Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019
no image



https://rosienguyen.net/2019/04/minh-co-gioi-hay-khong.html

Một lần, mình tình cờ đọc được bài note của một bạn học cùng trường đại học cũ. Bạn kể rằng ngày xưa 12 năm phổ thông, điểm số của bạn lúc nào cũng đầu lớp, nên bạn cũng tự tin rằng mình cũng có chút thông minh tài giỏi. Đến khi vào đại học, nhìn thấy tụi bạn giỏi giang năng động tới mức lồng lộn, đứa làm MC người mẫu, đứa đạt giải kỳ thi quốc tế, đứa khởi nghiệp kinh doanh, bạn mới nhìn lại bản thân, và thấy rằng, hóa ra mình không giỏi như mình tưởng. Và rồi tốt nghiệp ra trường với học lực làng nhàng, đi làm kiếm cơm, bạn xác định trong đầu rằng, mình không hề giỏi.

Lúc đọc bài note đó, trong đầu mình có một sự phản đối ngầm. Tuy không thân quen, nhưng mình có biết chút ít về người bạn đó. Sau khi đi làm một thời gian, bạn tự trau dồi kỹ năng nhiếp ảnh, và mở một studio nhỏ xinh với khá nhiều khách hàng lui tới. Những bức ảnh bạn chụp luôn có một cá tính rất riêng, và rất có hồn. Bạn còn hợp tác với bạn bè mở thêm một chuỗi homestay đến 3, 4 địa điểm tại Sài Gòn. Mới hai mấy tuổi đầu, như vậy mà còn gọi là không giỏi? Lúc đó, mình định viết một bài, đại ý rằng, mỗi người sinh ra đều có những điểm mạnh riêng của mình. Như Tom Rath trong StrengthsFinder 2.0 từng viết, khi ta học cách để mài giũa và phát huy các thế mạnh, thì ta sẽ tạo được nhiều thành tựu và tỏa sáng với những tố chất mà ta có. Thế rồi thời gian trôi qua, mình làm biếng viết, ý tưởng về bài viết đó, số phận cũng như bao nhiêu ý tưởng “hoành tráng” khác mà mình từng ấp ủ trong đầu, dần dần tan thành bọt nước.

Nhưng rồi vấn đề của người bạn mình cứ lặp đi lặp lại dưới nhiều hình thức và câu chuyện khác nhau, ví dụ như những tâm sự dưới đây:

“Con chào cô, con đang gặp phải những vấn đề mà con không giải quyết được, mà hy vọng cô có thể cho con vài lời khuyên nho nhỏ. Đó là khi con nhìn vào bạn bè con, những người bạn thân thiết với con đều rất giỏi. Họ giỏi trong học tập vì thế con cảm giác bị thua kém. Con là một học sinh lớp 10, và là một học sinh ở huyện lên thành phố học trường chuyên. Con thấy mình nhỏ bé và dường như chẳng có cơ hội nào để giỏi như họ. Con cũng cảm thấy mình thật kém cỏi khi gửi cho cô những dòng này.”

“Chào chị. Em là S, một độc giả rất yêu thích những cuốn sách của chị viết. Hôm nay, em viết mail này cho chị vì muốn nhờ chị tư vấn giúp em một số việc. Dạo gần đây, em thường xuyên cảm thấy rất áp lực, mệt mỏi và căng thẳng vì nhiều việc, nhưng hầu hết là vì việc học ở trường. Em rất muốn rút khỏi đội tuyển đang học vì nó tốn rất nhiều thời gian và công sức. Em đã nói chuyện này với gia đình, nhưng mỗi khi em nói rằng em áp lực, ba mẹ em thường so sánh em với các bạn khác trong lớp, đặc biệt là bạn Q – một bạn học rất giỏi và đem lại nhiều thành tích cho trường, tập thể. Việc ấy khiến em áp lực và cảm thấy ganh tị, ghét bạn. Em không muốn ghét ai cả, nhưng mỗi lần em mệt mỏi mà lại được “đổ dầu” vào như thế thực sự làm em rất khó chịu.”

