Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020
no image

Khi một người nói rằng họ đang “học kinh tế”, “làm kinh tế”, chúng ta nghĩ đến kinh doanh, tài chính, kế toán, marketing, quản trị,... Nhưng tất cả những ngành đó đều thuộc lĩnh vực kinh doanh (business). Còn nếu mình nói mình đang học kinh tế học (economics), phần lớn mọi người sẽ không hiểu, và ngay cả bản thân mình ngày trước cũng không hiểu. 

Mình là một sinh viên kinh tế, và không thích kinh doanh, mình đã từng nghĩ điều này là dị biệt, và có thể gây bất lợi lớn cho công việc sau này. Còn lý do vì sao mình nghĩ vậy mà vẫn thi thì dài lắm, nhưng thật may mắn vì chính ở nơi này, mình đã biết đến một thứ gọi là "Kinh tế học".


Vậy Kinh tế học và Kinh doanh khác nhau như thế nào?

Kinh doanh là một ngành học rộng thuộc lĩnh vực Khoa học xã hội, bao gồm nhiều ngành hẹp và chuyên sâu như Kế toán, Tài chính, Quản trị,̀ Marketing. Kinh doanh chỉ xoay quanh về sự vận hành của doanh nghiệp (do đó không bàn đến vai trò của những thực thể khác trong nền kinh tế, ví dụ Nhà nước). Nói đến kinh doanh là nói đến việc làm thế nào để các công ty vận hành/hoạt động hiệu quả, thu được lợi nhuận cao. 

Còn Kinh tế học nghiên cứu cách thức xã hội quản lý các nguồn lực khan hiếm. Nói rộng ra đó là cách thức vận hành của nền kinh tế nói chung và cách thức ứng xử của từng tác nhân tham gia vào nền kinh tế nói riêng. Cung và cầu, tỉ lệ lãi suất, tỷ giá, năng suất, lạm phát, thất nghiệp, thương mại giữa các quốc gia,... chính là những chủ thể mà Kinh tế học quan tâm. Môn học cơ bản nhất của Kinh tế học chính là Kinh tế vi mô và Kinh tế vĩ mô, ngoài ra còn có Kinh tế công cộng, Kinh tế phát triển, Kinh tế môi trường, Kinh tế học quốc tế,... 

Kinh tế học có nhiều bộ phận khác nhau:

- Kinh tế học vi mô (Microeconocics) giải quyết các quyết định kinh tế ở mức vi mô, tức là hành vi của các cá nhân và doanh nghiệp, ví dụ ảnh hưởng của giá đến quyết định mua của một người tiêu dùng. Ngược lại, kinh tế học vĩ mô (Macroeconomics) quan tâm đến những quyết định tổng thể của người dân ở một quốc gia nhất định, ví dụ ảnh hưởng của sự thay đổi tỉ lệ lãi suất đến tiết kiệm quốc dân. 

- Kinh tế học thuần túy (Pure Economics) gồm những suy luận logic và nguyên lí cơ bản, trong khi kinh tế học ứng dụng (Applied Economics) là sự ứng dụng lý thuyết vào thực tế, dự đoán những kết quả có thể xảy ra dựa trên thông tin có sẵn.

- Kinh tế ngành kinh doanh (Industrial Economics) nghiên cứu về khu vực đoàn thể, công nghiệp và thị trường, bao gồm các doanh nghiệp từ nhỏ đến lớn, thuộc nhiều ngành kinh doanh, như sản xuất ô tô, điện, hay thực phẩm. Kinh tế học tài chính (Financial Economics) quan tâm đến các hoạt động tiền tệ, mối quan hệ giữa các biến số tài chính, bao gồm tỉ lệ lãi suất, giá tài sản và cổ phần.


Người nghiên cứu kinh tế học thì được gọi là "Nhà kinh tế học"?

Tất nhiên rồi! Nhà kinh tế học hiểu đơn giản là những người nghiên cứu về nền kinh tế. Công việc cụ thể của họ là:
– Thực hiện các khảo sát, thu thập thông tin rồi phân tích thông tin bằng các mô hình toán học, thống kê
– Giải thích và dự báo các xu hướng kinh tế
– Phân tích tác động của các chính sách kinh tế cũng như ảnh hưởng của kinh tế thế giới tới nền kinh tế quốc gia và từ đó đưa ra khuyến nghị phù hợp…
Không phải mặc áo blouse và suốt ngày ngồi trong phòng thí nghiệm giống như nhà khoa học, nhà kinh tế học có thể nghiên cứu ở nhiều tổ chức khác nhau.
- Nhiều nhà kinh tế học làm việc cho Chính phủ, thu thập và phân tích dữ liệu về nền kinh tế, bao gồm tình trạng việc làm, giá cả, năng suất, tiền lương, cung cấp cho các nhà hoạch định chính sách thông tin về ảnh hưởng của luật pháp và thể chế.
- Các doanh nghiệp cũng cần những nhà kinh học tế để giúp họ nắm được nền kinh tế sẽ ảnh hưởng thế nào đến việc kinh doanh của mình, phân tích cầu thị trường và mức cung phù hợp để tối đa hóa lợi nhuận.
- Các nhà kinh tế học cũng có thể làm việc ở các viện nghiên cứu và dự báo về các vấn đề kinh tế, các nghiên cứu này thường được đăng trên báo và tạp chí.
- Nhiều nhà kinh tế học làm việc cho các tổ chức quốc tế như World Bank, IMF, UN, hoặc giảng dạy ở các trường Đại học kết hợp nghiên cứu.

Vậy làm thế nào để biết mình có phù hợp với Kinh tế học hay không?

Đầu tiên chắc chắn không thể thiếu được sự đam mê. Ngoài ra kiên nhẫn, ham mê nghiên cứu, yêu thích những con số cũng là những yếu tố cần thiết.


Theo đuổi con đường "Nghiên cứu kinh tế" bằng cách nào?

Nghe có vẻ thật vĩ mô! Trong một lần tham dự talkshow "Con đường đến với Kinh tế học", mình đã được nghe rất nhiều người chia sẻ về "con đường" của họ. Có người chỉ là tình cờ, số phận đưa đẩy, có người cảm thấy yêu thích và dần dần tìm hiểu, nhưng tụm chung lại, cứ tìm hiểu rồi bạn sẽ thấy mình bị cuốn vào lúc nào không hay!

Với kinh nghiệm cá nhân, mình nghĩ việc đầu tiên chính là đọc sách. Hơi buồn là mỗi khi search "Sách kinh tế" thì kết quả tìm được hầu như là ... sách kinh doanh. Nếu muốn tìm hiểu những cuốn sách về "Kinh tế học", bạn có thể vào mục "Sách Kinh tế học" của Tiki, hoặc mục "Sách phân tích và môi trường kinh tế" của Vinabook.

Mình có thể gợi ý cho các bạn list sách Kinh tế học mà mình đã và đang tìm hiểu. Những cuốn sách này chỉ là tài liệu tham khảo và khơi gợi cảm hứng, còn muốn tìm hiểu sâu thì phải đọc sách chuyên ngành và những bài nghiên cứu học thuật.

- Dầu mỏ, tiền bạc và quyền lực và Những đỉnh cao chỉ huy - Cuộc chiến vì nền kinh tế thế giới (tác giả Daniel Yergin) được coi là bức tranh vĩ đại về lịch sử và kinh tế thế kỷ XX, một nhà kinh tế học không chỉ quan tâm đến kinh tế, mà còn phải quan tâm đến chính trị, xã hội, để hiểu được cách nền kinh tế vận hành.

- Cách nền kinh tế vận hành (tác giả Roger E. A. Farmer) - các học thuyết kinh tế tác động lên những chính sách thế nào và đang hằng ngày ảnh hưởng to lớn đến cuộc sống của chúng ta ra sao.

- Giải pháp Keynes (tác giả Paul Davidson): trình bày một về những quan điểm nền tảng của kinh tế học Keynes cũng như những giải pháp thực tế rút ra từ đó cho tình hình nguy ngập hiện nay. 

- The big three in economics (tác giả Mark Skousen): cuốn sách về cuộc đời và sự nghiệp của 3 nhà kinh tế học vĩ đại Adam Smith, Karl Marx và John Maynard.

- Kinh tế học cấm đoán (tác giả Mark Thornton): những cấm đoán, ngăn cản trong xã hội không những không hiệu quả mà còn có thể làm phát sinh thêm nhiều tệ nạn.

