Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

Trong cơn sốt giá bất động sản hiện nay rất nhiều người được lợi từ cơ quan quản lý, nhà nước, chủ đầu tư, nhà đầu tư sơ cấp… còn người thiệt thòi nhất chính là những người có nhu cầu ở thật khi tốc độ kiếm tiền không tăng mạnh như tốc độ tăng giá Bất động sản.


Hàng năm có hàng vạn người ra trường xác định ở những thành phố lớn mưu sinh. Trong số đó đa số là những người chăm chỉ, tử tế, học hành cơ bản nhưng họ vẫn bị kẹt trong cuộc chơi Bất động sản tăng giá mạnh này.


Phần lớn những người mới đi làm đang đi tìm một chỗ ở ổn định đều có học vấn, có nghề nghiệp, có thu nhập rõ ràng. Họ làm việc đều đặn, tuân thủ kỷ luật tài chính, tiết kiệm từng khoản nhỏ trong nhiều năm nhưng đại đa số vẫn chưa giải quyết được nỗi niềm an cư lạc nghiệp nơi đất khách quê người.


Họ cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đặt bút ký vào bất kỳ hợp đồng nào, bởi họ hiểu rằng một quyết định mua nhà không phải chuyện cảm xúc, mà là lựa chọn ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Nhưng vấn đề không nằm ở nỗ lực của họ mà nằm ở cuộc chơi mà họ buộc phải tham gia quyết định cuộc sống hiện tại và tương lai của họ.


Trong nhiều năm qua, thu nhập của người đi làm tăng rất chậm. Có tăng, nhưng không theo cấp số nhân. Trong khi đó, giá nhà lại tăng theo một nhịp hoàn toàn khác: nhanh hơn, mạnh hơn và ít khi quay đầu. Khoảng cách giữa tiền kiếm được và tài sản cần mua ngày một giãn rộng, khiến giấc mơ an cư không còn là một cột mốc tự nhiên của đời người, mà trở thành một bài toán căng thẳng.


Khi giá nhà vượt xa khả năng tích lũy, một quyết định mua nhà không còn đơn thuần là mua chỗ ở. Nó trở thành một cam kết tài chính kéo dài 20–30 năm, gắn chặt với nợ vay, lãi suất và những biến số mà cá nhân rất khó kiểm soát. Trong suốt quãng thời gian đó, người mua ở thật là nhóm có ít quyền lựa chọn nhất.


Bởi vì họ không thể chờ, không thể linh hoạt, họ cũng không thể dễ dàng rút lui trong cuộc chơi này.


Người mua ở thật thường mua khi cần, chứ không phải khi thị trường thuận lợi. Họ mua vì gia đình, vì con cái, vì nhu cầu sống trước mắt. Chính vì vậy, họ gần như bị khóa chặt vào một thời điểm và một mức giá nhất định. Khi lãi suất biến động, khi chi phí sinh hoạt tăng, khi thu nhập gặp rủi ro, họ là người chịu tác động trực tiếp và mạnh nhất.


Rất ít người nói lên điều này, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy người mua ở thật đang phải gánh những rủi ro mà đáng lẽ không thuộc về họ:


Rủi ro của chu kỳ kinh tế.


Rủi ro của chính sách tiền tệ.


Rủi ro của việc giá tài sản bị đẩy lên quá nhanh trong nhiều năm.


Trong khi đó, những nhóm khác trong thị trường lại có nhiều lựa chọn hơn. Người có nhiều vốn có thể chờ, có thể phân bổ tài sản, có thể giao dịch theo chu kỳ. Người đầu tư có thể tính toán biên độ an toàn, dòng tiền và thời điểm. Còn người mua ở thật thì không. Họ buộc phải vào cuộc, dù luật chơi có lợi cho mình hay không.


Điều đáng nói là, áp lực này thường bị che phủ bởi những kỳ vọng rất đẹp như con Lừa bị dắt mũi bởi Bó Cỏ:


Cố gắng thêm chút nữa là được.


Nhà rồi cũng sẽ tăng giá.


Mua đi, không mua sau này còn đắt hơn.


Những câu nói đó không sai hoàn toàn, nhưng cũng không phản ánh đầy đủ rủi ro mà người mua ở thật phải gánh. Khi kỳ vọng được đặt quá cao, còn khả năng chịu đựng tài chính thì có giới hạn, người chịu hệ quả sau cùng vẫn là cá nhân và gia đình của họ.


Khi một người làm việc nghiêm túc, tuân thủ luật chơi, tích lũy trong nhiều năm mà vẫn phải chật vật để có một chỗ ở cơ bản thực sự họ không có lỗi khi đã cố gắng hết mình. Cuộc chơi này ngay từ đầu đã không công bằng khi phần thắng thuộc về nhiều phía nhưng người có nhu cầu ở thực là người thiệt thòi nhất.


Điều quan trọng nhất lúc này không phải là thúc giục nhau mua cho có c mà là hiểu rõ mình đang đứng ở đâu trong cuộc chơi đó. Hiểu để lựa chọn tỉnh táo hơn, thận trọng hơn, và không tự trách bản thân chỉ vì một hệ thống đang vận hành vượt xa khả năng của số đông.


Nhìn rõ cuộc chơi không khiến ai giàu lên ngay.


Nhưng ít nhất, nó giúp người ta không thua một cách mù mờ.

******************

Rất đồng ý với bác về khoản ‘rủi ro không đáng có’. Người mua ở thật thường ‘tất tay’ (all-in) vào một tài sản duy nhất, dùng đòn bẩy tài chính cực lớn trong 20-30 năm. Chỉ cần một biến cố nhỏ về sức khỏe hoặc thu nhập là cả lâu đài cát sụp đổ. Trong khi đó, giới đầu cơ họ có danh mục đa dạng, họ cắt lỗ rất nhanh. Đúng là người mua thực không có quyền được sai, vì cái giá phải trả là cả một đời người.


Hình ảnh ‘con lừa và bó cỏ’ bác đưa ra quá chuẩn. Thị trường luôn dùng những mỹ từ như ‘an cư lạc nghiệp’ để dẫn dụ người mua thực vào cuộc chơi mà phần thắng thuộc về nhà cái và đội tạo lập. Cuối cùng, người lao động dành 1/3 cuộc đời chỉ để trả lãi ngân hàng và nuôi bộ máy vận hành bất động sản. Chúng ta không thua vì thiếu nỗ lực, chúng ta thua vì luật chơi đã được thiết kế không dành cho số đông.



Tagged
Different Themes
ĐỌC BÁO HAY - BÌNH LUẬN NGAY CHO NÓNG

Cùng nhau thảo luận về điều mà bạn quan tâm nào

0 nhận xét