“Chị ơi, em không hiểu sao khi em thấy bạn em học tốt hơn em thì ý chí phấn đấu của em bị sụt giảm hẳn. Mỗi lần thầy cô khen ngợi bạn nào đó giỏi quá thông minh quá thì em chỉ muốn buông xuôi chẳng muốn học gì nữa. Em chán nản với chuyện phải so bì về điểm số và đề cao thứ hạng trong lớp”.

Và hôm nay, khi đứa em mà mình rất mực yêu quý nói rằng nó không hề muốn về thăm nhà, vì mỗi lần về nhà sẽ bị gia đình, hàng xóm đánh giá, hỏi học ra sao, đang làm nghề gì, trong khi người khác ra trường đi làm lương tháng đã chục triệu trong tay, mà mình chưa có gì hết.

Con bé em mình, một đứa cực kỳ năng động, tính tình dễ thương, có tinh thần trách nhiệm tốt với các hoạt động xã hội. Nó, một đứa tự đi làm kiếm tiền trang trải sinh hoạt từ năm hai đại học. Một đứa tự mở một tiệm bán quần áo cũ, tự may vá thêu thùa từng cành cây, con cá trên những tấm áo xinh xắn cho khách hàng. Một đứa không chịu xài băng vệ sinh bình thường mà xài băng vệ sinh vải, vì bảo: cảm thấy chỉ việc thở không thôi cũng đã làm ô nhiễm thêm không khí rồi, phải sống thế nào để đỡ bớt gánh nặng cho trái đất. Nó, một đứa em mà mình quý mến vì sự quan tâm chân thành đến người khác, vì việc kết nối và gìn giữ những mối quan hệ có ý nghĩa, những chương trình cộng đồng mà em tham gia, tới ý thức về trách nhiệm của bản thân với cộng đồng và môi trường sống. Và nó cũng chịu đựng những mệt nhọc chán chường khi bị so sánh bản thân mình với người khác. Và điều đó làm mình tức giận.

Mình cảm thấy rằng, rất nhiều người trong chúng ta là nạn nhân của một nền giáo dục tồi tệ. Một nền giáo dục mà ngay từ những ngày còn nhỏ ta đã quen với việc công khai điểm số của các thành viên trong lớp, đã quen bị phân loại, đứa này thông minh, đứa kia học dốt, đứa giỏi qua lớp chuyên, đứa dở qua lớp thường. Một nền giáo dục quá coi trọng kết quả, điểm số, thành tích, và sự tài giỏi bẩm sinh. Một nền giáo dục làm thui chột ý chí phấn đấu, bỏ qua tầm quan trọng của sự kiên trì, bền bỉ, nỗ lực khổ luyện của con người.

Và cũng như nhiều người khác, từ bé mình đã chỉ tập trung đánh giá một người qua những lăng kính hẹp, rằng họ có giỏi hay không, họ có tài năng hay không, họ thông minh hay là chậm tiến. Đến nỗi sau này trong thời sinh viên mình mang tính khinh khi kiêu ngạo ra mặt, đứa nào giỏi mình mới chơi, đứa nào nhìn mặt lù đù khù khờ thì làm lơ như không tồn tại.

Đến bây giờ, mình mới thấy tại sao điều này lại kinh khủng đến như vậy.

Vì sự so sánh, phân cấp, dán nhãn, tất cả những thứ đó ép chúng ta vào một cuộc đua mải miết. Cuộc đua để đánh giá năng lực bản thân mình bằng việc phải luôn nỗ lực để chiến thắng người khác. Nó bó hẹp chúng ta trong việc phải chạy theo cái guồng xoáy đó, khiến đến một lúc nào đó sẽ khiến ta mệt mỏi kiệt quệ vì không được sống với nhịp độ của bản thân mình. Những cách phân loại cứ như những cái hộp quá chật hẹp, khiến ta không làm cách nào mà cựa mình thoát khỏi chúng được.

