn. Ông ta lại rít thuốc. Tôi dám cá rằng nếu ngực ông ta được chụp X-quang, chắc chắn nó chỉ toàn một màu đen. Người đàn ông này thông minh nổi tiếng, không chỉ trên đất nước này mà còn trên khắp thế giới nữa. Những đóng góp của ông cho đất nước này không phải là ít, vậy sao ông có thể chẳng hiểu gì về khói thuốc? “Ừm, ừm… chủ đề này đáng được nghiên cứu thêm đấy, rất thử thách. Ai hướng dẫn anh viết cái này đây?” Ông mở rộng miệng cười, thong thả nhả khói.Tôi biết đây là một câu hỏi tu từ không cần câu trả lời. Tôi chỉ cười. Trường Muhammadiyah, cô Mus, thầy Harfan, Lintang và đội Chiến binh Cầu vồng chứ ai nữa, tôi thầm trả lời. “Tội đợi rất lâu rồi mới có một đề xuất nghiên cứu như thế này đấy. Rồi nó cũng đến, và lại từ một nhân viên bưu điện! Anh đã ở đâu ngần ấy thời gian, anh bạn trẻ?” Lại là một câu hỏi tu từ nữa, tôi cười, và nghĩ, Edensor chứ đâu. Đề xuất của tôi là nghiên cứu sâu hơn về phương thức định giá chuyển giao. Tôi đưa ra phương thức này chuyên để giải quyết vấn đề giá cả trong dịch vụ lẫn viễn thông, và nó cũng có thể được sử dụng như một phương thức tham khảo để giải quyết những cuộc tranh chấp kết nối giữa những nhà cung cấp dịch vụ viễn thông. Tôi phát triển phương thức đó sử dụng phương trình nhiều biến, nguyên lý trước đây Lintang đã dạy tôi.

Không lâu sau đó, tôi bắt đầu đi học tại một ngôi trường đại học ở châu Âu. Hiện giờ tôi nhìn cuộc sống của tôi từ một góc độ khác. Hơn thế nữa, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã trả được món nợ ân tình cho trường Muhammadiyah, cho cô Mus, cho thầy Harfan, và cho đội Chiến binh Cầu vồng

READ MORE
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020
no image

8 điều rất nhỏ nhưng đủ nói lên một người là ai và là người như thế nào
'Nếu bạn chịu tập trung vào chính mình và quan sát người khác, bạn sẽ nhận ra rất nhiều thứ bạn có thể sử dụng để tạo ra được sự chú ý và thay đổi cách bạn cư xử theo chiều hướng tốt đẹp hơn với những người xung quanh."
14-07-2020 Bài học thành công: Chuyện đơn giản cứ lặp lại mà làm, thời gian rồi sẽ mang...
14-07-2020 Chuyện về những cô gái tỉnh lẻ đậu Đại học danh giá chốn thị thành: Đối mặt với...
14-07-2020 Ngủ dậy nhất định phải quan sát "3 chất thải": Dấu hiệu ung thư và các căn bệnh...
TIN MỚI
Bậc thầy y học nổi tiếng Trung Quốc 96 tuổi tiết lộ bí quyết “trường sinh bất lão” đến từ 3 cách chăm sóc gan cực đơn giản, chỉ 5 phút mỗi ngày là xong
Bậc thầy y học nổi tiếng Trung Quốc 96 tuổi tiết lộ bí quyết “trường sinh bất lão” đến từ 3 cách chăm sóc gan cực đơn giản, chỉ 5 phút mỗi ngày là xong
Lệnh cho tất cả sĩ quan cùng đào 1 cái rãnh, vị tướng tìm ra người sẽ được thăng chức sau khi nghe anh ta nói 1 câu này
Lệnh cho tất cả sĩ quan cùng đào 1 cái rãnh, vị tướng tìm ra người sẽ được thăng chức sau khi nghe anh ta nói 1 câu này
Vua sòng bài Macau dù sống thọ 98 tuổi, con đàn cháu đống, tài sản kếch xù nhưng đến khi qua đời vẫn không "mua" được tâm nguyện cuối cùng
Vua sòng bài Macau dù sống thọ 98 tuổi, con đàn cháu đống, tài sản kếch xù nhưng đến khi qua đời vẫn không "mua" được tâm nguyện cuối cùng
Linh Phan là một chuyên gia tư vấn phụ huynh theo chứng chỉ PCI Certified, đồng thời là tác giả cuốn sách "Mẹ Việt nuôi dạy con kiểu Bắc Âu". Với mong muốn mang đến nhiều hơn giá trị cho cộng đồng và nền giáo dục nước nhà, chị Linh sáng lập dự án Raised Happy nhằm cung cấp kiến thức hữu ích, giúp đỡ các bố mẹ có cuộc sống ôn hoà, bình tĩnh trên hành trình nuôi dưỡng những em bé hạnh phúc, biết lắng nghe, hợp tác và tích cực.

Parent coach Linh Phan ngoài những bài viết về cách giáo dục con cái, chị cũng thường xuyên chia sẻ những bài học cuộc sống, những bài học đối nhân xử thế hay những kinh nghiệm rút ra từ chuyện công sở...

Bài viết mới đây của chị về cách ứng xử, giao tiếp trong cuộc sống đã nhận được nhiều sự ủng hộ.

"1. Cách một người đối xử với nhân viên của họ, hay là cách một người đối xử với những người làm việc trong lĩnh vực bán lẻ, dịch vụ thực phẩm... nói cho mình rất nhiều những gì cần biết về họ. Cách họ đối xử với những người này thực tế sẽ giống như cách họ đối xử với những người khác. Tại sao? Bởi vì khi bạn làm với nhân viên phục vụ, bạn ở vị trí tối thượng. Bạn có nhiều quyền lực hơn, dễ áp đặt hơn, dễ lạm quyền hơn. Nếu bạn đối xử với những người này tệ nhưng lại có sự khác biệt hoàn toàn với những người ở cấp độ cao hơn bạn thì điều đó có thể thấy bạn ít có sự chính trực, thiếu sự đồng cảm thậm chí tự trọng bởi vì "tự trọng" sẽ không phải là hành động như thể mình ở trên cơ người khác.

2. Cách một người nói cảm ơn, vui lòng hay xin lỗi. Khi bạn phải đối mặt với những người có mức độ lịch sự cơ bản và nói thường xuyên cảm ơn hay vui lòng, nên biết rằng có thể bạn đang làm việc với một người có khả năng tốt về kỹ năng xã hội. Chúng ta không phải cố gắng quá nhiều nhưng sự thật là có những người không biết được cách cư xử cơ bản.

3. Cách một người đi đứng, hay còn gọi là tác phong. Họ đứng thẳng lưng hay xuôi vai? Họ đi bộ chậm rãi khoan thai nhưng đĩnh đạc? Hay là trông có vẻ lười biếng, lết trên đôi dép vào tạo ra tiếng loẹt quẹt? Hay là họ lúc nào cũng vội vàng? Mình từng gặp nhiều người có dáng đi rất đẹp, cách họ đi tự tin khi bước vào những môi trường khác nhau. Nó vừa thân thiện, mạnh mẽ, vừa thu hút sự chú ý. Có một nghệ thuật mình từng đọc ở đâu đó gọi là "doorway technique": khi chuẩn bị bước vào một căn phòng, hãy đứng thẳng, tự mình đứng dậy và chuẩn bị bước vào phòng một cách tự tin.

8 điều rất nhỏ nhưng đủ nói lên một người là ai và là người như thế nào - Ảnh 1.
4. Cách một người phản ứng với những áp lực nhẹ trong các tình huống xã hội. Áp lực nhẹ là những tình huống nhỏ có thể gây ra xung đột. Chẳng hạn như bị một người chen ngang khi đang xếp hàng không có lí do. Hay là khi nhân viên phục vụ nghe nhầm và gọi nhầm món ăn cho bạn... Cách họ tăng dung lượng giọng nói, thô lỗ... có thể nói cho người khác hiểu nhiều hơn về họ. Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều tình huống va chạm nhỏ trong cuộc sống, có lẽ chẳng nên quá bận tâm hay phải gay gắt nếu nó không phải là điều gì quá quan trọng. Phải không?

5. Cách một người phản ứng với sự may mắn của người khác. Cách đây chục năm khi làm ở công ty cũ, mình là nhân viên duy nhất vừa vào thử việc đã được tăng lương trong review tăng lương định kỳ của công ty (thông thường phải là nhân viên 1 năm làm việc mới được xét duyệt). Có một số người bàn ra tán vào xoay quanh việc này (dù mình chẳng có ô dù gì và mức tăng thì cũng chẳng đáng là bao). Lúc đó cũng có buồn (vì còn trẻ mà) nhưng nghĩ một cách tích cực thì thái độ những người ủng hộ hay ghen tị với mình đều đã giúp mình nhận ra nhiều điều về họ.

6. Cách một người đóng khung trách nhiệm và những thách thức của họ. Một người chỉ làm đúng công việc của mình là xong, hay luôn nỗ lực tìm ra những cách thức mới, hay học những kỹ năng mới để hoàn thiện bản thân và phục vụ tốt hơn cho công việc? Một người chỉ quan tâm tới phạm vi trách nhiệm và công việc của mình hay luôn sẵn sàng hỗ trợ những người khác, vượt ngoài trách nhiệm của họ? Cách bạn nhìn thấy hay nghe một người nói về những thách thức và trở ngại, bạn sẽ thấy họ đang nhìn cuộc sống tích cực hay tiêu cực.

7. Cách một người phản ứng và tranh luận về một vấn đề hay quan điểm trái ngược với niềm tin của họ.

8. Cách một người phản ứng với trẻ em và động vật nuôi (nhất là chó). Trẻ con chú ý tới biểu cảm khuôn mặt của người lớn và có những rung cảm nhất định với những phản ứng tích cực từ người lớn. Mình vẫn luôn có cảm giác tin tưởng với những người biết yêu thương động vật và biết nựng trẻ em, nhất là đàn ông.

Cuối cùng, mình muốn nói là: Nếu bạn chịu tập trung vào chính mình và quan sát người khác, bạn sẽ nhận ra rất nhiều thứ bạn có thể sử dụng để tạo ra được sự chú ý và thay đổi cách bạn cư xử theo chiều hướng tốt đẹp hơn với những người xung quanh."
READ MORE
Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020
no image

Khi đã trở thành một thạc sĩ trên đất Úc, Hương thầm biết ơn những ngày làm ô sin cho nhà chủ. Đơn giản vì trải nghiệm nào trong đời cũng đáng quý và có những sự khắc nghiệt khiến mình học hỏi được rất nhiều và trưởng thành rất nhanh.

Chuyện chưa kể về cô gái Việt từng làm ô sin, ngủ gầm cầu thang trở thành thạc sĩ trên nước Úc - Ảnh 1.

12 tuổi, Đặng Thị Hương (sinh năm 1986, quê Vĩnh Phúc) nghỉ học rời quê lên Hà Nội làm ô sin cho một gia đình trẻ. Công việc chăm em bé và quán xuyến việc nhà từ 6h sáng đến 12h đêm đem lại cho Hương số tiền 150.000 đồng mỗi tháng. Với đồng lương ít ỏi này, Hương mơ ước sẽ nuôi anh trai và em gái học xong, hỗ trợ tiền chữa bệnh cho mẹ.

Hương không ngờ, đó chỉ mới là chương đầu tiên mở ra cuộc đời nhiều thăng trầm của mình. Sau này, cô còn có nhiều ước mơ lớn hơn thế nữa.

Cô bé đem nhẻm, gầy gò năm nào không ngờ những ngã rẽ cuộc đời lại đưa mình đi xa thế!

17 tuổi, Hương nghỉ công việc ôsin, đi học lại lớp 8 ở một trung tâm giáo dục thường xuyên ở Hà Nội. Cô thuê được gầm cầu thang một khu ổ chuột vừa kê đủ cái giường gãy chân để ngủ. 2 giờ sáng Hương thức dậy thổi xôi. Sáng bán xôi, rồi đi lau nhà thuê, chiều đi bán bánh khoai, bánh ngô, tối học xong lại bán bánh đến nửa đêm. Việc quá nhiều nên mỗi ngày Hương chỉ vẻn vẹn 2 tiếng được ngủ.

Sau chuỗi ngày làm đủ mọi nghề để được đi học bổ túc, Hương biết đến KOTO - một doanh nghiệp xã hội phi lợi nhuận, chuyên đào tạo nghiệp vụ nhà hàng, khách sạn cho trẻ đường phố.

Chuyện chưa kể về cô gái Việt từng làm ô sin, ngủ gầm cầu thang trở thành thạc sĩ trên nước Úc - Ảnh 3.