- Kinh tế học hài hước và Siêu kinh tế học hài hước (tác giả Steven D. Levitt và Stephen J. Dubner): những vấn đề kinh tế dưới những góc nhìn hài hước và thú vị.

Ngoài ra còn rất nhiều cuốn sách khác: Đô-la hay lá nho, Con đường dẫn đến nền kinh tế tự do, Nền kinh tế màu xanh lam, How an economy grows and why it doesn't,... hay các trang web về Kinh tế như saga.vn, economist.com,

Hơn nữa, muốn nghiên cứu Kinh tế học, bạn phải học lên Thạc sĩ hoặc Tiến sĩ. Ở nước ngoài có rất nhiều trường Đại học đào tạo về ngành này, nhất là các trường châu Âu như Oxford, Cambridge, ...

Mong rằng với những chia sẻ của mình mọi người sẽ tìm thấy cảm hứng tìm hiểu thêm về kinh tế học, để chúng ta có thể bàn luận thêm ở những bài viết sau =))))

Tham khảo:
https://collegegrad.com/careers/economists
http://www.hotcourses.vn/study-abroad-info/study-guides/lua-chon-du-hoc-kinh-te-hay-quan-tri-kinh-doanh/
READ MORE
Thứ Năm, 6 tháng 2, 2020
no image

Tôi ăn Tết nhàn tênh

Gia đình tôi không phải dọn nhà đón Tết, không nấu bánh, làm mứt, không mua thịt, cây cảnh cận ngày, không cầu kỳ thăm hỏi, lì xì, chúc tụng...

Gia đình tôi theo chủ nghĩa tự do, tự giác, đơn giản hoá mọi thứ, quan niệm ngày nào có tiền là ngày đó Tết. Gia đình tôi (hai vợ chồng và một bé) ngày nào cũng dọn dẹp tươm tất, nên ngày Tết không phải lôi ra vệ sinh gì cả. Gia đình tôi ăn uống lành mạnh, nên không quan niệm phải nấu hoành tráng: không nấu bánh, không làm mứt. Nếu cần thì ra ngoài mua một ít về dùng, vì bánh kẹo người nhà ở nước ngoài gửi về mỗi tháng rất nhiều, không thiếu.

Tôi không hiểu sao phải để tới cận Tết mới mua gà, thịt heo, để phải than là tăng giá, nặng đầu? Vợ tôi mua gà thịt trước cả tuần. Làm sạch, hút chân không, cho vô tủ lạnh là dùng hết Tết. Gia đình tôi chỉ mua ít hoa trang trí bàn khách, bàn thờ. Không quan niệm phải cây này, cây kia... miễn sao đơn giản nhưng phải đẹp.

Bản thân tôi cũng không có thói quen la cà chỗ này, chỗ nọ ăn uống, nhậu nhẹt. Vài lon bia vui vẻ là được, rồi về nhà, ăn bữa cơm tối với vợ con. Đầu năm, gia đình tôi đánh xe đi lễ thờ, du lịch, không quan niệm phải qua nhà ai hay buộc phải tiếp ai những ngày nghỉ. Trong năm gặp nhau chưa đủ sao? Tôi và vợ không nặng chuyện họ hàng, ba mẹ hai bên, và không coi trọng chuyện lì xì nhiều hay ít. Tôi luôn dặn con trân trọng những món quà người khác tặng, dù chỉ là một lời chúc, lời hỏi thăm. Con tôi không bao giờ so đo chuyện lì xì nhiều hay ít. Bản thân tôi cũng vậy, Tết không phải dịp để kiếm tiền. Ai cảm thấy ít, không thích, chúng tôi không cần quan tâm nữa.

Nếu mọi người sống đơn giản, theo chủ nghĩa độc lập, không phụ thuộc thì rất thoải mái và nhẹ nhàng. Tết có đến mà trong người không có đồng nào, nằm trong nhà, vợ chồng cãi nhau thì thôi dẹp Tết gấp. Tết cũng chỉ là ngày nghỉ dài hơn, xôm tụ hơn ngày nghỉ trong năm mà thôi.

Thân gửi những bạn đang nặng gánh ngày Tết.

Tết hạnh phúc

Những tín niệm về hạnh phúc, thành đạt theo quan niệm của số đông vô tình làm ta chạy đua với cuộc sống.

Độc giả Thu Pham nói về những ngày tĩnh tâm, lắng đọng tâm hồn trong những ngày Tết:

Ý nghĩa linh thiêng của ngày Tết đó là lúc ta dành cho bản thân và gia đình chút thời gian để suy ngẫm về quá khứ, hiện tại, tương lai, về những cái được, chưa được và những thay đổi trong tương lai.

Trong khi đó Tết mọi người lại tất bật mua sắm, nấu nướng, thăm hỏi ngoại giao nhiều quá và không thoát ra được vòng xoáy của cuộc đời. Chỉ cần mỗi chúng ta sống chậm đi một chút, giảm bớt những nhu cầu vật chất và tham vọng đi một chút thì chúng ta sẽ có thời gian cho bản thân có cơ hội được sám hối.

Với độc giả Ngọc Đạt, hạnh phúc cho bản thân là giúp đỡ người khác:

Giúp người khác chính là giúp chính mình vậy và mình là người hạnh phúc nhất. Tác giả làm tôi nhớ cha mẹ tôi khi tôi còn nhỏ xíu xiu. Khoảng giữa và cuối thập niên 80. Lúc đó có nhiều người khó khăn quá. Họ rất gầy, gương mặt hốc hác, quần áo vá rất nhiều. Họ thường vào nhà tôi xin gạo, có khi họ mang theo túi rách bươm, mẹ vá lại chiếc túi vải cho họ.

Mẹ thường bảo anh chị tôi lấy nước mời cô, bác, tôi cũng lon ton lấy nước mời. Nếu có chuối thế nào mẹ cũng đem cho cô bác mang về. Có lần sắp hết gạo, tôi nói mẹ, mẹ nói mình còn lúa, sẽ đi xay lúa.

Tôi hỏi mẹ sao mà họ khổ vậy. Mẹ nói cuộc sống có đôi lúc sẽ như vậy nên mình giúp được lúc như vậy mới đáng quý. Mẹ hỏi con có thấy gương mặt cô bác vui không, mẹ hỏi tôi có vui không, tôi trả lời là có vì tôi hay lăng xăng phụ mẹ lắm. Mẹ nói giúp người khác chính là giúp mình vì mình được vui vẻ. Mãi sau này khi lớn lên tôi mới hiểu rõ câu nói đó. Và các anh chị em tôi được nuôi dạy lớn lên trong sự tử tế của cha mẹ. Cầu chúc cho mọi người luôn có mùa xuân thân tâm thường an lạc.

Độc giả Ngọc Hải nói về hạnh phúc:

Nếu ví cuộc sống là chuỗi lựa chọn, có lẽ một trong những điều khó khăn lớn nhất mà ta đối diện là lựa chọn cách sống. Đứng trước lẽ được - mất, mấy ai trong chúng ta đủ can đảm để nhún nhường, thậm chí nhận thiệt thòi về mình?

Để được xem là người thành công - thành đạt, chẳng phải chúng ta luôn phấn đấu nhằm sở hữu nhiều hơn, địa vị cao hơn đó ư? Những tín niệm gắn liền với hạnh phúc/thành đạt theo quan niệm số đông đó đã vô hình trung biến cuộc sống quanh mỗi chúng ta trở thành một cuộc cạnh tranh không khoan nhượng.

Và trong cuộc đua tranh đó, có những người đã để lạc mất lẽ phải tâm hồn, lương tâm mình... Hạnh phúc bền vững đâu phải sự thoả mãn; càng không là phép so sánh hơn nhất (để một cá nhân trong sự tự mãn, tự cho phép mình xem thường người khác).

Hạnh phúc bền vững chỉ có được khi mỗi cá nhân trang bị được cho mình khả năng tìm kiếm, nhận biết lẽ phải; hành xử theo lẽ phải nơi con tim.

Có những khi ta tự vấn: làm người tốt sao khó khăn? Nhưng chừng nào ta sống đúng theo Đạo sống càng nhiều cũng đồng nghĩa ta càng giảm thiểu được sự ăn năn hay sám hối. Làm được điều mà nhiều người cho rằng mình không làm được, chẳng phải là một hạnh phúc lớn lao đó ư?
READ MORE
Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2020
no image

Đọc sách không phải cho sang, mà là đầu tư cho chính mình bằng chi phí rẻ nhất.