Vì cái cách phân định chính mình và người khác bằng việc phân định giỏi dở nó ăn sâu vào đầu óc con người, khiến ai cũng bị thương tổn. Những người nghĩ mình giỏi thì nỗ lực không ngừng để khẳng định bản thân, để được xã hội công nhận rằng mình vượt trội hơn, thông minh hơn, giỏi giang, thành công và xuất chúng hơn so với người khác. Còn những người nghĩ mình không giỏi thì rơi vào cái bẫy của định mệnh, cho rằng tài trí của con người là cái đã được định sẵn ngay từ khi mới ra đời rồi, có nỗ lực đến mấy thì làm sao mà mình có thể giỏi bằng người ta được. Thế là cạn kiệt động lực để phấn đấu, vì có cố gắng phấn đấu mấy cũng đâu thể nào vượt mặt được những người đã giỏi từ trong trứng nước kia. Lâu dần, nó triệt tiêu đi năng lực hành động, cứ cảm thấy mình không đủ khả năng, hết mong muốn cố gắng, không mơ mộng viễn vông, chấp nhận cuộc sống làng nhàng và cuốc sống dưới mức tiềm năng của mình.

Có hai quyển sách mà mình cho rằng tất cả mọi người, nhất là học sinh và các bậc phụ huynh, nên đọc. Đó là quyển Mindset: The New Psychology of Success của nhà tâm lý học Carol S. Dweck (tựa tiếng Việt nghe hơi “ghê ghê” là: Tâm lý học thành công), và quyển Grit của Angela Duckworth.

Bởi những điều mà mình vừa đề cập đã được tổng hợp và gọi tên bởi tiến sĩ Carol. S. Dweck là fixed mindset, tạm dịch là tư duy bảo thủ. Đó là kiểu tư duy khép kín và cố định, cho rằng năng lực con người là cái vốn có và không thể phát triển thêm lên, xem xét mọi khía cạnh trong cuộc sống theo tâm lý nhị nguyên, giỏi hay dở, thông minh hay ngu dốt, thành công hay thất bại, thắng cuộc vẻ vang hay thua cuộc thảm hại.

Tư duy fixed mindset sợ thử thách, bởi vì mỗi lần thử thách là một lần có nguy cơ thất bại. Và sợ thất bại, bởi mỗi thất bại sẽ là một lần chứng minh cái khả năng hữu hạn yếu kém, hoặc các khiếm khuyết tiềm tàng trong tố chất của mình. Đối với cách suy nghĩ fixed mindset, thất bại, sự thua cuộc, bị từ chối, là dấu hiệu cho thấy bản thân mình không thông minh, hoặc không tài giỏi được như người khác. Đó là khởi đầu của sự so sánh, của cảm giác thua kém, và cả cách hành vi gian lận trong học hành và công việc để được công nhận khả năng. Kiểu tư duy này cũng ảnh hưởng nặng nề trong các mối quan hệ tình cảm, bởi mong muốn tìm kiếm Mr. Right, người bạn đời hoàn hảo phù hợp trong mọi khía cạnh cuộc sống với mình, người có thể thấu hiểu thông cảm và yêu thương mọi góc tối trong bản thân mình mà mình không cần phải cố gắng.

Đối ngược với fixed mindset là growth mindset. Growth mindset là kiểu tư duy rằng: dù trí thông minh, tài năng, tính cách, hay khả năng con người của bạn thế nào, bạn luôn có thể rèn luyện để cải thiện chúng nhiều hơn một chút. Nhưng đó không phải là một tuyên bố chơi chơi sau một buổi ngồi vỉa hè chém gió. Mà nó là kết quả của nhiều công trình nghiên cứu sau hơn bốn mươi năm ròng trên hàng nghìn người kể cả người lớn và trẻ con. Ngay cả trí thông minh, vốn là cái được nhiều người cho là năng lực bẩm sinh, mà còn có thể thay đổi. Bổ sung vào growth mindset, quyển Grit của cô Angela thêm vào những số liệu, dẫn chứng, nghiên cứu khoa học và khảo sát trên nhiều nghìn người khác, để đi đến kết luận rằng: Điều quyết định sự thành công của một người, không phải là ở mức độ tài giỏi hay khả năng thiên phú, mà là nhờ hai yếu tố, là đam mê, và sự bền bỉ.