Cô nộp đơn và được nhận vào và đây cũng là nơi thay đổi cuộc đời cô và tạo nên Hương hôm nay. Sau 18 tháng học tại KOTO, Hương được làm tại khách sạn Inter Continental Hồ Tây, rồi quay về làm nhân viên KOTO với mong muốn được đồng hành với các trẻ em từng như Hương. Năm 2012, Hương lên đường du học Úc sau khi giành được một suất học bổng.

Khi đã trở thành một thạc sĩ trên đất Úc, Hương thầm biết ơn những ngày làm ô sin cho nhà chủ: "Có những sự khắc nghiệt khiến mình học hỏi được rất nhiều và trưởng thành rất nhanh. Đơn giản như việc chị từng sống với bà chủ nhà cực kì khó tính, làm gì cũng phải làm cho thật tốt. Từ đó, chị cũng rèn giũa được mình.

Hoặc, kỹ năng nấu ăn hay niềm vui với ẩm thực, chị cũng được tôi luyện qua rất nhiều người chủ kỹ tính khác. Việc rửa một cái cốc thế nào là sạch hay cuốn nem như nào cho ngon, rửa cá thế nào cho không quá tanh... Tất cả những thứ đó, chị đều học được từ hồi đi làm ô sin. Nó cũng là thứ vốn liếng đáng quý của chị. Những bài học được tôi luyện trong hà khắc có mùi vị mặn chát nhưng lại là hành trang khiến mình vững bước vào đời".

Khi hỏi Hương, nếu như ngày đó chị không cố chấp giữ lấy cái khao khát học tập, thì hôm nay chị nghĩ mình đã ở đâu và như thế nào?

Hương trầm ngâm một lúc rồi đáp: "Cũng thật khó, bản thân chị cũng từng đặt câu hỏi như vậy và chưa bao giờ có câu trả lời. Chị nghĩ, đó là một sự may mắn dựa trên nỗ lực và chữ duyên. Giống như chuyện ở nột vùng quê nghèo lại có một bé gái thích đọc sách như chị, hay bỗng dưng một ngày chị phải nghỉ học và lên thành phố kiếm sống. Nếu ngày đó mọi thứ không xảy ra theo cách tệ nhất thì chưa hẳn đã dẫn đến một cái kết đẹp. Mọi con đường đi đều khác nhau và đích đến cũng không hề giống nhau nên chúng ta chỉ biết tuân theo quy luật cuộc sống và nỗ lực hết mình mà thôi".

Hương không nghĩ mình nhìn xa trông rộng hơn bạn bè đồng trang lứa khi sớm nhận được giá trị của việc học để quyết tâm theo đuổi nó đến cùng, dẫu có đang là một cô bé ô sin đi chăng nữa.

Sự ham học hỏi đến với Hương rất tự nhiên như cách mà những người trẻ thế hệ 8X say mê với những kiến thức mới, công trình nghiên cứu, kiếm cơ hội du học bằng chính sức của mình... Đó chính là nguồn cảm hứng giúp Hương tiếp tục nuôi dưỡng hoài bão học vấn, ngay cả khi đã đạt được một số thành quả nhất định.

Ai nhìn vào cuộc sống của Hương cũng nghĩ cuộc đời cô dẫu khó khăn nhưng so ra với nhiều người khác vẫn "màu hồng" chán. Khó khổ lúc đầu, khúc sau sướng như "cổ tích" thế này ai cũng chịu. Nhưng bạn đừng tùy tiện phán xét người khác bằng những gì bạn nhìn thấy. Ai cũng có những góc khuất mà đã là góc khuất thì không dễ gì nhìn thấy được.

Cuộc đời Hương không "cổ tích" lắm đâu! Có thể những gì Hương đạt được là mơ ước của nhiều người từng ở vào hoàn cảnh như cô. Nhưng đâu ai hiểu, để có những kết quả thành hình ấy là biết bao khó khổ, sự hi sinh vô hình mà chỉ có Hương biết.

Mới 31 tuổi đời song những thăng trầm mà Hương đi qua có lẽ đã gấp đôi người cùng trang lứa. Mỗi lần va vấp và gặp biến cố, cô gái nhỏ tự nói với mình "Hương ơi, thôi xong" nhưng chẳng biết lấy đâu ra động lực cô lại gượng đứng dậy bước tiếp.

Có lần Hương bị hại ở Hà Nội, cô nghĩ mình không vượt qua được, nhưng rồi cũng qua. Đúng chiều 30 Tết năm 2008, Hương và anh trai bị tai nạn. Cô từng nghĩ đó là điều khủng khiếp nhất trong đời, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Ba tháng trước khi Hương bắt đầu chương trình học thạc sĩ ở Úc, anh trai đột ngột qua đời.

Khi ấy, mọi khó khăn về tài chính và nỗi tuyệt vọng vì mất đi người thân khiến cô gái nhỏ trở nên chênh vênh. Hương nghĩ mình sẽ gục ngã, nhưng rồi mọi chuyện cũng được xếp lại theo trật tự của nó, dù mọi thứ chẳng thể như trước nữa.

Chuyện chưa kể về cô gái Việt từng làm ô sin, ngủ gầm cầu thang trở thành thạc sĩ trên nước Úc - Ảnh 4.

"Không phải chị mạnh mẽ đâu, chị cũng chỉ là cô gái bình thường, cũng yếu đuối bên trong và tỏ ra cứng rắn bên ngoài. Mỗi lúc khó khăn chị nghĩ cứ ngồi đó mà buồn chán, dẫn tới trầm cảm thì ai lo cho mẹ và cháu chị? Từ đó, chị chuyển hóa nỗi buồn thành yêu thương, chị đọc sách của thầy Thích Nhất Hạnh nhiều hơn mỗi ngày, chị học thiền, tập thở, chị bắt đầu trồng những cây hoa. Mùa xuân sau đó, nó đã nở hoa. Cho đến tận bây giờ, năm nào chị cũng được ngắm hoa mình trồng đơm bông, từ những ngày chị vẫn ngồi đợi nắng.

Chị nghĩ nỗi buồn thì có thể vẫn còn đâu đó nhiều lắm, nhưng mình chọn cách đối mặt và chuyển hóa cảm xúc. Quan trọng hơn cả, mình hãy xem những điều kém may mắn xảy ra là chuyện tất yếu trong cuộc sống, ở đâu đó vẫn có nhiều người gặp phải tình cảnh giống như mình, chỉ là họ có nói ra hay không mà thôi", Hương chia sẻ.

Khi có cơ hội ra nước ngoài học tập, tiếp xúc với nhiều người, Hương mới có đủ điều kiện để so sánh những kiến thức cô học được từ trường lớp, trường đời với những lời mẹ dạy.

Những lời mẹ dạy sau lũy tre làng là những bài học làm người giản dị, nhưng nó lại là hành trang quý theo Hương trên mỗi chặng đường dài. Mẹ bảo chị cứ lấy tâm làm cốt lõi, mọi cái sẽ dung hòa, chuyện thật to thì sẽ trở nên nhỏ và nhỏ thì có thể không còn.

Mẹ dạy Hương tính chịu đựng cao, khiêm nhường và làm việc chăm chỉ. Nhờ đức tính đó, cô bé 12 tuổi năm nào mới không bị "lạc đường" khi sống một mình ở Hà Nội nhiều cám dỗ. Lời răn dạy ấy cũng là thứ "vốn liếng" quý giá Hương mang sang Úc để sống qua quãng thời gian sinh viên thú vị, nhiều thách thức và đầy trải nghiệm. Cuộc đời cho cô gái trẻ nhiều đòn đau hơn. Cô dần nhận ra, không phải điều gì mẹ dạy cũng giống với ngoài đời. Tuy nhiên, ở khía cạnh nào đó nó vẫn có ý nghĩa rất lớn với mình.

Khi gặp người tốt, Hương thấy những bài học của mẹ thật đúng. Nhưng lúc gặp người xấu, khi những chuyện không hay ở đời xảy đến với mình... cô vẫn còn những bài học của mẹ, những giá trị cốt lõi để dựa vào.

Hương có một kỷ niệm đáng nhớ thế này: "Khi sang Úc học đại học, chị sợ nhất môn Kinh tế. Giáo sư của chị cũng biết điều đó. Một lần, chị trả lời được hết câu hỏi của thầy, thầy hỏi ai dạy chị những điều này, chị nói hồi bé sống ở quê, mẹ chị làm như vậy. Thầy bảo chị hãy gọi điện về nhà cảm ơn mẹ vì mẹ chị chính là nhà Kinh tế học tuyệt vời của chị. Bữa đó, chị tự hào lắm. Ai mà nghĩ những bài học giản dị của mẹ ra đời lại hữu ích vậy!".

Thỉnh thoảng vẫn có người đọc các bài viết về Hương rồi trêu cô là người "nổi tiếng". Hương trêu lại "tai tiếng" thì có!

"Khi kể câu chuyện của mình, ngoài những lời khích lệ động viên, chị cũng nhận được không ít gạch đá. Với chị, gạch đá hay khen chê đều không quan trọng.

Một ngày đẹp trời, chị quyết định kể câu chuyện của mình và mặt chị xuất hiện dày đặc trên báo. Có người không hiểu thì sẽ cho là chuyện bịa hoặc kiểu "kể khổ". Chị thì rất ngại việc phải kể những điều "con nhà nghèo vượt khó" vì nghèo thì Việt Nam mình thiếu gì, và các bạn học giỏi hơn chị thì chắc chắn là cũng có rất nhiều.

Nhưng chị kể ra câu chuyện của mình với mong muốn giúp ích phần nào cho những người trẻ để họ tìm thấy động lực khi lạc bước hay đứng giữa ngã ba đường không biết đi đâu, làm gì. Nhưng chị kể câu chuyện của mình không phải là muốn các bạn phải giống như chị. Thế thì còn gì đặc biệt!

Chị chỉ có một mong muốn đơn giản là chia sẻ từ những trải nghiệm thật nhất của mình sẽ giúp cho ai đó có thêm thông tin về thế giới ngoài kia. Các bạn sẽ không ngồi ì một chỗ chờ cơ hội tới. Và quan trọng là để các bạn biết yêu bản thân mình, sống vui vẻ và đầy nhiệt huyết, từ đó mới yêu được cộng đồng", Hương nói.

Năm 2012, Hương xin được học bổng du học Úc. Cô chọn ngành Quản trị kinh doanh tại học viện Box Hill (Úc) vì muốn được thử sức một ngành mới.

Trong quá trình học tập, cô gái Việt có xuất phát điểm còn nhiều hạn chế nhận được nhiều giải thưởng lớn như "Sinh viên quốc tế xuất sắc năm 2013 bang Victoria" và "Sinh viên quốc tế xuất sắc của năm 2013" do Thủ hiến bang Victoria Denis Napthine trao tặng.

Tháng 6/ 2016, Hương một trong 61 người trẻ trên toàn thế giới trúng tuyển vào chương trình học ngắn hạn của Massachusetts Institute of Technology - Mỹ cho chương trình "MIT Global Entrepreneurship Bootcamp".

Cô và 250 bạn trẻ trên thế giới được lựa chọn cho chương trình UNCTAD Youth Forum in Nairobi, Kenya (Diễn đàn Trẻ của United Nation Conference on Trade and Development tại châu Phi).

Tháng 5 năm 2017, Hương là một trong 10 đại diện Việt Nam tham gia chương trình Lãnh Đạo Trẻ Việt Úc được tổ chức tại Sydney.

Sau khi tốt nghiệp học viện Box Hill, Hương đã lấy thêm bằng thạc sĩ Quản Trị Kinh Doanh và Đổi Mới tại trường Đại Học Công Nghệ Swinburne. Và làm Business Analyst cho một công ty IT có trụ sở tại Melbourne. Ngoài ra, cô còn phụ trách mảng "Nhà tài trợ học viên" của KOTO với vai trò là một tình nguyện viên trong suốt 5 năm sống tại Úc.

Đang có một cuộc sống tốt và công việc tốt ở xứ sở Kangaroo, Hương bỗng dưng quyết định trở về Việt Nam để làm việc toàn thời gian cho KOTO vì chị tin rằng những giá trị và đam mê của mình luôn phù hợp với KOTO nhất.

Hiện tại Hương đang là Trưởng Phòng Quan Hệ Và Đối Tác Quốc Tế cho KOTO Việt Nam, chuyên phụ trách mảng gây quỹ, sự kiện, nhà tài trợ và các hoạt động đối ngoại.
READ MORE
Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020
no image

Nhã Duy

4-7-2020

Nếu bất chợt hỏi một người Mỹ bình thường nào đó câu hỏi rằng: “Những giá trị Mỹ trong con người và văn hóa của bạn là gì”, ắt họ sẽ có phần lúng túng hay không diễn đạt trọn vẹn. Bởi phần lớn người Mỹ tin rằng, mỗi cá nhân là chủ thể riêng biệt, có những giá trị, niềm tin và hành xử khác nhau. Mặt khác, họ sống một cách tự nhiên với những giá trị này nên có thể không chú tâm cho câu trả lời mang tính hệ thống và đầy đủ.