01

Có câu chuyện kinh điển về vai trò của việc đọc sách được lưu truyền như sau:

Tại một trang trại ở miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức gáy sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông cũng đọc say mê và chưa bao giờ ông quên đọc sách.

Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng ngồi vào bàn đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông: "Ông ơi, cháu cũng đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì vì sao ông vẫn đọc thường xuyên thế ạ?".

Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và nói: "Cháu hãy đem cái giỏ này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!".

Cậu bé làm theo lời ông, nhưng tất cả nước đã chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.

Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói: "Nước chảy hết mất rồi! Lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!". Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.

Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà.

"Ông xem này", cậu bé hụt hơi nói, "Thật là vô ích!".

Ông cụ nói: "Cháu thử nhìn cái giỏ xem!".

Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.

"Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy".

Nếu bạn đọc được một cuốn sách hay, bạn sẽ nuôi dưỡng cho mình một trái tim và tâm hồn trong sáng. Tác dụng của việc đọc sách phát huy theo thời gian, tích góp theo năm tháng nhất định sẽ có ngày tạo nên điều khác biệt mà có khi chính bạn cũng không thể ngờ tới.

Đọc sách là một cuộc chơi và trước khi chơi, hãy nắm rõ luật: Biết luật, bạn sẽ chơi khôn ngoan, hiệu quả và tiết kiệm thời gian - Ảnh 1.
 
02

Nhà văn Tưởng Phương Chu từng nói: "Giá trị quan của một người không đọc sách là do bản thân của người ấy quyết định". Cứ như vậy, họ nhìn nhận bằng con mắt của người khác, nghe bằng đôi tai của người khác, sống cả đời không mặn không nhạt, không ý vị, dùng quan điểm của người khác cho cuộc sống của mình, ảnh hưởng đến phán đoán của bản thân. Đó chẳng phải là điều đáng buồn và cũng rất đáng thương đó sao?

Giá trị quan của các tin tức trên truyền thông chỉ cho bạn "địa khí", còn đọc sách mới có thể giúp bạn giữ lại "tiên khí". Phần "tiên khí" này sẽ giúp bạn nổi bật giữa đám đông, thể hiện khí chất một con người; thậm chí khi bạn không hay không biết có thể thay đổi sự hiểu biết và thế giới trong mắt bạn.

Một quyển sách hay cũng giống như một người bạn chân thành. Người bạn ấy có thể dùng văn tự để lay động tâm hồn và kích thích tư duy của bạn. Ngược lại, nếu một người không chịu đọc sách thì đầu óc của họ sẽ ngày càng lười biếng, tầm nhìn ngày càng nông cạn, dần dần tư tưởng của người đó cũng dừng lại mà không chịu tiến bước, chắc chắn không bắt kịp thực tế.

Nhưng khi đọc sách biến thành thói quen, thì trong thời gian thư giãn nó lại chính là nơi bạn gửi gắm tinh thần, bạn sẽ không còn sợ tịch mịch hay cô đơn, trong lúc chìm đắm vào nội dung cuốn sách bạn còn thể nghiệm được những chân trời mới.

Có một câu nói tiếng anh như thế này: "A house without books is like a room without windows", ngôi nhà không có sách cũng giống như căn phòng không có cửa sổ. Một căn phòng đầy sách mới có thể mang lại sinh khí và ánh sáng. Thông qua các thể loại sách khác nhau, bạn vẫn không ngừng mở mang tri thức, nâng cao bản thân, dưỡng thành thói quen tích cực.

Tuy nhiên, lựa chọn cho mình một cuốn sách như thế nào, cách đọc sách hiệu quả ra sao lại là việc vô cùng quan trọng. Bởi bộ não của con người tựa như một cái thùng chứa, bất cứ cái gì bạn bỏ vào trong đó, chúng đều trở thành đặc tính của cái thùng chứa đó.

Đọc sách là một cuộc chơi và trước khi chơi, hãy nắm rõ luật: Biết luật, bạn sẽ chơi khôn ngoan, hiệu quả và tiết kiệm thời gian - Ảnh 2.

03

Đọc sách là một cuộc chơi và trước khi chơi, hãy tìm hiểu luật: Biết luật, ta sẽ chơi tốt, hiệu quả và tiết kiệm thời gian. Dưới đây là 7 nguyên tắc quan trọng nhất giúp việc đọc sách trở nên hiệu quả và có ý nghĩa, bạn hãy thử áp dụng xem sao!

1.Đọc thường xuyên, ít nhưng đều đặn

Bất kể công việc gì, mục tiêu gì dù to lớn cỡ nào thì cũng đều trở nên đơn giản khi ta biết chia nhỏ chúng ra. Đọc sách cũng vậy. Dù là 1 cuốn hay 100 cuốn, khi biết phân bổ và điều tiết thì thành công luôn nằm trong tầm tay. Việc đọc sách sẽ không còn là gánh nặng mà trở thành niềm vui thích vì mình luôn có cảm giác thành tựu.

Ngoài ra, khi chia nhỏ khối lượng sách và thực hiện việc đọc mỗi ngày sẽ giúp cơ thể dễ dàng thích ứng và hấp thụ thông tin hơn là đọc dồn một mạch trong thời gian ngắn (dẫn đến lao lực, căng thẳng) hoặc đọc ngắt quãng quá xa (dẫn đến chán nản, mất kết nối.)

2. Đọc đa dạng

Việc đọc đa dạng các thể loại, các chủ đề và các tác giả khác nhau mang lại rất nhiều lợi ích:

- Trau dồi được vốn từ ở đa dạng lĩnh vực.

- Tiếp xúc và học hỏi được các cách hành văn khác nhau, từ đó tăng cường sự linh động, sáng tạo trong tư duy và trong cách thể hiện một ý tưởng/vấn đề.

- Tăng khả năng liên kết các ý tưởng từ thể loại này với thể loại khác, từ tác giả này với tác giả khác, từ chủ đề này sang chủ đề khác. Việc này giống như xây dựng một mạng lưới liên kết dày đặc trong não bộ vậy.

- Tìm ra được văn phong của chính mình.

- Hạ bớt cái tôi, chấp nhận những đối tượng khác biệt về quy chiếu.

3. Đọc có hệ thống

Lý Tiểu Long có câu nói kinh điển: "Tôi không sợ người tập một lần 1000 cú đá. Tôi sợ người tập một cú đá 1000 lần", không chỉ đúng trong việc rèn luyện thể thao, thể lực mà trong cả đọc sách hay các công việc khác. Việc chuyên môn hoá, tập luyện từng động tác cho nhuần nhuyễn rồi mới chuyển sang động tác khác và sau cùng mới là phối hợp các động tác với nhau, là tối cần thiết.

Việ đọc có hệ thống giúp rèn được tính kỷ luật và khả năng tư duy sâu về một đối tượng, giúp tăng cường cảm nhận, từ đó nhanh chóng nắm bắt được cách hành văn của một tác giả, phân biệt được sự khác nhau về sắc thái giữa thể loại sách. Nếu đọc ngẫu hứng thì việc cảm nhận các phong cách, thể loại văn học khi chưa được định hình rõ ràng thì đã nhanh chóng bị lu mờ khi ta tiếp cận sang phong cách và thể loại mới. Khi ấy, đọc nhiều nhưng không nắm được cốt lõi.

4. Đọc kết hợp viết review

Kỹ năng này giúp bạn:

- Tăng sự tập trung và tư duy phản biện lúc đọc, vì ban đầu đã đặt lệnh cho não là cần viết review sau đó.

- Tăng cường trí nhớ.

- Tăng khả năng liên tưởng đến các đối tượng tương đồng. Viết review cần sự so sánh với các tác phẩm khác hay liên hệ với các ý tưởng tương tự trong cuộc sống.

- Tăng khả năng nhìn nhận, nắm bắt vấn đề một cách tổng quát.

- Rèn luyện được khả năng sắp xếp nội dung ưu tiên.

- Nâng cao trách nhiệm trong việc đọc, vì sau đó bài review là để chia sẻ với mọi người.

5. Không bỏ dở sách

Trong việc đọc sách, không có thích hay không thích, chỉ có học hay không học được gì. Đọc hết một cuốn sách là thể hiện sự tôn trọng dành cho tác giả và cho cuốn sách đó.