Nhưng dẫu có khác biệt thế nào với mỗi cá nhân thì người Mỹ cũng có một số giá trị khá chung theo cách họ đã được hấp thụ và sống theo nền văn hóa của mình. Một cách ý thức hay vô thức. Nhân kỷ niệm lễ Độc Lập Hoa Kỳ, chúng ta thử xem lại những giá trị cốt lõi đó là gì? Và chúng liên quan hay khác biệt gì với cộng đồng gốc Việt tại Mỹ?

Giá trị đầu tiên có thể kể là quyền tự do cá nhân mà người Mỹ cổ súy và tôn trọng. Được bảo vệ bằng hiến pháp, người Mỹ có xu hướng suy nghĩ, nói và hành động theo chọn lựa của mình. Họ có những lối sống rất riêng biệt, từ trong thời trang, thị hiếu cho đến các thói quen, hành xử hàng ngày nên sẵn sàng bảo vệ, phản kháng một khi họ tin rằng những quyền tự do cá nhân này bị xâm phạm. Đó là lý do mà những quyền tự do mang tầm vóc lớn hơn như tự do ngôn luận và tự do báo chí là điều rất quan trọng trong văn hóa Mỹ.

Người Việt ngược lại, có xu hướng xem sự phục tùng, thỏa hiệp là điều quan trọng. Quyết đoán thay con cái, xem sự vâng phục của con cái là khuôn mẫu gia đình. Nên ngoài xã hội, họ thiếu sự tôn trọng quyền tự do người khác. Một chiếc váy dẫu khó xem của cô người mẫu nào đó cũng tạo nên cuộc tranh luận cộng đồng ồn ào. Hay xem việc tấn công số đông vào một vài nhân vật cộng đồng trong thời gian qua chỉ vì những người này nêu vài dữ liệu hay quan điểm cá nhân ôn hòa và khác biệt, là dăm ví dụ về điều này.

Giá trị thứ nhì là tính độc lập và tự lực. Đây là giá trị kéo theo từ giá trị tự do. Người Mỹ xem trọng sự độc lập và tự hào về sự tự lực của mình, chính điều này đã làm họ trở nên tự do, không bị phụ thuộc. Họ mong đợi người khác cũng có sự độc lập và tự lực, bắt đầu từ chính trong gia đình. Các gia đình Mỹ có con cái ra riêng, sống tự lập khi đến tuổi trưởng thành là khá phổ biến.

Trong khi đó, người Việt thiếu thói quen khuyến khích và huấn luyện con cái sự độc lập. Không ít người còn phụ thuộc, lạm dụng hệ thống an sinh và phúc lợi xã hội nếu hội đủ điều kiện trên giấy tờ hơn là có hoàn cảnh thật sự. Điều lớn hơn, họ mong đợi và kỳ vọng ngoại nhân trước những vấn đề dân tộc cần sự tự lực, tự cường của chính mình.

Giá trị rất quan trọng khác trong văn hóa Mỹ là sự bình đẳng, điều được xác quyết trong Tuyên ngôn Độc Lập Hoa Kỳ rằng, “mọi người sinh ra đều bình đẳng”. Sự bình đẳng này không mặc nhiên hiện diện theo như tuyên ngôn mà đã trải qua nhiều tranh đấu bằng máu và nước mắt của người dân Mỹ trong thời gian dài để đạt đến những điều mà người di dân được mặc nhiên thừa hưởng khi đến nước Mỹ. Quyền bình đẳng để thăng tiến, để đạt được thành công. Quyền bình đẳng trong pháp luật, hãng sở, học đường, giới tính…

Đây là một trong những giá trị được trân trọng nhất tại Mỹ và nhiều phần khác biệt với văn hóa Á Đông. Bởi không ít người gốc Việt còn đặt nặng, phân biệt đối xử theo vị thế xã hội, mức độ thành công hay sự giàu nghèo, ngoại hình… của người khác. Chưa hiểu giá trị bình đẳng, cộng đồng Việt nhìn chung mang dấu hiệu xem thường các cộng đồng bạn, nên tình trạng xúc phạm, mạ lỵ cộng đồng người da đen, Mỹ La Tinh… là khá phổ biến hiện nay.

Một giá trị quan trọng khác trong văn hóa Mỹ có thể ghi nhận là tính khai phá, thích cạnh tranh và đề cao việc tự do kinh doanh. Đây là đặc tính và giá trị đã tạo ra sự thành công của giới trẻ Hoa Kỳ cho đến sự phát triển của các tập đoàn đa quốc gia. Luôn sáng tạo tìm tòi, không đi theo khuôn mẫu truyền thống, nhiều bức phá kỹ thuật cống hiến cho nhân loại hiện nay là do giới trẻ Mỹ tạo nên. Người Việt xem ra thiếu tinh thần khai phá, thích không gian an toàn và dễ thỏa mãn với thành công giới hạn.

Người Mỹ trực tính, thẳng thắn nhưng cởi mở và chân thật. Quan hệ giữa chủ-nhân viên, vợ-chồng, cha mẹ-con cái cùng các mối quan hệ xã hội thường đặt trên nền tảng của những giá trị này. Bởi chúng có lợi cho các bên và nhắm đến mục tiêu tích cực cuối cùng. Người Việt ngược lại hay vòng vo, thường né tránh vấn đề trong giao tiếp hay công việc nếu chúng gây bất lợi cho mình.

Người Mỹ xem sự chính xác của thời gian là điều quan trọng. Bất cứ sự kiện quan trọng hay hàng ngày đều diễn ra đúng giờ và nhanh gọn, chính xác theo thời gian biểu. Đây là đặc tính của xã hội phát triển cao vì nó thể hiện năng suất, hiệu quả công việc cùng tính khoa học, kỷ luật. Liệu có khác biệt với việc luôn vội vã, hấp tấp, chen lấn cắt hàng thường diễn ra nhan nhãn nhưng lại hay trễ nãi, rườm rà trong mọi sinh hoạt của cộng đồng Việt?

Và cuối cùng, nhưng ắt còn có thể kể thêm, người Mỹ luôn nhìn đến tương lai với tinh thần lạc quan. Nước Mỹ không phải không từng trải qua những thử thách nhưng chính sự phát triển của quốc gia đã làm người dân Mỹ tin rằng tương lai sẽ tốt đẹp hơn. Tự lực và tin vào cá nhân mình để hướng về tương lai hơn là tin vào số phận, định mệnh. Đó là điều giúp họ luôn chuẩn bị, hoạch định tương lai, ngắn hay dài hạn.

Người Việt thì hay nhắc chuyện xưa và thường lấy quá khứ để xét đoán hiện tại và tương lai. Lo xa nhưng tùy tiện, không hề có kế hoạch ngắn hay dài hạn, cả trong đời sống cá nhân, vấn đề công việc cho đến dự án, chiến lược mang tầm mức quốc gia.

Có thể chưa đầy đủ, nhưng những niềm tin, giá trị, suy nghĩ, hành xử chính yếu kể trên đã tạo nên một văn hóa Mỹ như hiện nay. Kể ra và so sánh không nhằm mục đích tôn vinh hay hạ thấp giá trị của nền văn hóa nào, bởi phạm trù văn hoá của một dân tộc không mang tính đúng-sai rõ ràng vì chúng có những mặt tích cực lẫn tiêu cực, thích hợp hay không thích hợp với nền văn hóa khác.

Tuy nhiên khi tiếp xúc hay đã sống trong một văn hóa và xã hội có những giá trị như vậy, người ta cần biết và hiểu để có thể hành xử thích hợp. Để nhìn các vấn đề xã hội và người chung quanh bằng sự tôn trọng và công tâm, công bằng hơn, không bị thiên lệch hay mang tính bài bác, cực đoan.

Nhầm lẫn giữa vài thành công cá nhân với sức mạnh cộng đồng, nếu không thẳng thắn nhìn nhận, học hỏi và thay đổi theo các giá trị trong văn hóa Mỹ kể trên, thì cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ không những sẽ khó bắt kịp các cộng đồng bạn, mà còn lạc lõng, ngược dòng nơi mình đang cư ngụ.
READ MORE
Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020
no image

Paul Samuelson yêu trường Đại học Harvard. Tình yêu ấy hoàn toàn không có gì có thể thay thế được. Ở tuổi hai mươi lăm, số lượng công trình nghiên cứu đăng trên các báo của anh thậm chí còn nhiều hơn số tuổi đó. Tuy nhiên, vị trí của anh dường như vẫn còn thấp kém tại Harvard, nơi người ta xếp anh vào vị trí trợ giảng môn kinh tế học, một vị trí có mức lương thấp. Chiếc ghế giảng viên là một viễn cảnh xa vời. Một trong các đồng nghiệp của Samuelson đã được đề bạt lên làm giảng viên vì bản thân người này có một khiếm khuyết - anh ta xuất thân từ vùng Kansas. Còn Samuclson lại xuất thân từ Gary, bang Indiana. Người Kansas không phải là người Do Thái, trong khi Samuclson là người Do Thái.

Năm 1940, Samuelson đã nhận lời mời để chuyển đến mạn cuối bên kia của vùng Cambridge cách đó ba dặm. MIT là một viện chuyên về các môn khoa học và đào tạo kỹ sư, dường như không hề có một khoa nào về kinh tế học cũng như các khóa đào tạo lãnh đạo kinh tế hay chính trị cho nước Mỹ. Trong thời kỳ mà các trường đại học danh tiếng ở phía đông nước Mỹ âm thầm chống lại cộng đồng Do Thái, "chủ trương ngoại lệ" của MIT chính là họ sẵn sàng tuyển dụng một người trong cộng đồng này, miễn là anh ta thông minh.

Sự tập trung vào kỹ thuật của MIT rất phù hợp với tài năng của Samuelson. Samuelson chọn hướng nghiên cứu kinh tế như một môn khoa học toán. Đó là phương pháp tiếp cận đi ngược lại những thông lệ thời ấy. Từ thời Adam Smith đến John Maynard Keynes, kinh tế học đa phần chỉ là những bài thảo luận. Ớ Harvard, kinh tố hục cùng vẫn được nghiên cứu theo phương pháp luận. Nhưng tại MIT, Samuelson phát triển nó thành toán học.

Samuelson thoải mái với các phương trình vi phân như một nhà vật lý vậy. Giấy tờ nghiên cứu của anh chi chít các "định lý" mà anh gọi đó là kết quả. Nhờ vào điểm này, Samuelson đã kết hợp được những lập luận ngắn gọn nhưng sắc bén vào trong bài thuyết giảng và các ấn bản của mình, khiến chúng khác biệt so với vô số những phát biểu buồn tẻ và dài lê thê khác. Samuelson trở thành một giảng viên xuất chúng. Có lẽ không một nhà kinh tế học nào lúc bây giờ có thể tiếp bước thế hệ trước một cách thành công như Samuelson đã từng làm tại MIT. Tầm ảnh hưởng của anh giờ đây vươn xa ra khỏi Cambridge. Năm 1948, Samuelson tập trung các kiến thức bách khoa và sự tinh tế trong ngôn từ của mình vào trong quyển sách "Economics 101" (Kinh tế học 101). Tựa đề đơn giản chỉ là Kinh tế học nhưng như thế cũng là quá đủ đối với một cuốn sách bán chạy nhất trong mọi thời đại. Có lần Samuelson đã nói: "Nếu như tôi có thể viết cuốn sách này, hãy để những ai có mong muốn được viết nên những điều luật của quốc gia."

Samuelson là người theo chế độ dân chủ. Ông là người đã cố vấn cho ứng cử viên tranh cử tổng thống Adlai Stevenson và Tổng thống John Fitzgerald Kennedy các vấn đề kinh tế. Ông vẫn được đánh giá là nhà tư vấn đáng tin cậy dưới thời của Camelot. Giữa thập niên 1960, ảnh hưởng của Samuelson tới các nhà kinh tế học là tuyệt đối và gần như một tay ông đưa danh tiếng khoa kinh tế MIT lên đỉnh cao vinh quang.
READ MORE
Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2020
no image

Ngồi đợi may mắn tình cờ, chi bằng hãy nỗ lực giành lấy thành công mà mình muốn.

1. Trong thời đại cạnh tranh, thành công chỉ dựa trên kết quả chứ không kể đến quá trình

Trong thời đại kinh doanh đặt hiệu quả là ưu tiên hàng đầu thì hiệu suất là yếu tố vô cùng quan trọng. Dù bạn có chăm chỉ và bận rộn đến đâu, nếu bạn làm việc thiếu hiệu quả và không đạt được mụa tiêu cần thiết thì tất cả việc bạn làm đều vô ích. Chỉ khi đạt được hiệu quả, những nỗ lực của bạn mới được đền đáp, những vất vả mà bạn phải trải qua mới có giá trị.

Thành công là liều thuốc giải độc tốt nhất cho nỗi đau. Trong thời đại cạnh tranh, thành công chỉ dựa trên kết quả chứ không kể đến quá trình. Mặc dù vậy, nhưng nếu không trải qua quá trình nỗ lực và chăm chỉ thì bạn chẳng thể có được kết quả cho bất kì việc gì.

Sẽ không có bánh nướng rơi từ trên trời xuống và không có bữa trưa miễn phí trên thế giới này. Ngay cả khi bạn tình cờ đạt được sự thuận lợi, bạn không thể gọi đó là thành công, mà nó gọi là may mắn. Và may mắn thì rất khó kéo dài.

Thế giới này sẽ luôn thuộc về kẻ mạnh. Bất cứ ai có một chút kiến ​​thức lịch sử đều biết rằng kẻ mạnh luôn thống trị thế giới, giống như việc các tiêu chuẩn được đặt ra bởi các công ty lớn trong ngành nghề mà họ tham gia.

2. Không còn chuyện có tài năng nhưng không gặp thời, chúng ta đều phải không ngừng tìm kiếm cơ hội

Các nhà tâm lý học đã tiến hành một thí nghiệm như sau: Đặt một con cá sấu đang đói bụng và một vài con cá nhỏ ở hai đầu của bể cá, và chính giữa chúng được chặn bằng một tấm kính trong suốt.

Lúc đầu, cá sấu tấn công những con cá nhỏ không do dự và thất bại, nhưng nó không nản lòng, nó tiếp tục có một cuộc tấn công dữ dội thứ hai, nó lại thất bại và bị thương nặng; các cuộc tấn công lần thứ ba, lần thứ tư ... đều như vậy. Sau nhiều lần không thành công, nó không tiếp tục nữa.

Tại thời điểm này, nhà tâm lý học đã gỡ bỏ vách ngăn ra. Liệu cá sấu có còn tấn công những con cá nhỏ đó nữa không ? Câu trả lời là: nó đã dừng tấn công. Cá sấu nhìn một cách vô vọng những con cá nhỏ đó đang bơi thong thả dưới mắt nó và từ bỏ mọi nỗ lực.

3. Những người muốn "tình cờ" đạt được thành công thay vì “nỗ lực” đều không bao giờ có được nó

Từ thời xa xưa, đã có một câu nói phổ biến ở Trung Quốc rằng: “Mã vô dạ thảo bất phì, nhân vô hoạnh tài bất phú". Câu này có nghĩa là nếu  ngựa không ăn cỏ đêm sẽ không béo, người không có kế hoạch làm việc, kiếm tiền sẽ chẳng giàu sang.

Những người nghèo thường mong chờ vận may, tin vào cơ hội đổi đời trong chớp mắt. Khi không có cách nào để kiếm tiền đường đường chính chính, họ đặt hi vọng vào những nơi cung cấp cơ hội để “bỗng dưng phát tài", chẳng hạn như xổ số, cá cược hoặc sòng bạc, mặc dù xác suất để kiếm được tiền là vô cùng nhỏ. Nhưng với tình hình hiện tại, cơ hội đổi đời như vậy là vô cùng hiếm có.

4. Thành công là một quá trình hình thành và duy trì tính cách độc đáo của riêng bạn

Nền kinh tế thị trường là một nền kinh tế dựa trên tự do và bình đẳng, trong khi tự do và bình đẳng chắc chắn phải làm nổi bật tính cá nhân. Đây là một kỷ nguyên tự do và công khai, và thành công phải dựa vào chính bản thân bạn.

5. Che giấu sai lầm thường phải trả giá đắt hơn là thừa nhận sai lầm

Tổng thống Hoa Kỳ Roosevelt đã có bài phát biểu tại một thị trấn nhỏ ở New Jersey năm 1912. Khi ông nói trong bài phát biểu rằng phụ nữ nên tích cực tham gia các cuộc bầu cử, một người nào đó trong khán giả đột nhiên hét lên: "Thưa ông ! Câu này có khác với ý kiến ​​của ông năm năm trước không?".

Roosevelt không hề né tránh hoặc che đậy. Thay vào đó, ông trả lời một cách khôn ngoan: "Năm năm trước, tôi đã có một ý kiến khác, và bây giờ tôi đã nhận ra rằng ý kiến của tôi tại thời điểm đó là sai!". Câu trả lời thẳng thắn, trung thực và chân thành đó không chỉ cho phép người có được câu trả lời thỏa đáng, mà ngay cả những người khác cũng không thể cảm thấy khó chịu.

6. Bạn nên tập trung vào điểm mạnh của bản thân hơn là khắc phục điểm yếu

7 nguyên tắc vàng nhất định phải biết nếu muốn đời lên hương: Không còn chuyện có tài năng nhưng không gặp thời, những kẻ chờ thành công tình cờ mãi mãi không bao giờ có được nó - Ảnh 2.
Nguyên tắc là tận dụng tối đa điểm mạnh của bản thân và tập trung vào cách sử dụng chúng  để tối đa hóa điểm mạnh của mình, cũng có nghĩa là tối đa hóa giá trị của riêng bạn. Đối với cái gọi là thiếu sót, nhược điểm, điểm yếu, chúng ta nên tìm cách tránh, thay vì suy nghĩ về cách khắc phục.

7. Thay đổi công việc nhiều lần mà không có định hướng là sự lãng phí lớn nhất cuộc đời

Vương Trung Dương ở cuốn sách "Người tiếp thị tự tiếp thị" đã có phần "Định vị cuộc sống", trong đó viết rằng: Con người trong cuộc sống, hoặc phát triển theo hướng chuyên nghiệp, hoặc theo hướng công nghiệp. Bạn không thể "nhảy" giữa các ngành nghề, vì việc thay đổi một cách mù quáng bất kể nghề nghiệp là sự lãng phí lớn nhất trong cuộc sống.

Theo Sohu
READ MORE
no image

Đó chính là hiểu được ý nghĩa và ý thức được mục đích trong công việc và cuộc sống. Các chuyên gia cũng đưa ra những câu hỏi gợi ý để giúp bạn xác định điều này.

Một nghiên cứu mới được công bố vào tháng Năm trên Tạp chí Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ của Đại học Michigan dựa trên các phân tích dữ liệu từ Nghiên cứu về Sức khỏe và Nghỉ hưu 27 năm đã khám phá ra được liều thuốc giúp con người sống hạnh phúc hơn và lâu hơn với công việc. Đó là sự tự ý thức được mục đích trong cuộc sống.

Các nhà nghiên cứu phát hiện ra những người tự ý thức mục đích sống thường sống lâu hơn so với những người ít thể hiện điều này ra.

Một nghiên cứu khác của Đại học Michigan vào năm 2010 cho thấy làm việc có ý thức và mục đích rõ ràng sẽ khiến động lực, năng suất và khả năng duy trì cao hơn rất nhiều.

Mục đích chính là câu trả lời sát sao nhất cho câu hỏi "Tại sao?".

Mục đích tạo cảm giác trách nhiệm, làm điều xứng đáng hơn với bản thân.

Mục đích gắn kết câu hỏi "bạn là ai" với câu hỏi "những gì bạn cần phải làm".

Mục đích truyền cảm hứng để bạn làm mới, thậm chí thay đổi lại các "cam kết" của bản thân trước đó và kéo dài thêm "list" cần làm hơn nữa.

Đó là lý do tại sao có ý thức về mục đích trong công việc lại có sức mạnh thay đổi cuộc đời một con người đến thế.

Nhưng làm thế nào để tự làm được điều này?

Rất đơn giản, hãy tự đánh giá bản thân.

Trong bài viết được đăng tải trên tạp chí Inc., Scott Mautz - nhà văn, cựu giám đốc điều hành cấp cao của P&G…, đã chia sẻ một số câu hỏi và chỉ cần những câu trả lời trung thực, bạn sẽ xác định được mục đích trong công việc cũng như cuộc sống.

1. Siêu năng lực của bạn là gì?

Câu hỏi này nghe có vẻ quá xa rời thực tế, nhưng không! Bạn nên biết những gì bạn thực sự giỏi và làm thế nào để có thể tận dụng được hết sức mạnh đó như một siêu anh hùng để làm điều tốt cho thế giới!

Khi bạn lựa chọn sử dụng sức mạnh siêu việt cho mục đích của mình thì sẽ còn có sức mạnh lớn hơn nâng bạn lên một vị trí siêu cường khác.

2. Giá trị và niềm tin của bạn là gì?

Điều bạn tin tưởng mạnh mẽ đến mức có thể ảnh hưởng đến hành động mỗi ngày là gì?

Sống đúng với những giá trị của bản thân là một trong những cách đơn giản và trực tiếp nhất.

Hơn thế nữa, khi mọi người ở nơi làm việc thấy bạn sống vô tư với giá trị của bản thân ngay cả trong lúc khó khăn thì điều này cũng có thể truyền cảm hứng đến họ.

3. Bạn sẽ làm không công điều gì?

Hãy chú ý đến những gì bạn mải mê làm mà quên bẵng thời gian. Bạn đang mơ mộng về việc gì?

Không ngờ khoảng thời gian tưởng lãng phí ấy lại mang đến nhiều hơn là mất. Đây có thể là tín hiệu của dự định hay ho nào đó và nếu theo đuổi quyết liệt hơn nữa thì chắc chắn kết quả là những trái thơm.

4. Những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của bạn là gì?

Bạn đã làm gì đặc biết trong những khoảnh khắc này và niềm vui từ đó mang đến cho bạn như thế nào? Hãy lưu giữ nguồn gốc của hạnh phúc vì đó có thể là "manh mối" trên con đường tìm kiếm mục đích cuộc sống.

5. Bạn đã học được gì từ những thành công trong sự nghiệp và chiến thắng?

Bước ngoặt sai lầm trong sự nghiệp không bao giờ là tồi tệ, mà đó chính là kinh nghiệm vô giá sẽ giúp bạn rất nhiều. Suy ngẫm về những gì đã làm trong cả thất bại và chiến thắng sẽ mang lại niềm vui. Bạn là ai trong thời gian đó? Bạn đã làm được và phải đánh đổi điều gì nổi trội để đạt được thành công này? Mục đích không nằm ngoài những câu hỏi này.

Bước ngoặt sai lầm trong sự nghiệp không bao giờ là tồi tệ, mà đó chính là kinh nghiệm vô giá sẽ giúp bạn rất nhiều. Suy ngẫm về những gì đã làm trong cả thất bại và chiến thắng sẽ mang lại niềm vui. Bạn là ai trong thời gian đó? Bạn đã làm được và phải đánh đổi điều gì nổi trội để đạt được thành công này? Mục đích không nằm ngoài những câu hỏi này.

6. Những việc cần làm là gì?

Vấn đề cần phải giải quyết là gì? Bạn có thể đáp ứng được nhu cầu gì của thế giới? Hãy chú ý đến những đích đến cao hơn, lớn hơn bạn và nội hàm của câu hỏi này. Mục đích của mỗi người nuôi dưỡng thứ lớn hơn những gì tưởng tượng.

7. Đồng nghiệp sẽ bỏ lỡ điều gi nếu bạn vắng mặt một hôm?

Câu hỏi này nói lên những đặc điểm từ tính đầy cảm hứng của bạn mà những người khác đều bị thu hút. Những gì bị bỏ lỡ chính là dấu hiệu nhận biết về điều bạn có thể duy trì và phục vụ cho những mục đích của bản thân.

8. Mọi người sẽ nói gì về các dự định của bạn?

Những chi tiết nào mà người khác cảm thấy buộc phải nói về sự vắng mặt của bạn? Họ nói gì về tài năng của bạn? Bạn đã bảo giờ nghe đến câu "Wow, bạn có thể là một..." chưa? Vẫn còn nhiều mảnh ghép trên con đường đến mục đích thật sự.

Vì vậy, có mục đích là để khám phá, kết nối, để sống và làm việc ý nghĩa hơn. Hơn nữa, hạnh phúc và sự hài lòng của bạn sẽ còn kéo dài mãi mãi.
READ MORE
Thứ Tư, 29 tháng 4, 2020
no image

Dưới đây là 10 phương pháp dưỡng sinh đơn giản và dễ làm theo, bạn nên sớm lên lịch để áp dụng càng sớm càng hữu ích.