Trong trường hợp đọc trúng một cuốn sách mình cho là dở tệ thì ta vẫn có thể học được cách tư duy nhận biết ưu nhược điểm của nó và tìm cách cải thiện nếu sau này mình có viết một chủ đề tương tự.

6. Tạo điều kiện tốt nhất cho việc đọc diễn ra

Mỗi cuốn sách như một con người. Đọc sách cũng là hình thức trò chuyện, tiếp xúc với người đó. Nếu ta không cho đi những điều tốt đẹp của bản thân (thái độ, tâm thế, sự chú ý) thì cũng không xứng đáng được nhận về những điều tốt đẹp từ họ.

Lưu ý:

- Không nằm đọc sách (dễ buồn ngủ.)

- Không đọc khi đang mệt mỏi, tâm trạng xấu. (Trong tình huống này nên đi ngủ thì hơn.)

- Không đọc nơi thiếu sáng (dễ gây buồn ngủ, chán nản) hoặc dư thừa ánh sáng (mắt bị kích thích, giảm sự tập trung.)

- Hạn chế những yếu tố làm phân tán sự chú ý trong quá trình đọc: Chuông điện thoại, facebook.

- Chọn thời điểm đầu óc minh mẫn và thư thái để đọc sách. Nên cố định giờ cụ thể để tạo cảm giác đọc mạnh hơn vào những lần sau.

- Kết hợp với nghe nhạc (tùy người.)

- Tăng cường uống nước trong lúc đọc sách.

- Rèn luyện thể lực thường xuyên.

7. Tạo thời gian nghỉ

Không nên đọc liền tù tì nhiều cuốn sách liên tiếp. Não cần được nghỉ ngơi và có sự chuẩn bị trước khi bắt đầu tiếp xúc với cuốn sách mới. Đây cũng là bước đệm giúp việc đọc sách trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn.

Đọc sách là để rèn luyện tính kỷ luật, khả năng tư duy, sự linh động trong cách tiếp cận vấn đề, chứ không phải để tích lũy thông tin. Các thông tin nào cần thiết và quan trọng sẽ tự được lưu vào vào bộ nhớ. Lúc cần thiết, nó sẽ tự xuất ra (tùy thuộc vào mức độ ấn tượng/quan trọng của nó và sự tập trung của bản thân khi đọc sách.) Nếu nó không hiện ra, chứng tỏ nó không đủ quan trọng với mình. Vậy nên không phải quá bận tâm hay cố gắng ghi nhớ điều gì trong quá trình đọc.
READ MORE
no image

Đặng Xương Hùng

31-1-2020

Một điều chắc chắn là virus Corona chả có liên quan gì đến cuộc gặp bí mật Thành Đô cả. Nhưng hôm nay, sau khi Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tuyên bố không thể đóng cửa biên giới một cách đơn phương vì lý do dịch bệnh, thì tôi thấy rất nhiều người trên facebook lại gán nó với Thành Đô, chuyển từ thái độ nghi ngờ sang tin là có mật ước Thành Đô. Tôi xin được chia sẻ thêm một số ý kiến như sau:


1. Thành Đô là địa điểm mà ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng bí mật sang gặp lãnh đạo Trung Quốc vào đầu tháng 9/1990.

2. Mục đích của chuyến đi bí mật này là Việt Nam xin bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, mà thực chất là xin quy phục Trung Quốc. Lúc đó, lời nói đầu của Hiến pháp ghi rõ Trung Quốc là kẻ thù nguy hiểm trực tiếp của Việt Nam.

3. “Vật trao đổi” mà lãnh đạo Việt Nam có trong tay lúc đó để mong đổi được bình thường hóa quan hệ là “giải pháp đỏ” tức là hợp tác giữa những người cộng sản để giải quyết vấn đề CPC và hợp tác cộng sản trên toàn thế giới dưới sự lãnh đạo của cộng sản Trung Quốc.

4. Nói đến mật ước Thành Đô không phải chỉ là một văn bản được thỏa thuận được ký kết tại cuộc họp bí mật năm đó, mà gồm toàn bộ những biên bản thỏa thuận, hiệp ước, hiệp định và thậm chí cả thỏa thuận bí mật bằng mồm mà hai bên đã cam kết dọc theo chiều dài thời gian kể từ sau cuộc gặp Thành Đô. “Vật trao đổi giải pháp đỏ” không ngang giá với bình thường hóa quan hệ, nên lãnh đạo cộng sản Việt Nam từ đó đến giờ đã phải trả một giá rất, rất đắt để có được quan hệ 4 tốt, 16 chữ vàng như hiện nay.

5. Cái giá đắt đến mức nào thì cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã ngắn gọn: Thời kỳ Bắc thuộc mới đã bắt đầu.

6. Thậm chí, người ta có nói đến một mật ước rằng Trung Quốc cho Việt Nam thời hạn 30 năm để gia nhập đại gia đình Trung Quốc. Tôi không hề nghi ngờ có cam kết này vì rằng những nhà lãnh đạo Việt Nam thời bấy giờ vẫn nghĩ tới một thế giới cộng sản đại đồng dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Trung Quốc. Những nhà lãnh đạo sau này có làm mờ nhạt được “lời hứa” nói trên, nhưng không lảng tránh được và phải chấp nhận rất nhiều những thỏa thuận bất bình đẳng với phía Trung Quốc. Hiệp định đóng cửa biên giới là một thí dụ, trong muôn vàn những thua thiệt mà Việt Nam hứng chịu trong 30 năm vừa qua, nhất là về biên giới và lãnh thổ.

7. Như vậy, danh sách Cờ 6 sao – Bãi Tư Chính-Đặc Khu – Sách trắng – Dịch bệnh Corona -Thành Đô theo dòng thời gian sẽ ngày càng dài ra, phản ảnh một chuỗi những hậu quả đau đớn do cuộc gặp bí mật Thành Đô gây ra.

8. Theo “truyền thống”, đảng cộng sản Việt Nam bao giờ đến chân tường họ mới chịu xuống thang. Việc phải cử đến phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao trực tiếp đưa ra thông báo về việc đóng cửa biên giới vào thời điểm không lùi được nữa chứng tỏ “truyền thống” trên của họ. Là người đã từng trong cuộc, dẫu sao tôi vẫn có cảm nhận rằng ông Phạm Bình Minh và bộ ngoại giao dũng cảm. Dũng cảm ở chỗ ông không để người phát ngôn bộ ngoại giao làm điều đó mà đích thân ông làm. Dũng cảm ở chỗ lần này xuất hiện không phải để khoe khoang thành tích mà là “thú nhận với toàn dân điều mà mình bất lực”, gián tiếp công nhận sự hèn yếu của mình, của đảng mình.

9. Cuối cùng, tôi có một điều cùng nhân dân trong nước, đặt mình dưới sự trị vì của những kẻ kém cỏi, cho dù ta không muốn làm “chuột bạch” thì thực tế ta vẫn là chuột bạch. Chưa có nhiều người dám nói virus Corona nằm trong chương trình vũ khí sinh học của Trung Cộng, nhưng những nhiệt điện, bô-xít, vệ sinh an toàn thực phẩm, môi trường là do Trung Quốc, với sự đồng lõa của lãnh đạo Việt Nam gây ra. Chính chúng ta phải tự hành động để cứu lấy mình, dân tộc mình.
READ MORE
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2020
no image

Năm mới, khởi đầu mới, tôi chia đời sống ra làm 7 lĩnh vực để mọi người nhìn lại đồng thời có một sự đầu tư thích hợp, biến cuộc sống của chúng ta trở nên mới mẻ, phong phú và có ý nghĩa hơn.

01. Học tập

1. Tiếng anh hoặc bất cứ thứ tiếng nào bạn thấy có ích cho mình, mỗi ngày học khoảng 1 tiếng, lập ra một kế hoạch học bài bản, bắt đầu từ tháng 2, kiên trì trong 3 tháng, mục tiêu là nắm chắc được những thứ cơ bản nhất, từ vựng phong phú hơn, để ít nhất đi du lịch không cần lo lắng.

2. Học cách sử dụng sơ đồ tư duy, có thể đăng kí lớp học, kiên trì trong vòng 1 tháng, rèn luyện cho mình tư duy ngắn gọn và logic.

3. Sử dụng bút nhớ hay các phương pháp quản lý thời gian như phương pháp pomodoro quản lý thời gian, đảm bảo hiệu suất học hành.