10 bí quyết dưỡng sinh không tốn kém nhưng hiệu quả suốt đời

Ngày nay, khái niệm chăm sóc sức khỏe chủ động hay còn gọi là dưỡng sinh rất được mọi người hoan nghênh. So với việc phải điều trị bệnh, quá trình dưỡng sinh chăm sóc sức khỏe mang lại lợi ích rất lớn.

Chỉ cần bạn chăm chỉ thực hiện các công đoạn dưỡng sinh mỗi ngày, có thể ngăn ngừa sự xuất hiện của các bệnh khác nhau, đặc biệt có thể trì hoãn sự lão hóa của cơ thể con người một cách hiệu quả. Điều này đã được các danh y thực hiện từ hàng ngàn năm nay và chưa bao giờ không đạt được hiệu quả như ý.

Trong những năm gần đây, ngày càng có nhiều người tham gia vào các nhóm thực hành dưỡng sinh, chăm sóc sức khỏe chủ động ngay tại nhà, đặc biệt là dưới sự giới thiệu của nhiều người nổi tiếng.

Trên thực tế, chăm sóc sức khỏe hàng ngày không hề khó. Nhiều phương pháp chăm sóc sức khỏe đơn giản và dễ học có tác dụng rõ rệt và hiệu quả tuyệt vời. Chúng ta có thể gắn bó lâu dài với những hành động nhỏ hàng ngày trong khi ý nghĩa của nó đối với sức khỏe con người là rất phi thường.

Dưới đây là 10 phương pháp dưỡng sinh đơn giản và dễ làm theo, bạn nên sớm lên lịch để áp dụng càng sớm càng hữu ích.

1. Chải tóc bằng lược gỗ hoặc bằng các ngón tay

Có nhiều huyệt đạo trên đầu, có thể khơi thông tất cả các loại kinh tuyến bằng cách chải tóc bằng lược gỗ hoặc tay. Khi chải đầu, những huyệt đạo này có thể được xoa bóp tốt để thư giãn não và tăng cường tốt hơn các kinh mạch và mô trên cơ thể, giúp kết nối và thông suốt giữa các cơ quan cơ thể.

Ngoài ra, việc mát xa đầu có thể tránh được tình trạng rụng tóc và các hiện tượng bệnh lý ở đầu khác. Vì vậy, thường xuyên chải tóc bằng lược gỗ hoặc các ngón tay, xoa bóp đầu có ý nghĩa rất lớn trong việc dưỡng sinh và tăng cường sức khỏe.

2. Cố gắng đi bộ thay vì xe

Đi bộ là một cách tốt để tập thể dục, vì vậy hãy chọn cơ hội để được đi bộ thay thế đi xe và các phương tiện khác là một cách tốt để duy trì sức khỏe.

Cách này không chỉ có thể thúc đẩy lưu thông máu của chân cũng như toàn bộ cơ thể, mà còn tăng cường các chức năng khác của cơ thể, thúc đẩy hiệu quả sự phân hủy mỡ trong cơ thể.

Đây là một giải pháp dưỡng sinh vô cùng tốt để duy trì sức khỏe ổn định, chỉ cần thay thế đi xe bằng cách đi bộ ở những nơi có khoảng cách ngắn, cự ly gần.

3. Ngâm chân

Có rất nhiều huyệt đạo ở lòng bàn chân, chúng được bố trí chằng chịt và phổ biến ở hầu khắp lòng bàn chân. Do đó, việc tạo cho mình thói quen ngâm chân có thể làm thông thoáng những huyệt vị này và kích thích bàn chân, tác động lên cơ thể, làm cho các kinh mạch thông thoáng, điều hòa, từ đó đạt được mục đích phòng ngừa bệnh hiệu quả.

Tuy nhiên, có nhiều điều bạn cần lưu ý khi áp dụng biện pháp dưỡng sinh khi ngâm chân, điều này không thể thực hiện tùy tiện.

Ví dụ, nhiệt độ của nước ngâm chân không nên quá cao. Nói chung, nó phù hợp hơn trong khoảng 40-50 độ. Mặt khác, việc lựa chọn thời gian để ngâm chân cũng rất quan trọng. Thông thường, bạn nên ngâm vào lúc 9h đêm trước khi đi ngủ là phù hợp, có tác dụng dưỡng sinh tốt hơn.

Ngoài ra, cần dựa theo đặc điểm thể chất của từng cá nhân, bạn có thể thêm các thành phần khác vào trong nước ngâm chân để tăng hiệu quả phòng và chữa bệnh. Ví dụ như lá ngải cứu, gừng tươi… điều này cũng rất hữu ích để đạt được hiệu quả duy trì sức khỏe và dưỡng sinh lâu dài.

4. Ăn/uống canh trước bữa ăn

Các món canh thường được đánh giá là giàu dinh dưỡng vì thông thường được nấu từ nhiều nguyên liệu khác nhau trong cùng một nồi, do đó mà tác dụng bồi bổ sức khỏe của món canh rất lớn, đặc biệt là các thành phần trong canh dễ được cơ thể hấp thụ hơn và có thể nuôi dưỡng dạ dày, đường ruột.

Vì vậy, duy trì thói quen ăn canh trước bữa ăn cũng là một cách tốt để duy trì sức khỏe, đặc biệt là bạn hoàn toàn có thể dựa theo nhu cầu dinh dưỡng mà cơ thể cần để lên kế hoạch hợp lý trong việc lựa chọn các thành phần nguyên liệu khi nấu canh.

Đây chính là giải pháp ăn uống khoa học, mang lại hiệu quả chăm sóc sức khỏe và dưỡng sinh tốt, hữu ích lớn trong việc kéo dài cuộc sống.

5. Chạy bộ chậm

Chạy bộ chậm có tác dụng tốt trong việc phục hồi chức năng của cơ thể con người, bài tiết dopamine của cơ thể, đồng thời cũng có thể đóng một vai trò nhất định trong việc duy trì sức khỏe.

Tập thể dục bằng hình thức chạy bộ chậm để rèn luyệt sức khỏe rất phổ biến trong những năm gần đây và nó có thể có tác dụng chống lão hóa rất hiệu quả.

6, Ăn chậm nhai kỹ

Thói quen ăn uống tốt cũng là một cách tốt để duy trì sức khỏe, đặc biệt là ăn chậm nhai kỹ có thể làm giảm áp lực lên dạ dày và ruột, từ đó có thể thúc đẩy quá trình hấp thụ chất dinh dưỡng hiệu quả.

Mỗi người nên tập cho mình thói quen ăn chậm nhai kỹ, lợi ích từ việc ăn uống đúng cách sẽ hiệu quả hơn rất nhiều trong quá trình dưỡng sinh.

7. Thường xuyên mỉm cười

Một nụ cười đơn giản cũng có thể đạt được hiệu quả tốt cho sức khỏe, đặc biệt là khi bạn cười vào mỗi buổi sáng để làm cho tâm trạng của bạn dễ chịu hơn.

8. Thực hiện các động tác kéo giãn cơ thể

Thói quen kéo giãn cơ thể như vươn vai, ưỡn ngực hay kéo toàn bộ chân tay ra các hướng khác nhau có thể thúc đẩy lưu thông máu và đẩy nhanh quá trình lưu thông và vận hành trong mạch máu.

Do đó, duy trì thói quen thực hiện một số bài tập kéo giãn cơ thể đơn giản sau khi làm việc có thể đạt được hiệu quả giữ sức khỏe tốt, mang lại lợi ích dưỡng sinh lâu dài.

9, Xoay mắt theo chiều kim đồng hồ

Mắt là cửa sổ của tâm hồn, phản ánh sức khỏe và sự tinh anh, nhanh nhẹn của mỗi người. Đồng thời mắt còn liên quan đến rất nhiều mạch máu và kinh mạch trong cơ thể.

Xoay mắt theo chiều kim đồng hồ giúp thư giãn các mạch máu và kinh tuyến, do đó làm giảm mỏi mắt và đạt được hiệu quả chăm sóc sức khỏe, trong dài hạn mang lại tác dụng dưỡng sinh tuyệt vời.

10. Massage bụng

Massage bụng cũng là một thói quen đơn giản có thể thúc đẩy nhu động ruột và đẩy nhanh quá trình tiêu hóa.

Việc xoa bụng có thể thực hiện trong những thời gian bạn rảnh rỗi, trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy.

Thực hiện xoa bóp bụng theo chiều kim đồng hồ đơn giản hàng ngày cũng là cách giúp phòng tránh sự xuất hiện sự tích lũy thức ăn thừa, cặn bã trong đường ruột, gây ra những tác hại bất lợi cho hệ thống tiêu hóa.

Qua nghiên cứu nội dung trên, chúng ta có thể thấy rằng trên thực tế, không khó để duy trì những thói quen chăm sóc sức khỏe chủ động mà không tốn tiền, nhiều trong số đó nằm trong khả năng hàng ngày của mỗi người, vì vậy không khó để bắt đầu từ các chi tiết nhỏ trong thói quen để đảm bảo sức khỏe lâu dài, nâng cao tuổi thọ.


*Theo Health/Sohu
READ MORE
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020
no image


Cuộc đời mình (admin 3) đã gặp rất rất nhiều người có trí nhưng không có tiền, và bản thân cũng đã từng trải qua cảm giác đó, chỉ vài tháng thôi nhưng đó là khoảng thời gian hơn cả khủng khiếp. Họ đủ trí để biết mọi lời khôn khéo trên đời, chẳng hạn như "hãy biết đủ, hãy vui với những gì mình có, vẫn còn hơn bao người bất hạnh khác" chẳng hạn. Nhưng tất cả chỉ là cảm giác thoả mãn phút giây, sau đó lại rơi vào trạng thái rối loạn cảm xúc, giữa một bên là nhu cầu khẳng định giá trị bản thân, nhu cầu thể hiện cái tôi (nhu cầu cao nhất của tháp Maslow) và một bên là không có nguồn lực tài chính thực hiện. Lực bất tòng theo tâm mình muốn thì có gì đau đớn bằng. Mình thường gặp họ ở các quán cà phê đô thị lớn, các quán nhậu hơn mức bình dân nhưng dưới mức sang, và rất nhiều người đang sống trên mạng, cầm điện thoại hay laptop cả ngày và mắt đắm chìm nhìn vào đó, xem hết tin này tới tin khác, coi hết FB người này tới người khác. Mình cứ "hi" là họ "hi" lại liền.

Thà không có trí nhiều, như 1 anh nông dân ngây thơ nào đó, cứ xong việc đồng áng thì lăn ra ngủ, nông sản ế thì khóc, nông sản cao giá thì cười, không có tiền thì ra đồng bắt ốc hái rau. Với họ, việc không có tiền không có gì khủng khiếp lắm. Như chú công nhân vui vẻ với tiền công nhật kiếm được, chủ ứng tiền thì ghé vỉa hè làm chai bia, xài hết tiền rồi về ngủ, mất việc với họ cũng nhẹ nhàng, thôi đi xin việc khác kiếm cơm qua ngày. Nếu đời vậy thì cũng bình yên, không có gì đáng chê trách cả. Nhưng với người có trí, khi nhìn thấy người khác có được cái mà mình mong muốn, mà mình lại không có được, một cảm giác vô cùng khó chịu giằng xé trong đầu họ. Cảm giác ganh ghét, đố kỵ và tự nhủ không nên ganh ghét đố kỵ nữa, vậy là xấu lắm đó tôi ơi. Và thấy người thành công ngã ngựa, cảm giác đan xen là vừa hả hê lại vừa buồn thương. Và với bản thân mình, vừa tự tìm cách an ủi lại tìm cách trách móc. Cảm giác này sẽ dẫn con người theo 2 hướng:

1. Hướng tiêu cực là trở thành NGƯỜI BẤT ĐẮC CHÍ, chê hết thảy, cho rằng ai cũng dở kém hơn mình, nhưng họ thành công vì gặp thời, may mắn, thực dụng kiếm tiền (tìm 1 số lý do khách quan nào đó), còn mình thì "sẽ có hướng đi riêng, không ai thành công hơn ai cả". Họ chỉ nể những người nào đó mà thật sự họ không biết rõ (ví dụ các danh nhân lịch sử học đọc được qua trang sách, hoặc các tỷ phú USD họ cũng đọc được trên sách báo chứ họ làm gì có cửa quen biết với họ). Một cảm giác vừa cay đắng vừa xót xa vừa kiêu hãnh, rất đặc trưng của nhóm người này. Và họ tự ái dữ dội, bất cứ lời chê nào cũng là ngòi nổ thùng thuốc súng chất chứa trong lòng họ bấy lâu.
TỰ ÁI là tự mình yêu mình, chỉ có ở nhóm người còn ở vị thế rất thấp. Còn người có thành tựu thực sự, hoặc ở tầm cao, họ không hề có tự ái. Người tự ái còn nguy hiểm ở chỗ là suy diễn rất kinh, vì họ nghĩ "ai ai cũng nói đến họ", câu nào cũng "chắc là nói mình đây"...trong khi thực tế là mình vô danh, đâu có đáng để người ta nói đâu. Mình tự nghĩ thế thôi.

2. Với người có trí mà không có tiền, nếu theo hướng tư duy tích cực thì họ sẽ nhận ra vấn đề, tự mình một ngày NGỘ ra và tự mình có giải pháp, một cách quyết liệt. Bàng hoàng nhận ra mình không giỏi, không ngon, không cao sang như mình nghĩ, mình đã rất tào lao rồi, mình đã lãng phí thời gian quá rồi, thường là có 1 cú sốc gì đó rất lớn. Ví dụ bị bệnh nan y, hoặc người thân qua đời mà họ không giúp được. Họ thấy được cái chết là cái chính bản thân họ sẽ phải đối diện trong tương lai, QUỸ THỜI GIAN ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CÒN DÀI NỮA, và bắt đầu trưởng thành. Không còn bàn bạc chuyện phiếm nữa. Hạ cái tôi, bỏ cái sĩ diện hão, bắt đầu lao ra làm một cách thực tế, vội vã làm. Họ sẽ bớt lười biếng (vì nhóm này thích đọc sách, đọc tin tức, thấu hiểu nội dung và hiểu biết rất nhiều đông tây kim cổ, thích viết và thích nói, chỉ có làm là không được vì bản thân có bệnh lười biếng, nhất là hoạt động thể chất). Thất bại rất nhiều khi ra làm, vì họ là người thiếu kỹ năng và nhiều chứng bệnh SĨ còn rơi rớt khiến họ rất khó làm việc với người khác. Nhưng cuối cùng thì họ có thành tựu. Lớn nhỏ thì tuỳ may mắn của đời người. NHƯNG KHÔNG LÀM THÌ TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ MAY MẮN. Thần may mắn thích mùi mô hôi người, ông ấy chỉ xuất hiện khi ta đổ mồ hôi, sôi nước mắt.

Những người trẻ có trí mà "biết mình biết ta" sớm, chịu lao động sớm thì bước vô nhóm CÓ TRÍ VÀ CÓ TIỀN. Dù ở đâu, họ cũng tự tìm niềm vui, phong lưu khoáng đạt, khẳng định được giá trị bản thân mình. Niềm vui của họ không phải vì sở hữu tài sản cá nhân, mà là giúp người, giúp quê hương.
READ MORE
Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020
no image



Trí tuệ 1: thế giới là thị trường, kiếm tiền là tín ngưỡng

1. Sự tàn khốc của thương trường, là môn học đầu tiên mà bất cứ ai có khát vọng làm giàu đều phải tiếp nhận, không muốn tiếp nhận thực tế tàn khốc này, tốt nhất đừng nghĩ tới thành công.

2. Vì mục tiêu kiếm tiền và phát tài, dù có nghèo tới đâu, cũng hãy đứng giữa những người giàu.

3. Kiểm soát tốt cảm xúc, đặc biệt phải cự tuyệt sự tức giận, tịnh tâm lắng nghe tiếng gọi của tiền tài.

4. Thời gian cũng là một loại sản phẩm, có thể biến tiền "từ không thành có".

5. Ở nơi thương trường, chiếm lợi thế tâm lý, giỏi đánh vào lòng người là cái vốn lớn nhất.

Trí tuệ 2: chú trọng vào tư duy mang tính chiến lược, đừng chấp ngộ với thủ đoạn

6. Làm ăn kinh doanh, nếu chỉ có khôn lỏi, sẽ chỉ kiếm được chút tiền, biến khôn lỏi thành trí tuệ mới có thể kiếm được nhiều nhiều tiền.

7. Biết tính tiền mới biết kiếm tiền.

8. Tận dụng tốt tư duy ngược, sử dụng một cách thông minh các quy tắc trò chơi kinh doanh khác nhau, thay vì bất lực trước các quy tắc.

9. Trong nguy cơ có cơ hội, khủng hoảng trong kinh doanh thường có thể là cơ hội kinh doanh có lợi nhuận.

10. Trí tuệ là "bồn tụ bảo" của các doanh nhân, chỉ có những suy nghĩ trí tuệ mới có thể biến "vật phẩm" thành "hàng hóa".

Trí tuệ 3: trước khi làm kinh doanh hãy làm người, làm người phải có trí tuệ hạng nhất

11. Làm ăn kinh doanh bắt đầu từ quảng bá bản thân, xây dựng một thương hiệu cá nhân hoàn hảo, tiền, tự nhiên không khó kiếm.

12. Dựa vào nguyên tắc làm người để làm ăn kinh doanh, tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra sai lầm.

13. Làm người mà không có nhẫn nại, làm ăn kinh doanh rất khó để kiếm được nhiều tiền.

14. Kẻ tham lam, nhất định có chỗ sơ hở.

15. Đối đãi với khách hàng, phải dịu dàng như đối xử với phụ nữ.

16. Thành công lớn trên thương trường là nhờ tính cách chứ không phải khôn lỏi.

17. Trên thương trường, thất bại lớn nhất chính là không nhận được sự tin tưởng.

Trí tuệ 4: mượn lực, chỉ những người không bản lĩnh mới mong dựa vào một mình mình phát tài

18. Tiền của người khác là chiếc chìa khóa sáng chói nhất giúp bạn làm ăn kiếm lời.

19. Giỏi dùng người, mượn cái đầu thông minh của người khác để kiếm tiền.

20. Tiền nếu đã đủ thì ai cũng làm ăn kinh doanh được, quan trọng là phải biết cách dùng ít tiền nhưng vẫn làm ăn được lớn.

21. Buộc mình lại một chỗ với những người theo đuổi lợi ích, bạn cũng sẽ được phân chia lợi ích.

22. Dùng lợi ích giữ chân người khác, bỏ ra trước, có được sau, lúc cần tiêu tiền thì hãy tiêu.

Khi bạn nghèo rớt mồng tơi, hãy thử tư duy kiếm tiền của người Do Thái, 90% có thể lật thân  - Ảnh 4.
Trí tuệ 5: tiền kiếm tiền, hơn nhiều người kiếm tiền

23. Luôn để tiền lưu động, đừng để tiền mốc meo trong ngân hàng.

24. Kiếm "tiền của người giàu" dễ phát tài hơn.

25. Tiền từ phụ nữ, tiền nhờ miệng, là hai loại tiền không bao giờ cạn kiệt.

26. "Người theo đuổi tiền" nhất định không bằng "tiền theo đuổi tiền", muốn làm ăn lớn, muốn kiếm nhiều tiền, mà không hiểu thao tác vốn, vậy thì sẽ rất khó.

27. Nỗ lực phát huy công hiệu và giá trị của mỗi một đồng tiền.

Trí tuệ 6: luôn có ý thức về nguy cơ mọi lúc mọi nơi

28. Rèn luyện ý thức về nguy cơ, ngăn chặn một cách chắc chắn những lỗ hổng và nguy cơ có thể xảy ra.

29. Dám mạo hiểm, nguy hiểm cao đồng nghĩa với lợi nhuận cao.

30. Người làm ăn kinh doanh hãy kết bạn với toán học, "biết số" không bao giờ là thiệt.

31. Để tránh bị lừa, một vài công việc hãy bỏ tiền ra thuê người giám sát, số tiền này đáng để tiêu.

32. Dựa vào đầu tư để kiếm tiền, nhất định phải có ý thức ngăn chặn thua lỗ.

33. Làm ăn kinh doanh, đáng sợ nhất là không biết mình sai ở đâu.

Trí tuệ 7: làm ăn kinh doanh phải trông thời thế mà làm

34. Thời thế không tốt chưa chắc bạn đã không tốt, thời thế càng không tốt, nhiều khi ngược lại càng dễ kiếm tiền.

35. Xem trọng công việc thu thập tin tức.

36. Theo dõi sự lưu động của thời thế mọi lúc, ngắm chuẩn xu hướng tương lai.

37. Kẻ ra tay trước là kẻ mạnh.

38. Cố gắng nhìn trước vài bước để tránh mất tiền.
READ MORE
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2020
no image

Ai làm được 10 điều này trước tuổi 30 là đã dự trữ được "kho báu đời người", trải qua đại dịch cũng không dễ gì lung lay

Những người tự mài giũa bản thân từ khi 20 tuổi, khi 30 tuổi sẽ có đủ bản lĩnh đối phó với mọi biến cố từ bên ngoài. Họ giống như sư tử, dù ở phương trời nào cũng trở thành chúa sơn lâm.

Đại dịch rồi sẽ qua đi, nhưng những ảnh hưởng của nó tới nền kinh tế xã hội nói chung sẽ còn lâu nữa mới hồi phục. Nhiều người mất việc, loay hoay với cuộc sống nhiều khó khăn... Trong chúng ta, không ai thích việc bỗng nhiên thất nghiệp, nhưng cũng chẳng ai dám đảm bảo việc mình sẽ giữ vững được vị trí công việc mãi mãi.

Rất nhiều người luôn muốn tìm kiếm và theo đuổi một công việc ổn định, có mllkk,ột mức thu nhập đều đặn. Bởi lẽ, sự ổn định thường đem đến cho người ta cảm giác an toàn, nhàn hạ. Thế những, trong thời đại ngày nay, công việc duy nhất từ đầu cho tới lúc nghỉ hưu là một điều gần như bất khả thi.

Thay vì đi tìm sự ổn định ở từ bên ngoài, chìa khóa cho sự ổn định thực sự đến từ chính năng lực của bản thân. Bí quyết là nâng cao năng lực cá nhân, bồi đắp bản lĩnh để đối phó với những điều mang tính không ổn định.

Đa số tất cả cuộc sống của chúng ta khi bước vào độ tuổi 30 sẽ gặp rất nhiều thay đổi quan trọng về sự nghiệp. Có những người bắt đầu chạm ngưỡng 30 tuổi đã gặp phải rất nhiều khủng hoảng, khó khăn về sự nghiệp. Nhưng cũng có những người khi bước vào tuổi 30 rất nhẹ nhàng vì thời trẻ họ đã có sự chuẩn bị rất tốt cho tương lai. Để chuẩn bị tốt nhất cho bước ngoặt tuổi 30, hãy ghi nhớ 10 điều quan trọng này:

Đừng chi tiêu nhiều tiền để học đại học nhưng không học chuyên môn

Hiện nay, có nhiều bạn trẻ thường có xu hướng thi vào nhưng trường đại học nổi tiếng, danh giá và theo học những ngành hot. Có người thì do sự sắp đặt, mong muốn của bố mẹ, có người thì chạy theo đám đông. Chính vì vậy, thường xảy ra tâm lý không yêu thích hoặc phát hiện không đủ khả năng theo học nhiều người chán ngành nghề, không chú trọng học chuyên môn.

Việc học không chú trọng chuyên môn sẽ gây ra lãng phí thời gian, số tiền lớn khi học các trường dành tiếng và có thể còn mang thêm một món nợ khi ra trường. Và sau khi tốt nghiệp đại học bạn không đủ khả năng làm việc trong ngành đã học vì vậy bạn sẽ phải mất một thời gian dài để tự học cách làm việc mới có thể ổn định kiếm tiền. Điều đó khiến cuộc sống của bạn càng áp lực. Tốt hơn hết, khi chọn ngành học đại học cần xác định ngành phù hợp với khả năng, nguyện vọng.

Tránh nợ thẻ tín dụng

Nợ thẻ khi là sinh viên không phải là tình trạng hiếm xảy ra hiện nay. Nhiều bạn trẻ không thể kiểm soát thói quen chi tiêu và sống tiết kiệm vì thế đã có các khoản nợ từ khi còn là sinh viên. Mặc dù thẻ tín dụng rất tiện lợi, tuy nhiên nhiều người đã phải khốn đốn bởi các món nợ khi chưa có thu nhập ổn định. Việc sử dụng thẻ tín dụng hợp lý, cẩn thận chính là chìa khóa để quản lý tài chính trước khi không có khả năng kiếm tiền hoặc nền tảng kinh tế ổn định.

Học cách sống tiết kiệm

Nhiều người cho rằng khi ra tường đi làm, cuộc sống của họ đã tự do và bắt đầu sống buông thả hơn. Họ không có khái niệm quản lý tài chính, không tính đến việc tiết kiệm. Đó thực sự là suy nghĩ sai lầm, bởi mới bắt đầu đi làm bạn sẽ chưa va chạm với những khó khăn ngay. Nhưng sau một thời gian, nhu cầu cuộc sống, các khoản chi tiêu thay đổi, bạn cần lo cho gia đình hay xảy ra những biến cố..., những kho khăn bắt đầu xuất hiên.