4. Học cách sử dụng power point, excel một cách thành thạo, học các mẹo sử dụng, trình bày sao cho chuyên nghiệp, ngắn gọn nhưng vẫn truyền đạt được đủ ý.

5. Tham gia các khóa học nghệ thuật ngắn hạn mà bạn yêu thích như vẽ, đàn, hát, trà đạo, yoga, võ thuật....
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 1.
02. Cuộc sống

6. Sống đơn giản, mỗi ngày phát hiện ra một nét đẹp nho nhỏ của cuộc sống và ghi lại.

7. Nuôi mấy chú cá vàng, thường xuyên dọn dẹp sạch sẽ bể cá, ngắm nhìn đàn cá bơi lội tung tăng.

8. Mua một bồn cây nhỏ, một chậu hoa nhỏ, đặt ở giá sách, bàn làm việc, cửa sổ ở nhà và công ty, mỗi ngày trước khi đi ngủ và sáng sớm ngủ dậy ngắm nhìn chậu hoa, hít và cảm nhận mùi hương thơm ngát, tương tự ở nơi làm việc, bắt đầu một ngày làm việc thật sảng khoái.

9. Dọn dẹp sạch sẽ giường ngủ mỗi ngày, đặt sách và đồ lưu niệm ở những góc nhỏ cố định.

10. Tối giản hóa cuộc sống, điều chỉnh lối sống, vứt bỏ bớt những đồ dùng sinh hoạt không cần thiết.

11. Trung bình mỗi tháng mua 2,3 vật phẩm mà mình yêu thích, mỗi tuần ít nhất một lần làm một cuộc cách mạng dọn dẹp.

12. Kiên trì thói quen ngủ sớm dậy sớm, tối 10h30 đi ngủ, trước khi ngủ đánh răng, ngâm chân, sáng 6 giờ thức dậy.

13. Học nấu ăn, mỗi năm cố gắng học được cho mình khoảng 10 món ăn, đừng chỉ suốt ngày ăn cơm bên ngoài.
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 2.
03. Giải trí

14. Mỗi tuần xem một bộ phim, lựa chọn một vài bộ phim kinh điển và phim mới ra mà mình thích, vừa thưởng thức vừa phê bình phim xem sao.

15. Cùng với bạn tham gia một buổi biểu diễn ca nhạc, hòa nhạc, đi xem một buổi concert, cùng nhau nhảy múa, hòa vào đám đông, quên hết muộn phiền, sự đời.

16. Đi xem kịch, múa rối, múa bóng, sống lại không khí truyền thống, thả hồn vào văn hóa dân tộc.

17. Đi xem một buổi triển lãm nghệ thuật, làm mới, mở mang bản thân ở một lĩnh vực khác.

18. Tổ chức một buổi họp mặt gia đình, tự tay xuống bếp nấu cho cả nhà một bữa ăn thật ngon, thật thịnh soạn.

19. Tự mình đi dã ngoại, đi phượt, rèn luyện khả năng khả năng sinh tồn, khả năng thích nghi với hoàn cảnh.
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 3.
04. Quản lý tài chính

20. Ghi chép, xem lại tình hình thu chi của bản thân, đảm bảo chi tiêu rõ ràng, không tiêu dùng mù quáng.

21. Tiếp tục học tập thêm các kiến thức về quản lý tài chính, theo dõi các tài khoản mạng xã hội liên quan tới quản lý tài chính, nâng cao hiểu biết ở phương diện này.

22. Đảm bảo mức thu nhập lớn hơn 90 triệu mỗi năm, ngoài ra có thể có thu nhập thêm từ các nguồn khác như kinh doanh hay viết lách...

23. Cân bằng khoản tiền lưu động, chi ra một khoản nhất định cho việc học tập hay tham gia vào các hoạt động cá nhân mà mình yêu thích, cố gắng dữ mức chi hàng tháng không chênh lệch quá lớn.

24. Đọc nhiều sách về tài chính, kinh doanh, bổ sung cho mình một chút kiến thức về kinh tế thương mại, phàm là chuyện gì trong cuộc sống cũng đều cần tới sự tính toán, cân nhắc.

25. Học cách thu mua vàng, ngoại tệ hay trái phiếu, mở ra cho mình một phương thức quản lý tài chính mới.
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 4.
05. Công việc

26. Tích cực tham gia các hoạt động của công ty, nếu hoạt động nào cần tới MC, người lên kế hoạch... hãy tích cực tham gia, vừa rèn luyện nâng cao bản thân, vừa có thể kết thêm nhiều bạn bè.

27. Duy trì tốt mối quan hệ đồng nghiệp, rèn luyện cách ăn nói, tổng kết và báo cáo công việc.

28. Đến công ty trước 10 phút.

39. Có trách nhiệm, luôn cẩn thận, tỉ mỉ với mỗi công việc được giao.

30. Nỗ lực làm việc để có được sự công nhận của lãnh đạo.

31. Đặt ra kế hoạch công việc rõ ràng, học hỏi những đồng nghiệp ưu tú hơn.

32. Quan tâm nhiều hơn tới những cuốn sách hay những lớp học giúp nâng cao năng lực chuyên môn.

33. Học cách sắp xếp hợp lý nội dung công việc cần làm trong ngày, phân chia việc nặng nhẹ rõ ràng, tránh lãng phí thời gian.
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 5.
06. Du lịch

34. Đi ra nước ngoài một lần.

35. Thử 100 loại món ăn khác nhau, đặc biệt là đặc sản địa phương.

36. Chụp lấy 2000 tấm ảnh du lịch.

37. Tự tay làm khoảng 20 tấm bưu thiếp.

38. Viết 5 bài review, chia sẻ lên trang cá nhân của mình.

39. Trải nghiệm khách sạn 5 sao, nhà dân....

40. Trải nghiệm thử một lần một quán ăn đạt sao Michelin

41. Đi ngắm chim hồng hạc, ngắm sao băng

42. Kết bạn với một vài người bạn trong hành trình du lịch.
Kiên trì vài chuyện vặt vãnh là cuộc đầu tư tốt nhất cho bản thân trong năm 2020 - Ảnh 6.
07. Cá nhân

43. Yêu thương bản thân, chăm chút vẻ ngoài hơn, thử vuốt tóc, trang điểm hay đeo kính áp tròng, nên nhớ rằng, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, nhưng nước sơn có đẹp thì người ta mới tò mò muốn khám phá lớp gỗ bên trong.

44. Tham gia vào một lớp học nhiếp ảnh, lớp vẽ hay lớp ca múa đàn hát, lớp ngoại ngữ...

45. Tham gia một cuộc thi nào đó.

46. Làm một bản tổng kết năm cũ và lên kế hoạch cho năm mới.

47. Tham gia một sự kiện lớn.

48. Tham gia một khóa học thiền để "thanh lọc" bản thân, tĩnh tâm lại sau một khoảng thời gian dài sống trong vội vã và lo toan.

49. Khám sức khỏe định kì, uống đủ nước, ăn nhiều rau xanh.

50. Tập thể dục mỗi ngày.

51. Ngủ sớm thức sớm, bớt sống ảo, bớt lướt điện thoại trước khi đi ngủ, khống chế thể trọng trong một phạm vi nhất định.

52. Luôn vui vẻ, yêu đời, suy nghĩ tích cực. Tất nhiên, sống ở đời khó tránh khỏi những ngày tháng buồn bã, mệt mỏi, thất vọng, thậm chí là muốn buông xuôi, nhưng luôn nhớ rằng, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, chỉ cần bạn nhìn cuộc đời như một đóa hướng dương rực rỡ thì cuộc đời nhất định sẽ trả lại bạn ánh sáng chói chang.
READ MORE
Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020
no image

Việc chính quyền Mỹ của Donald Trump quyết định không kích ám sát nhân vật được xem là quan trọng số hai của Iran khi năm 2020 mới bước qua được hai ngày là “món quà” đầu năm không ai muốn nhận.

Ngoại trừ, tất nhiên, những người thực hiện nó cùng những ai vẫn luôn hăm hở rằng chiến tranh và giết chóc là một trò chơi anh hùng và thú vị – thứ ảo tưởng sẽ được nuôi dưỡng mãi mãi trong đầu những người này, chừng nào chính họ vẫn chưa phải biến thành nạn nhân của nó.

Sự kiện này “hứa hẹn” sẽ lại thổi bùng lên lò lửa Trung Đông, vốn gần như chưa bao giờ ngừng cháy trong cả trăm năm qua.