Phương pháp tốt nhất chính là suy trì cuộc sống tiết kiệm, đơn gian, chi tiêu phù hợp với nhu cầu cần thiết và khả năng thu nhập của bạn.

Hiểu tầm quan trọng của kế hoạch nghỉ hưu

Ở ngưỡng tuổi 22, 23 để tính về kế hoạch nghỉ hưu có lẽ với nhiều người nó thực sự là quá sớm. Nhưng đó là việc cần thiết bạn cần phải làm, là bước chuẩn bị cần thiết cho tương lai. Mặc dù chính phủ có các quy định phải trả bảo hiểm lao động hoặc các gói hỗ trợ khác nhưng khi về hưu, chúng ta không thể có được số tiền này một cách dễ dàng hoặc có thể sẽ bị giảm vì nhiều lý do khác...Vì vậy, lập kế hoạch tài chính cá nhân cho tuổi già của bạn là một giải pháp cần thiết.

Có thêm nhiều nguồn thu nhập, phát triển nghề tay trái

Hiện nay, kinh tế xã hội phát triển nên mức sống của chúng ta cũng ngày một cao hơn, kéo theo đó là nhu cầu chi tiêu cũng tăng. Nếu chỉ trông chờ tiền lương của một công việc chính sẽ khiến việc chi tiêu cho cuộc sống hàng ngày sẽ rất áp lực, gò bó. Không những thế bạn không thể tiết kiệm.

Khi rơi vào những tình huống bị động bất ngờ xảy ra bạn chỉ có thể bất lực. Vì thế chuẩn bị những công việc tay trái như kinh doanh online, kinh doanh nhỏ,... sẽ giúp bạn có thêm nguồn thu nhập, cuộc sống sẽ bớt thụ động và là công việc phòng bị chắn chắn khi bạn nhảy việc hay tạm thời thất nghiệp.

Mạnh dạn đảm nhận trách nhiệm cao cả

Khi làm việc, trước một dự án lớn nằm trong khả năng và sự cố gắng của bạn. Hãy dũng cảm đứng dậy, đối đầu với áp lực và nhận lấy cơ hội làm việc, cơ hội chứng minh sức mạnh của bản thân. Đây cũng chính là cơ hội giúp bạn học hỏi kinh nghiệm làm việc lớn. Nhà lãnh đạo sẽ nhìn nhận khả năng, cho bạn cơ hội phát triển và việc tăng lương trong tương lai là điều chắc chắn xảy ra.

Biết làm chủ thế mạnh của mình và cần có kĩ năng đàm phán

Khi bạn ở độ tuổi 20, bạn có thể sẽ kiếm ít tiền nhưng bạn sẽ không kiếm được một số tiền nhỏ như vậy mãi. Bạn cần đầu tư vào phát triển điểm mạnh của bản thân, trau dồi thêm kinh nghiệm và kiến thức của nhiều lĩnh vực. Khi nắm trong tay thế mạnh của bạn thân, và cũng từ nền tảng kiến thức đó bạn sẽ có cơ sở để đàm phán để khai thác được đúng giá trị của bản thân và đấu tranh cho phúc lợi của chính mình.

Đừng ngại nhảy việc

Trước tuổi 30, nhảy việc là điều không thể tránh khỏi. Nhiều bạn trẻ thường ngại nhảy việc vì sợ thất nghiệp, sợ phải thay đổi môi trường... Nhưng tất cả những lý do đó đều không hề đúng. Còn trẻ bạn hoàn toàn có quyền nhảy việc khi có nhu cầu thay đổi môi trường làm việc, tăng lương, tìm mỗi trường hoặc công việc thích hợp, học hỏi để tự mở khởi nghiệp...

Tuy nhiên, nếu bạn nhảy việc nhiều thì điều đó có thể trở thành trở ngại cho sự nghiệp tương lai của bạn. Các công ty sẽ ngại tuyển dụng những nhân viên ít cam kết gắn bó với tập thể, bạn sẽ khó tìm được công việc ưng ý và dễ trở nên mất phương hướng. Vì vậy hãy cân nhắc kĩ khi nhảy việc để tìm được công việc phù hợp thay vì cố gắng tồn tại một nơi bạn không hề yêu thích.

Biết cách từ chối

Đối với những người ở độ tuổi 20, điều khó khăn nhất là học cách “từ chối”. Họ thường khó có thể từ chối lời rủ rê của bạn bè, lời đẩy việc và nhờ vặt của đồng nghiệp... Chính vì không thể từ chối đã khiến bạn dễ gặp phải những khó khăn về tài chính, mâu thuẫn xã hội và công việc bạn làm hộ người khác đến ngập đầu. Hãy “học” cách “từ chối” để chủ động bảo vệ bản thân sự phức tạp của xã hội.

Lập ra những mục tiêu ngắn hạn cho bản thân

Như Lão Tử đã từng nói "Cuộc hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân". Bạn có thể bước bước đầu tiên trên cuộc hành trình giành chiến thắng của mình bằng cách đặt ra những mục tiêu cá nhân thực tế.

Bạn có thể đặt ra những mục tiêu rất lớn cho cuộc đời mình, nhưng làm thế nào để đạt được nó thì chưa nghĩ tới. Thay vì ngày ngày suy nghĩ về mục tiêu xa đó, hãy chia nhỏ thành những mục tiêu nhỏ, ngắn hạn và nỗ lực để hoàn thành những mục tiêu nhỏ. Việc đó dễ dàng hơn nhiều và giúp bạn bước từng bước tới gần với mục tiêu của cuộc đời.

Theo Aboluowang
READ MORE
no image

Họp lớp đại học, tiền lương của bạn bè từ 5 triệu đến 500 triệu, tôi nhận ra: Không phải bạn không có năng lực kiếm tiền, mà là do bạn không dùng đúng cách!

Đọc sách, học hỏi, tăng giá trị bản thân, chỉ là phương tiện để chúng ta có thể đạt đến mục tiêu của mình. Khi bạn hoàn thiện phương tiện rồi, hãy nỗ lực hết mình, dùng nó đầu tư cho cuộc sống để đạt được mục tiêu.

Đừng để "tiền lương chết" liên lụy đến bạn

Cách đây một thời gian, vì tình hình dịch bệnh nên bỏ lỡ ngày họp lớp định sẵn mọi năm. Lớp trưởng lớp tôi liền đứng ra lôi kéo mọi người vào group lớp nói chuyện.

Mọi người đều khá là bất ngờ vì số lượng thành viên tham gia đông đúc nhất từ trước đến nay, có đến 35/38 bạn tham gia vào group chat. Sau đó đều đúc kết ra một nguyên do đó là ai nấy đều đang thực hiện cách ly xã hội, nên mọi người đều đang rất nhàm chán.

Nói chuyện một hồi, mọi người vẫn không bỏ qua được một chủ đề nhạy cảm mà nhiều người không muốn nhắc đến: Tiền lương, nhà cửa!

Cậu "Minh còi" dễ khóc trước kia giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, mạnh mẽ. Hình đại diện cậu ta để là hình chụp vợ cùng con gái.

Nghe nói bây giờ cậu ta đang làm việc trong bộ phận đầu tư của một công ty chứng khoán, thu nhập cố định, có một căn nhà riêng ở trung tâm thành phố, chỉ cần kéo rèm cửa sổ liền có thể ngắm nhìn được khung cảnh toàn thành phố.

Nghe qua, nhiều người chắc chắn đang mơ mộng được như thế!

Nhưng thực tế, cậu ta đang gánh trên lưng món nợ khổng lồ. Hằng tháng phải làm việc cực lực để trả tiền thế chấp mua nhà lúc trước.

Hoàng "phá phách" cũng đã có công ăn việc làm ổn định, nhiều người chê cười cậu ta chỉ giữ chức bán hàng ở một công ty điện tử tầm trung. Nhưng chỉ bạn bè thân thiết mới biết được mỗi đơn hàng cậu ta lấy được đều trên hàng chục tỷ. Tiền lương và hoa hồng đều không nhỏ.

Còn có một bạn học nữ khác, "mọt sách" từ trước, không nghe ai khuyên răn liền tự mình đổi ngành, còn tốn thời gian học lên tiến sĩ. Ai cũng bảo cô ấy làm việc vô dụng, nhưng hiện tại người ta đang là chuyên gia tư vấn tâm lý bên New York, đi máy bay chỉ ngồi khoang hạng nhất...

Ừm, thế còn những bạn còn lại thì sao?

Đa số đều đang mệt mỏi và lo lắng về mức lương chết của mình. Trước đây, họ còn dám chê khen công việc không có tiền đồ, giờ thì sau đợt dịch này ngay cả công việc kiếm được không còn chưa biết, nào dám nói gì.

Có vài người tham gia group chat cũng là vì để kéo quan hệ, nhờ vả, hỏi xin việc làm giúp.

Hơn 30 tuổi, vẫn phải đau đầu lo kiếm chén cơm suốt ngày. Nguyên tắc "ba không" mà họ cam chịu, thực sự khiến người ta đau lòng:

"Không có tiền, đồng nghĩa với việc không thể từ chức, không thể sinh bệnh, không thể mang thai!"

Có tiền mới có nhiều quyền quyết định!

Tôi có quen một cô gái làm y tá. Cô ấy đã làm được vài năm, mỗi đêm đều phải trực bệnh viện, nhưng thu nhập vẫn không cao.

Cô ấy từng nói với tôi, muốn xin chuyển ngành nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, bây giờ thời gian rảnh cô ấy đều dành để học thêm kế toán. Ngày nào cũng sống trong mệt mỏi và lo lắng.

Nghe qua rất giống vấn đề kinh điển mà nhiều người thường thắc mắc:

"Tốt nghiệp đã 5 năm, làm một công việc bình thường, nhận một mức lương chết, phải làm sao để thay đổi?"

Đọc qua ngàn bài viết, trăm lời khuyên, chục câu tư vấn, đều sẽ có đáp án là: Đọc nhiều sách, học hỏi thêm, làm tăng giá trị cho bản thân.

Tất cả điều này đều đúng, nhưng nhiều người lại lầm tưởng nó là mục tiêu.

Không phải!

Đọc sách, học hỏi, tăng giá trị bản thân, chỉ là phương tiện để chúng ta có thể đạt đến mục tiêu của mình.

Mục tiêu là gì?

Là tiền, là muốn kiếm được càng nhiều tiền để có nhiều quyền lựa chọn hơn cho cuộc sống.

Khi bạn hoàn thiện phương tiện rồi, hãy nỗ lực hết mình, dùng nó đầu tư cho cuộc sống để đạt được mục tiêu. Chứ không phải đọc vài quyển sách, học nửa vời, đã đòi hỏi nắm được nhiều tiền trong tầm tay.

Tiền tiết kiệm: Hiện tại không đáng nhắc tới, nhưng tương lai giá trị tuyệt vời

Lan, sinh năm 92, còn độc thân, giữ một chức vụ bình thường trong một công ty bình thường, là một cô gái không có gì nổi bật trong mắt người khác.

Từ sau tốt nghiệp đến nay, dù đã bạt mạng kiếm tiền, nhưng tài khoản tiết kiệm của cô ấy vẫn không dư đồng nào.

Độc giả này viết trong thư rằng:

"Ngoài việc mờ mịt về tương lai, tôi cũng bắt đầu thấy lo lắng, nhưng dùng cách nào cũng không thể thoát khỏi thực tại. Cuộc đời tôi như đang đi vào ngõ cụt, tôi thấy công việc thật nhàm chán, đời mình thật tầm thường. Tôi càng ngày càng không thích công việc hiện tại, nhưng lại không dám từ chức."

Cô gái này là người luôn tích cực làm việc, chỉ có một thói quen xấu duy nhất: cuồng mua sắm.

Bức thư này tôi nhận được từ năm trước, lúc đó, tôi đã đề nghị cô ấy học cách bỏ thói quen xấu này, đừng tiêu tiền quá tay, nên tiết kiệm tiền để dùng nó lên kế hoạch cho cuộc sống.

Hiện tại, Lan nói với tôi, cô ấy đã xin nghỉ việc, dùng khoản tiền tiết kiệm được mướn một căn phòng nhỏ để làm studio – công việc mà cô ấy yêu thích.

Căn phòng không đẹp, cũng không nằm ở mặt tiền, nên giá thuê khá rẻ, cô ấy chỉ tốn một khoản chi phí ban đầu mua vật dụng, việc trang trí thì cô ấy tự tay làm hết.