Mọi sự chú ý bây giờ đều đổ dồn về phản ứng của Iran và hành động tiếp theo của Mỹ.

Nó khiến nhiều người quên rằng vụ ám sát trả đũa này, bắt nguồn từ việc tòa đại sứ Mỹ bị bao vây tấn công, vốn được cho là phản ứng giận dữ trước cuộc không kích chết người trước đó của Mỹ, mà cuộc không kích trên lại là hành động đáp trả các cuộc tấn công của một nhóm quân sự do Iran tài trợ, vốn trả đũa các cuộc không kích thường xuyên của Mỹ nhắm vào họ, còn người Mỹ thì cho rằng họ bị khiêu khích tấn công trước … tất cả các sự kiện leo thang ăn miếng trả miếng này đều không diễn ra trên đất Mỹ hay đất Iran.

Nó xảy ra trên lãnh thổ của Iraq.

Lò lửa Trung Đông. Ảnh: mapsof.net.
Người Iraq, chủ nhân sống hàng ngàn năm qua trên mảnh đất này, bỗng nhiên trở thành kẻ ngoài lề, thậm chí biến thành ruồi muỗi bay trối chết khi trâu bò ở đâu hăng tiết xông vào nhà mình húc nhau.

Họ như trở nên vô hình. Tiếng nói của họ như ve kêu, ai cũng nghe thấy nhưng không ai thèm im lặng lắng nghe. Sinh mạng của họ trở nên bèo bọt. Sẽ không bao nhiêu người nhớ, thậm chí biết được số lượng chính xác bao nhiêu người Iraq thiệt mạng vì cuộc chiến này. Càng ít người biết được tên tuổi những người xấu số đó. Còn số lượng cùng tên tuổi những người Mỹ, người Iran và người nước ngoài mất mạng lại trở thành các tin đầu đề sốt dẻo được quan tâm.

Những gì diễn ra trong suốt hai thập niên qua ở Iraq có lẽ là chuyện không tưởng, không chỉ với người ngoài, mà còn với chính bản thân người dân nước này.

Trước hai chục năm ác mộng này, chỉ mới hai thập niên trước đó, Iraq vẫn còn là “ông kẹ” trong khu vực Trung Đông, tranh giành ảnh hưởng ngang ngửa với Iran và Saudi Arabia, giằng co trong cuộc chiến gần 10 năm với Iran, xua quân xâm lược Kuwait, măm me sản xuất vũ khí hạt nhân …

Nếu bạn nghĩ sao mọi thứ có thể thay đổi chóng mặt vậy – chỉ trong có hai mươi năm? – bạn phải nghĩ lại.

Thay đổi này đến chỉ trong vỏn vẹn hai mươi ngày.

Đó là tính từ ngày 20/3/2003, khi liên quân do Mỹ dẫn đầu tuyên chiến và tiến hành không kích Iraq, đến ngày 9/4/2003, khi thủ đô Baghdad và chính quyền Saddam Hussein sụp đổ.

Sự sụp đổ này còn chóng vánh hơn cả cuộc chiến “chống khủng bố” trước đó mà Mỹ tiến hành tại Afghanistan vào năm 2001.

Khác với cuộc chiến tại Afghanistan, nơi liên quân do Mỹ đứng đầu “danh chính ngôn thuận” đánh lực lượng Taliban và Al-Qaeda để đáp trả vụ khủng bố 11/9 trên đất Mỹ, cuộc tấn công của Mỹ nhắm vào Iraq lại dựa trên cái cớ ngăn chặn “vũ khí giết người hàng loạt” (WMD – Weapons of mass destruction) của chính quyền Saddam Hussein.

Một cái cớ dựa trên các “bằng chứng” mà chính Colin Powell, Ngoại trưởng Mỹ vào thời điểm đó, chỉ sau một năm đã phải công khai thừa nhận rằng nó “hình như không có thật”.

Một cái cớ vô lý đến mức sau này những người ủng hộ cuộc chiến phải vất vả tìm đủ mọi lý do để biện hộ cho nó. Giống như việc mãi mười năm sau khi cuộc chiến bắt đầu, họ reo vui trước tin “cuối cùng đã tìm thấy vũ khí hóa học” – bất kể việc đó là những vũ khí mà (1) chính Iraq đã đồng ý để Liên Hiệp Quốc thanh tra tiêu hủy vào thập niên 1990 và (2) thất lạc trong các cuộc chiến trước đó tại Iraq.

Người Mỹ mang quân đến Iraq với những bằng chứng ngụy tạo. Ảnh: Anja Niedringhaus/AP.
Người Mỹ mang quân đến Iraq với những bằng chứng ngụy tạo. Ảnh: Anja Niedringhaus/AP.
Khi không thể tìm ra bằng chứng ủng hộ cho “chính nghĩa ban đầu”, họ lại sẵn sàng quay về ôm lấy “chính nghĩa vĩnh cửu”: lật đổ độc tài tất nhiên là chuyện tốt.

Như John Bolton, cựu đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, đồng thời là cựu Cố vấn An ninh Quốc gia của chính quyền Trump, từng tuyên bố, rằng “cho dù có hay không có vũ khí giết người hàng loạt, Saddam Hussein vẫn là một mối đe dọa đối với hòa bình và an ninh của khu vực lẫn toàn cầu”.

Saddam Hussein có phải là kẻ độc tài hay không? Tất nhiên là có.

Chính quyền của Saddam Hussein có tất cả đặc điểm của một thực thể vừa độc tài vừa độc tâm.

Đó là chính quyền của một thiểu số những người hồi giáo Sunni thống trị đa số những người hồi giáo Shia (Shiite).

Đó là chính quyền mà những kẻ nắm quyền tự cho mình đặc quyền đặc lợi, sống trong những cung điện xa hoa, tiêu xài sung sướng trên mồ hôi nước mắt của người dân.

Đó là chính quyền thẳng tay đàn áp những người đối lập, thậm chí không gớm tay thảm sát hàng loạt dân thường chỉ vì dám trái ý mình.

Và đó là lý do mà chính quyền này đổ rạp còn nhanh hơn những quân cờ domino.

Những lời đạo lý bọc đường to tát, những tòa nhà nguy nga hoành tráng, những kho vũ khí chất chồng, những đội quân đánh thuê giết người không gớm tay, tất cả không đủ che lấp một sự thật: sự căm hận của người dân.

Khi liên quân nước ngoài xâm lược đất nước, vì những lý do hão huyền không có thực, người dân Iraq đã khoanh tay ngoảnh mặt trước lời kêu gọi “toàn quốc kháng chiến” của kẻ độc tài.

Họ còn chờ thời cơ để sẵn sàng trả thù những kẻ đã bức hại mình – không phải quân xâm lược từ nơi khác tới, mà chính là những kẻ cùng màu da cùng tiếng nói.

Iraq sụp đổ vì chính quyền Saddam Hussein từ lâu đã xem người dân là kẻ thù.

Giống như một cái cây to lớn nhưng bên trong ruột đã rỗng toác, bộ rễ đã mục ruỗng, chỉ cần một cơn gió nhẹ từ bên ngoài, toàn bộ đều bị bứng khỏi mặt đất.

Điều tệ hại nhất không phải là việc cái cây này đã bị hỏng.

Điều tệ nhất là cho tới tận thời khắc cuối cùng, cái cây mục nát này vẫn cứ hút sạch nước, vét sạch dưỡng chất trong đất, phình to nở rộng chiếm hết không gian, quyết tâm không để bất kỳ loại cây cối nào khác có thể tồn tại trên cùng mảnh đất này.

Chính vì vậy mà gần hai mươi năm sau khi cái cây thối ruỗng kia bị bứng, người Iraq vẫn ngụp chìm trong thảm cảnh.

Họ trở thành các quân cờ trong tay của những thế lực ngoại bang.

Người Mỹ cùng đồng minh xây dựng căn cứ, chiêu mộ các thế lực địa phương, tạo các đảng phái, nhưng quan trọng hơn cả là dựng bàn đạp để các công ty phương Tây nhảy vào chiếm miếng ăn trên các mỏ dầu khổng lồ tại đất nước này.

Họ xua quân đến, dựng nên chính phủ mới, bỏ đi khi đất nước vẫn chìm trong nội loạn, quay lại khi IS (Nhà nước Hồi giáo tự xưng) quá mạnh, lại bỏ đi tiếp khi người dân địa phương vẫn phải trốn chạy loạn lạc – tất nhiên chỉ giữ người ở lại canh chừng những mỏ dầu béo bở.