Được làm công việc yêu thích, không cần chịu áp lực công việc cũ, có sẵn số vốn trong tay... Tất cả mọi thứ khiến cô ấy có niềm tin hơn vào cuộc sống, mà những điều đó đều nhờ vào việc tự chủ đầu tư tài chính của cô ấy.

Hãy tự kiểm soát thu nhập hằng tháng, tự đặt ra một mức chi tiêu thích hợp, tự giác tiết kiệm, tự chủ đầu tư tài chính, tự khám phá một phương diện mới của bản thân. Bạn sẽ không còn thấy mờ mịt về tương lai nữa.

Dám đối mặt thử thách, mới có thành công vang dội!


READ MORE
Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020
no image

(Có một cuốn sách có tựa đề như trên nhưng tôi chưa đọc cuốn đó).

Kinh tế học vĩ mô là đề tài thú vị và được quan tâm từ khá sớm. Nhưng đến bây giờ những kiến thức có được chỉ đủ cho ta hiểu một số tính chất của nền kinh tế và...dự đoán. Mà dự đoán thì cũng giống như "dự báo thời tiết", đúng sai rất khó nói, dù ta đã có những thiết bị hiện đại như vệ tinh đi nữa.

CÂU CHUYỆN VỀ 2 ANH CHÀNG ĐI BÁN RƯỢU

Có 2 anh chàng vô công rỗi nghề, có vợ rồi mà chẳng chịu làm gì cả. 2 người vợ mới bàn tính với nhau, gom góp một chút vốn để đưa cho 2 anh đi mà kiếm gì đấy để buôn bán!
Sau khi bàn tính, 2 anh chàng quyết định mua...1 hũ rượu to để lên chợ huyện bán! Đường lên chợ huyện phải đi đường sông, 2 anh phải chèo thuyền vào ban đêm để sáng sớm bán ở chợ.
Đường thì xa, đêm khuya thanh vắng, tiết trời lành lạnh, chèo thuyền cũng mỏi, anh chàng ngồi phía đầu thuyền vô tình chạm vào túi áo, tiếng leng keng nhắc anh nhớ là trong túi vẫn còn 10 cắc sót lại, để làm chi phí đi đường. Bỗng một "sáng kiến" chợt lóe lên trong đầu, anh ta nói anh ở cuối thuyền dừng lại và...bán cho anh ta 10 cắc rượu! Anh ở cuối thuyền thấy không có vấn đề gì, vì rượu là để bán mà! Thế là 2 người múc ra 10 cắc rượu, cùng nhau cụng ly, uống, rồi anh đầu thuyền đưa 10 cắc cho anh cuối thuyền.
Câu chuyện vẫn tiếp tục như thế, tức là anh cuối thuyền dùng 10 cắc để mua rượu của anh đầu thuyền để cả 2 cùng uống, rồi anh đầu thuyền lại tiếp tục mua rượu.
Trời gần sáng, hũ rượu cạn queo, 2 anh chàng say chí tử, để mặc cho dòng sông đưa thuyền đi đâu thì đi.
----
Câu chuyện trên cho thấy một "nền kinh tế" hoạt động hết sức nhộn nhịp. Nhu cầu tiền để trao đổi chỉ là 10 cắc (cứ cho là nhỏ so với giá trị của hũ rượu) nhưng nếu cứ mua đi bán lại liên tục thì 10 cắc thậm chí ít hơn cũng đủ rồi!
Thế rồi nền kinh tế kiểu này sẽ sụp đổ như hủ rượu kia, mà những gì còn lại là 10 cắc không có mấy giá trị!

BONG BÓNG BẤT ĐỘNG SẢN

Đất không thể sinh sôi thêm, người thì mỗi ngày một đông hơn, hoặc nhu cầu tập trung mật độ cao ở các thành phố phát triển khiến giá đất ngày càng cao lên là chắc chắn.
Tuy nhiên giá đất không chỉ tăng theo nhu cầu thực như thế mà còn tăng do dân mua bán, kinh doanh bất động sản. Luôn có những dự án bất động sản mới hoặc các "nhà môi giới" luôn chào bán nhà đất ...ở ngã tư! Đây là ngành hàng có thể mua đi bán lại, càng mua bán thì giá lại càng cao những người môi giới tiếp tục kiếm ra tiền. Người ta không chỉ mua bằng tiền để dành mà còn bằng tiền đi vay. Người ta luôn muốn bán giá cao hơn....cứ thế, giá trị nhà đất sẽ tăng đến một lúc nào đó đùng một phát rất nhiều người mắc nợ, phải bán tháo nhà đất, nợ xấu tràn lan. Nhưng giá đất thì đã thiết lập một "mặt bằng" mới rồi, và khi giá giảm đi "một ít" thì sẽ có những người "có sẵn tiền" mua vào để "giữ giá".

Bất động sản ảnh hưởng hầu như tất cả các ngành hàng khác. Bởi vì người ta phải sống trong nhà của mình(dù là mua hay thuê) và các công ty cũng cần văn phòng, kho bãi hay cửa hàng để kinh doanh. Chi phí cho bất động sản tăng đồng nghĩa với giá thành sản phẩm cũng tăng theo và điều này làm người ta nghĩ tới lạm phát hay tiền bị mất giá! Tiền bị mất giá thì giá bất động sản càng phải tăng hơn nữa vì nó thường được neo theo giá vàng hay giá đô la. Thế là cái vòng lẩn quẩn như thế sẽ khiến nền kinh tế mãi giậm chân tại chỗ hoặc suy thoái.

GIÁ TRỊ THẶNG DƯ

Giá trị thặng dư được "nổi tiếng" từ khi Mark nhắc đến nó:
Nguyên liệu (tiền) + sức lao động < Hàng hóa (Tiền thu về từ việc bán hàng.)
Vấn đề ở đây là vì sao người ta đồng ý trả nhiều tiền hơn (có giá trị thặng dư) cho giá thành của hàng hóa?
Ví dụ, 1 ly cà phê sau khi cộng hết tất cả chi phí lại chỉ có vài k VND. Nhưng người ta có thể bán nó với giá hơn 10k hoặc gần 100k?
Giá trị của sức lao động (đúng đắn) sẽ mang lại giá trị to lớn hơn. Ở đây không bàn chuyện ai bóc lột ai, mà nói đây là cái cách nền kinh tế trở nên..."giàu có hơn", vì đã sinh ra thêm giá trị.

THẾ CÒN CỦA CẢI HAY SỰ GIÀU CÓ?

Về mặt cá nhân, một người nếu kiếm được nhiều tiền hơn nhu cầu xài tiền (thu nhiều hơn chi) thì sẽ dần trở nên giàu có. Tức là đến một lúc nào đó người này không cần lao động để kiếm tiền mà chỉ cần xài tiền đã kiếm được cho đến khi .... qua đời!
Tuy nhiên, tiền thì lại mất giá (có thể do...bất động sản tăng giá). Vậy thì người này không thể giàu nếu chỉ tích lũy tiền. Mấu chốt của sự giàu có không phải là sự tích lũy tiền! Vậy thì tích lũy vàng ?(Bởi vì đô la cũng là tiền và cũng bị mất giá). Vàng có thể lên xuống trong một lúc nào đó nhưng nhìn chung không bị mất giá. Người ta nói "miệng ăn thì núi lỡ", dù có nhiều vàng mà cứ xài mãi cũng sẽ hết.
Vậy các quốc gia giàu có là vì cái gì?
Trước tiên cứ nhìn để so sánh xem họ có cái gì hơn chúng ta? Cơ sở hạ tầng của họ rất phát triển, dân họ có thể lái xe hoặc đi tàu điện hàng trăm cây số mỗi ngày để đi làm. Khoa học công nghệ của họ phát triển, vì thế năng suất lao động của họ cao, chất lượng sản phẩm cao. Họ có nhiều tiền, và sử dụng tiền hiệu quả để sinh thêm lợi nhuận. Đó là sự giàu có, những giá trị được tích lũy rất lâu dài trong cơ sở hạ tầng, trong khoa học công nghệ, trong con người, cho phát minh, sáng chế...
Vậy muốn giàu có, thì phải tích lũy giá trị (sức lao động, tiền bạc) vào những thứ đem lại sự giàu có như đã nói ở trên.

VẬY CẦN LÀM GÌ ĐỂ ĐƯỢC GIÀU CÓ

Trước tiên xin bàn về một loại bình luận trên các báo kiểu như:
- Đánh bắt hải sản là...sát sinh! Và những người này cần bỏ nghề đi!
- Ăn chay là tốt cho sức khỏe, nhân đạo với động vật và...văn minh!
Tôi từng "phản pháo" rằng: nếu những ngư dân không đánh bắt hải sản thì cả hàng loạt các bộ phận kinh tế liên quan đều mất công ăn việc làm. Xăng dầu không bán được, xưởng đóng tàu không hoạt động, những người khuân vác, bán buôn bán lẻ cá, những nhà vận chuyển, chế biến, những người buôn bán ở chợ, những quán ăn, nhà hàng, kể cả du lịch....đều thất nghiệp hoặc giảm mạnh doanh thu dẫn đến sa thải hàng loạt nhân viên!! Con số "ăn không ngồi rồi" này sẽ lớn khủng khiếp và ai sẽ là người nuôi gia đình họ?!
Những người có những bình luận ở trên vẫn "ngoan cố" nói rằng những người bị mất việc ấy sẽ tự tìm được việc khác thôi! Nhưng vấn đề ở đây là nền kinh tế bị mất một "chuỗi giá trị" (nếu các bạn còn nhớ, thì mỗi lần "sang tay" từ người này sang người khác thì sẽ tạo ra giá trị). Nếu những người thất nghiệp chuyển sang ngành khác thì sẽ tạo thêm áp lực cho ngành khác, giá tiền lương chắc chắn sẽ rẻ đi trong khi nhu cầu mua hàng của ngành khác chưa chắc sẽ tăng tương ứng.
Như vậy, mấu chốt của sự giàu có là phải liên tục làm ra những sản phẩm "có giá trị cao", ít nhất là cao hơn giá thành rất nhiều. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, vì những giá trị này cần có sự lan tỏa tích cực kiểu như:
- Nếu chi phí ăn uống rẻ đi, thì tôi sẽ có nhiều tiền hơn để đầu tư cho sức khỏe hay học tập.
- Nếu công nghệ phát triển thì nó sẽ thúc đẩy năng suất ở tất cả các ngành, dẫn đến tăng lợi nhuận.

KINH TẾ PHÁT TRIỂN CẦN SỰ VẬN ĐỘNG, NĂNG ĐỘNG

Dòng tiền cần lan tỏa một cách trơn tru qua các ngành kinh tế. Nếu bị chững lại ở đâu đó, ví dụ như chi phí bất động sản quá cao, chi phí vận tải cao, thiếu công nghiệp phụ trợ, thiếu chuyên gia (con người), phụ thuộc quá nhiều vào nhập khẩu (máy móc, nguyên liệu)...thì tốc độ phát triển lập tức bị ảnh hưởng.
Kinh tế cần năng động, cần luôn tìm kiếm những lĩnh vực mang lại giá trị cao, hiệu quả đầu tư cao. Tức là phải luôn giữ cho thu vượt chi.
Cuối cùng, những giá trị mà nền kinh tế tạo ra phải được tích lũy vào những thứ căn bản, hữu ích như: hạ tầng, khoa học công nghệ, con người (chuyên gia)... đây là những cơ sở, điều kiện vững chắc để giảm chi phí đầu vào, từ đó có lợi thế cạnh tranh, dễ kiếm được lợi nhuận cao hơn.

KHAI THÁC TÀI NGUYÊN ĐỂ LÀM KINH TẾ

Ráng nói thêm một chút, nhiều người lo ngại rằng nền kinh tế quá phụ thuộc vào khai thác tài nguyên, ví dụ như: khai thác thủy hải sản, khai thác mỏ, dầu, khai thác rừng... đến một lúc chúng ta không còn tài nguyên thì làm thế nào?
Đây là vấn đề cần khoa học công nghệ giải quyết và người ta cũng không đứng nhìn. Năng lượng tái tạo, năng lượng thay thế đã và đang được nghiên cứu. Các nguyên liệu có thể tái chế, sử dụng lại sẽ được (hay buộc) phải được tái chế. Những tài nguyên có thể phục hồi như rừng thì phải lo mà trồng. Còn thủy hải sản có thể chuyển sang nuôi trồng hoặc giảm cường độ khai thác....
Sẽ có khó khăn, nhưng tin rằng con người sẽ vẫn "sống sót" nhờ vào khoa học và công nghệ. (Đây là lý do tôi luôn tự hào vì mình là người "trong ngành" :D ).
READ MORE