Nhóm bán vũ trang Asaib Ahl al-Haq do Iran hậu thuẫn diễu hành tại thủ đô Baghdad của Iraq, ngày 1/7/2016. Ảnh: AP.
Nhóm bán vũ trang Asaib Ahl al-Haq do Iran hậu thuẫn diễu hành tại thủ đô Baghdad của Iraq, ngày 1/7/2016. Ảnh: AP.
Người Iran trong khi đó cũng áp dụng đúng bài học “khuếch trương thế lực tại nước ngoài” mà người Mỹ đã luôn sành sỏi, biến Iraq trở thành một sân sau mới của mình.

Các tài liệu bí mật được cho là thông tin về hoạt động tình báo của Iran tại Iraq được The Intercept và New York Times công bố cho thấy, Iran đã cài cắm “người của mình” vào tất cả mạng lưới từ trên xuống dưới tại Iraq.

Họ thu phục hệ thống mạng lưới điệp viên địa phương mà người Mỹ đã tuyển mộ, đào tạo, sử dụng và sau đó bỏ rơi.

Họ ủng hộ các lực lượng chống đối Saddam Hussein ngày trước lên nắm quyền – những lực lượng này vốn dĩ chịu ơn Iran đã cưu mang đùm bọc trong thời kỳ Saddam còn gieo rắc khủng bố.

Họ gầy dựng các đội quân địa phương người Hồi giáo Shia (đa số người Iran cũng theo dòng Shia), đưa nó vào biên chế của chính quyền Iraq, trở thành lực lượng chính quy phụ thuộc vào mình.

Họ nắm trong tay tất cả các quan chức từ cấp cao đến cấp thấp của chính quyền Iraq, đảm bảo những người này nếu không thân Iran thì cũng có thể bị mua chuộc.

Người Iran áp dụng đúng những chiêu thức mà phương Tây sử dụng. Đó là những thứ họ học được khi Mỹ và phương Tây đã dùng trong các cuộc lật đổ chính quyền vào giữa thế kỷ 20. Ở đâu? Tại chính đất nước Iran.

Hệ quả là Iraq, cùng với đó là Syria, rồi Lebanon, Yemen … đều trở thành những chiến trường cho các cuộc tranh giành ảnh hưởng giữa một bên là Iran, phần nào đó là Nga, và bên còn lại là Mỹ và đồng minh, trong đó có Saudi Arabia.

Saudi Arabia là một cái tên vĩnh viễn khiến cho tất cả các lý do chính nghĩa của người Mỹ cùng những ai ủng hộ họ đều trở thành trò cười trong mắt bất kỳ ai có lương tri.

Trong khi vẫn liên tục tuyên truyền Iran là một quốc gia khủng bố, là đầu sỏ của ma quỷ, thì các đời chính quyền Mỹ vẫn ôm chầm lấy đồng minh thân thiết Saudi Arabia, bất chấp quốc gia độc tài này có “thành tích” nhân quyền tồi tệ không kém gì Iran, nếu không muốn nói là hơn.

Thậm chí nhiều người Mỹ còn chẳng buồn thắc mắc tự hỏi, vì sao Iran “xấu” còn Saudi lại “tốt”?

Ngoại trừ việc một bên theo dòng Hồi giáo Shia, bên còn lại Sunni, điểm khác biệt quan trọng nhất giữa hai quốc gia này, trong mắt phương Tây, là một bên chịu nghe lời, và cho họ rất nhiều lời, bên kia thì không.

Cái khác biệt này quan trọng đến mức họ sẵn sàng xào nấu sự thật cho hợp với thứ trong đầu mình.

Như việc Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence vừa đăng đàn khẳng định việc chống lại Iran là hợp đạo trời. Trong số các đạo trời đó, có cả việc Iran chịu trách nhiệm cho vụ khủng bố 11/9 trên đất Mỹ – một việc mà không có bất kỳ chuyên gia nào gật đầu, cũng không có bất kỳ bằng chứng nào cho tới nay xác nhận.

Ngược lại, tất cả những gì người ta biết đến nay là trong số 19 tên khủng bố trên đất Mỹ hôm đó, có 15 người đến từ Saudi Arabia. Và thậm chí trùm khủng bố Osama Bin Laden mà Mỹ quy trách nhiệm là chủ mưu vụ tấn công, cũng là người sinh ra và lớn lên tại Saudi Arabia.

Sự đan chéo nhập nhằng này tất nhiên không thể phủ nhận những việc tốt mà các nước này làm, như việc Mỹ và đồng minh cùng Iran và Nga bắt tay nhau để cùng tiêu diệt tổ chức khủng bố IS.

Nhưng nó chứng minh một thực tế phũ phàng: mọi quốc gia đều làm mọi thứ vì lợi ích của chính mình.

Hệ quả của nó? Một quốc gia nếu không thể chủ động bảo vệ lợi ích của họ, gần như chắc chắn, sẽ trở thành quân cờ phụ thuộc vào những quốc gia khác.

Đất nước họ sẽ trở thành bãi chiến trường để các thế lực khác quăng bom thả đạn chém giết nhau. Sinh mạng người dân của đất nước đó sẽ trở thành bèo dạt mây trôi, không ai đếm xỉa.

Người ta có thể tự huyễn hoặc, rằng chỉ cần xây dựng nền quốc phòng mạnh, mua nhiều vũ khí hiện đại là có thể bảo vệ được mình.

Iraq là một cái tát nhãn tiền vào mặt những ai vẫn tin vào ảo tưởng đó.

Thứ bảo vệ được một đất nước không phải là tiền, là súng đạn, hay bất kỳ thứ lý tưởng chủ nghĩa sách vở nào.

Thứ bảo vệ được một mảnh đất khỏi những kẻ xâm phạm, từ hàng trăm ngàn năm trước cho tới hàng ngàn năm sau, vẫn chỉ có một: con người.

Một đất nước chỉ phục vụ lợi ích của một đám nhỏ tham lam vô độ, nhỏ nhen tàn ác, không bao giờ có thể tự bảo vệ mình.

Một mảnh đất nơi những kẻ nắm quyền xem người dân là kẻ thù, phải bị kiểm soát, bị khống chế, bị đàn áp, bị bức hại, là một mảnh đất chết.

Trừ phi họ tự tát, hoặc bị tát vào mặt cho tỉnh.

nguồn
READ MORE
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020
no image

Nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett từng chia sẻ đọc 500 trang sách mỗi ngày chính là một trong những chìa khóa dẫn tới thành công. "Đó là cách tri thức vận hành. Bạn có thể tích lũy kiến thức và hưởng lợi như lãi suất kép", ông giải thích.

Có lẽ đó là lý do tại sao nhiều doanh nhân nổi tiếng có thói quen đọc sách mỗi ngày. Bill Gates đọc 50 cuốn mỗi năm (tức gần 1 cuốn sách mỗi tuần) và năm 2015 Mark Zuckerberg đã đặt mục tiêu mỗi tuần phải hoàn thành 1 cuốn sách.

Nếu bạn muốn tiếp cận với những ý tưởng mới, các cách nghĩ mới và tích lũy kiến thức đa dạng trên mọi lĩnh vực, việc đọc là điều rất quan trọng. Riêng trong lĩnh vực kinh doanh, bạn có thể tìm thấy những bài học từ cả thành công và thất bại của các doanh nghiệp, từ 1 startup mới chỉ vài năm tuổi cho đến những công ty cả trăm năm tuổi hay thậm chí là có cả những bài học từ các trận chiến cổ xưa.

Tờ Business Insider thống kê danh sách những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay. Danh sách được đưa ra dựa trên ý kiến của nhiều doanh nhân và hãng truyền thông nổi tiếng.

1. "Business Adventures" (tạm dịch: Những cuộc phiêu lưu trên thương trường), tác giả John Brooks

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 1.
Đâu là điểm chung giữa thảm họa trị giá 350 triệu USD mang tên Edsel của Ford, sự trỗi dậy nhanh chóng đến khó tin của Xerox và những bê bối ở General Electric? Mỗi vụ đều là ví dụ cho thấy 1 công ty mang tính biểu tượng có thể được định hình chỉ bởi 1 khoảnh khắc đặc biệt như thế nào.

Bill Gates từng chia sẻ trên blog của ông rằng Warren Buffett không chỉ giới thiệu đây là cuốn sách kinh doanh ưa thích của ông mà còn gửi cả cho Gates bản sao riêng của ông. Gates viết: "Hơn 40 năm sau khi được xuất bản lần đầu tiên, "Business Adventures" vẫn là cuốn sách kinh doanh hay nhất mà ông từng đọc".

2. "The Intelligent Investor" (tạm dịch: Nhà đầu tư thông minh), tác giả Benjamin Graham

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 2.
Được coi là nhà tư vấn đầu tư vĩ đại nhất thế kỷ 20, Benjamin Graham đã truyền cảm hứng và đem đến nhiều bài học giá trị cho nhiều người trên khắp thế giới. Triết lý đầu tư giá trị của ông giúp bảo vệ các nhà đầu tư khỏi những sai lầm trọng yếu và dạy họ phát triển các chiến lược đầu tư dài hạn, khiến "Nhà đầu tư thông minh" được coi là kinh thánh trên TTCK kể từ khi xuất bản lần đầu tiên năm 1949.

Warren Buffett gọi đây là "cuốn sách về đầu tư hay nhất từng được viết ra".

3. "The Innovator's Dilemma: The Revolutionary Book That Will Change the Way You Do Business" (tạm dịch: Thế tiến thoái lưỡng nan của nhà sáng tạo), tác giả Clayton M. Christensen

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 3.
Viết về cả những thành công và thất bại của các công ty lớn, "The Innovator’s Dilemma" đem đến cho bạn một bộ quy tắc để có thể kiếm tiền từ những hiện tượng mà các sáng tạo mang tính đột phá gây ra.

Steve Jobs từng sử dụng cuốn sách này để giải thích về một trong những lý do khiến Apple cần phải theo đuổi mảng điện toán đám mây.

4. "The Outsiders: Eight Unconventional CEOs and Their Radically Rational Blueprint for Success" (tạm dịch: Người ngoài cuộc – 8 vị CEO phi truyền thống và kế hoạch thành công của họ), tác giả William N. Thorndike

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 4.
Điều gì làm nên 1 CEO thành công? Hầu hết mọi người sẽ nghĩ đến định nghĩa quen thuộc: là 1 nhà quản lý dày dặn kinh nghiệm với sự am hiểu sâu sắc về ngành. Một số người thì chỉ ra những phẩm chất của các CEO nổi tiếng ngày nay: có sức hút, kỹ năng giao tiếp siêu đẳng và phong cách quản trị tự tin. Nhưng điều gì thực sự quan trọng khi bạn điều hành 1 tổ chức? Câu trả lời khá đơn giản và chân thực: những lợi ích mà các cổ đông của công ty đó có được trong dài hạn.

Đây là cuốn sách đứng số 1 trong danh sách các đầu sách mà Buffett khuyên các cổ đông của Berkshire Hathaway nên đọc trong lá thư gửi cho họ năm 2012.

5. "Factfulness: Ten Reasons We're Wrong About the World — and Why Things Are Better Than You Think" (tạm dịch: 10 lý do vì sao chúng ta đang hiểu lầm về thế giới và tại sao mọi thứ tốt đẹp hơn bạn nghĩ), tác giả Hans Rosling, Anna Rosling Rönnlund và Ola Rosling

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 5.
Khi được hỏi những câu hỏi rất đơn giản về thế giới - bao nhiêu phần trăm dân số thế giới đang sống trong nghèo đói, tại sao dân số thế giới đang tăng lên, có bao nhiêu bé gái hoàn thành chương trình học phổ thông – chúng ta đều đưa ra những câu trả lời sai 1 cách có hệ thống. Câu trả lời sai đến nỗi 1 con tinh tinh chọn lựa đáp án ngẫu nhiên cũng có thể dự đoán chính xác hơn cả các giáo viên, nhà báo, người từng đạt giải Nobel hay nhân viên ngân hàng đầu tư.

Cuốn sách đưa ra cách giải thích hoàn toàn mới mẻ và hợp lý về lý do tại sao điều trên lại diễn ra, chỉ rõ 10 thiên kiến đang bóp méo nhận thức của chúng ta – từ xu hướng phân chia thế giới thành 2 thái cực (gồm "chúng ta" và "họ") đến cách chúng ta tiếp nhận thông tin trên các phương tiện truyền thông (nơi nỗi sợ hãi thống trị) hay cách chúng ta tin rằng hầu hết mọi thứ đều đang có xu hướng xấu đi.

Bill Gates từng chọn cuốn sách này để tặng cho các sinh viên sắp tốt nghiệp. Theo ông, thế giới sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu 1 triệu người đọc "Factfulness".

6. "Blue Ocean Strategy, Expanded Edition: How to Create Uncontested Market Space and Make the Competition Irrelevant" (Chiến lược đại dương xanh bản mở rộng), tác giả W. Chan Kim và Renée Mauborgne

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 6.
"Blue Ocean Strategy" cho rằng cuộc cạnh tranh khốc liệt, tàn sát lẫn nhau sẽ dẫn đến kết quả tồi tệ là 1 "đại dương đỏ nhuốm máu" mà trong đó các đối thủ đang tranh giành nhau trong 1 "cái bể lợi nhuận" đang chìm dần. Dựa vào nghiên cứu trên 150 động thái mang tính chiến lược của các công ty (trải dài trong khoảng thời gian hơn 100 năm, trên 30 ngành), các tác giả kết luận rằng thành công lâu dài không đến từ các cuộc cạnh tranh khốc liệt mà đến từ việc tạo ra những "đại dương xanh" – khám phá những thị trường mới mẻ để tạo ra tăng trưởng.

7. "How to Win Friends & Influence People" (tạm dịch: Làm thế nào để thêm bạn và ảnh hưởng đến người khác), tác giả Dale Carnegie

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 7.
Những lời khuyên đã được kiểm chứng qua thời gian của Dale Carnegie đã giúp vô số người từng bước leo lên các nấc thang của thành công không chỉ trong chuyện kinh doanh mà cả trong đời sống cá nhân.

Là một trong những cuốn sách mang tính đột phá và bán chạy nhất, phù hợp với mọi lứa tuổi, "How to Win Friends & Influence People" chỉ ra 6 cách khiến mọi người đều yêu thích bạn, 12 cách khiến người khác nghĩ theo cách của bạn, 9 cách để thay đổi người khác mà không gây ra căng thẳng và nhiều điều bổ ích khác.

8. "Bad Blood: Secrets and Lies in a Silicon Valley Startup" (tạm dịch: Máu bẩn), tác giả John Carreyrou

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 8.
Năm 2014, Elizabeth Holmes - nhà sáng lập kiêm CEO của Theranos – vẫn được coi là "Steve Jobs phiên bản nữ": bỏ dở sự nghiệp học hành tại Stanford để lập ra startup kỳ lân hứa hẹn sẽ tạo ra 1 cuộc cách mạng trong ngành dược phẩm với chiếc máy có thể xét nghiệm máu nhanh hơn, dễ dàng hơn rất nhiều so với hiện tại. Được hậu thuẫn bởi những nhà đầu tư như Larry Ellison và Tim Draper, Theranos đã bán cổ phần và huy động được số vốn "khủng" mà theo đó Theranos được định giá lên tới hơn 9 tỷ USD, giúp Holmes trở thành tỷ phú trên giấy với tài sản ước tính 4,7 tỷ USD. Nhưng có 1 vấn đề: công nghệ mà Holmes quảng cáo không hề hoạt động hiệu quả. Theranos trở thành ví dụ điển hình về những startup gian dối ở thung lũng Silicon.

9. The Art of War" (Binh pháp Tôn Tử)

Những cuốn sách viết về kinh doanh có tầm ảnh hưởng lớn nhất từ trước đến nay, được Warren Buffett và Bill Gates khuyên đọc - Ảnh 9.
Dù được viết từ thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên, đến tận ngày nay đây vẫn là cuốn sách thường xuyên được sử dụng để dạy về chiến thuật quân sự. Napoleon, Mao Trạch Đông, Đại Tướng Võ Nguyên Nguyên Giáp và Đại tướng Douglas MacArthur đều chia sẻ họ được truyền cảm hứng từ cuốn sách này.

Ngoài các vị tướng, nhiều bậc thầy về kinh doanh và quản lý cũng áp dụng những ý tưởng từ binh pháp Tôn Tử trong chiến lược của mình.

Tham khảo Business Insider

READ MORE