Growth mindset cho rằng tố chất bẩm sinh của mỗi con người chỉ là xuất phát điểm ban đầu, và để trở nên thành công hay xuất sắc thì con người ta cần phải cố gắng, nỗ lực không ngừng nghỉ để rèn luyện bản thân. Growth mindset không xem thất bại là minh chứng cho năng lực giới hạn, mà chỉ là trải nghiệm và cơ hội để học hỏi điều mới và tiếp tục tiến lên. Growthmindset trân trọng nỗ lực vươn lên và khổ luyện nhưng không phải để tìm kiếm sự công nhận, mà để vượt qua những giới hạn của chính mình, để phát triển kiến thức và kỹ năng, và để chạm đến những phần tiềm năng chưa được khai phá bên trong mỗi người.

Growth mindset là lối tư duy tin vào khả năng thay đổi của con người, là việc chấp nhận xuất phát điểm của mình, và tôn trọng nỗ lực của mình. Là thay vì suy nghĩ rằng: có cố gắng đến chết mình cũng không thể viết hay bằng Hermingway, thì nghĩ là: chỉ cần mỗi ngày mình viết thêm được vài trăm chữ, rèn luyện kỹ năng viết lách của mình thêm một tí, thì sau nhiều tháng nhiều năm mình sẽ viết tốt hơn mình lúc mới bắt đầu rất nhiều. Và ai biết được mình sẽ đi được đến đâu nếu cứ miệt mài rèn luyện với đam mê sau hàng chục năm trời như thế.

Một bên là nỗ lực để chiến thắng người khác. Một bên là nỗ lực để hoàn thiện và chiến thắng bản thân.

Một bên là tư duy chăm chăm hướng về kết quả. Một bên là trân trọng những nỗ lực và trải nghiệm trên hành trình.

Một bên triệt tiêu động lực để cố gắng. Một bên coi cố gắng khổ luyện là một phần tất yếu để trở nên thành công và xuất sắc.

Một bên tin vào người yêu hoàn hảo, một người duy nhất hợp với mình, hiểu mình đến nỗi không cần nói họ cũng biết được suy nghĩ của mình. Một bên biết rằng tình yêu là hành trình mà cả hai cùng học hỏi và lớn lên cùng nhau, rằng một mối quan hệ hòa hợp đòi hỏi rất nhiều nỗ lực “teamwork” để cùng hợp tác và phát triển.

Đó là khi ta học cách để chuyển sự tập trung từ người khác qua chính mình, từ kết quả qua quá trình, từ thắng lợi sang học hỏi.

Cho nên, với câu hỏi đầu bài, mình có giỏi hay không là một câu hỏi tồi. Câu hỏi hay hơn là: “Mình có thể làm gì để trở nên giỏi hơn, tốt hơn, và tử tế hơn nữa?” Trở nên xuất sắc hơn, tốt đẹp hơn, không phải là để khẳng định mình vượt trội. Mà là để ngày càng vươn tới con người chân thực nhất, hoàn thiện nhất bên trong mình, là cách để ngày càng tiến gần hơn với những tiềm năng ẩn giấu bên trong mình, là cách để hiển lộ cái phần người tốt nhất có thể bên trong mình.
READ MORE
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2019
no image

Chưa quá 40 tuổi, đang tự hoàn thiện bản thân và kỹ năng quản lý, những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp có những điểm chung: được tiếp nhận một nền tri thức đầy đủ, làm việc trong môi trường chuyên nghiệp có mức độ cạnh tranh cao và từng bước họ tạo được dấu ấn cá nhân.
PHẠM THỊ VÂN HÀ
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 4
39 tuổi, chủ tịch kiêm tổng giám đốc TNR Holdings Việt Nam

Tham gia tập đoàn TNR từ năm 2012, với chức danh phó giám đốc khối quản lý bất động sản, năm 2013, Vân Hà trở thành chủ tịch HĐQT kiêm tổng giám đốc điều hành TNR Holdings Việt nam. Sau năm năm làm việc, TNR Holdings Việt nam đưa ra thị trường 15.000 căn hộ trung và cao cấp, sở hữu hơn 100.000 m2 sàn cho thuê ở Hà Nội và TP.HCM. Bên cạnh đó, công ty phát triển các dự án bất động sản mang thương hiệu TNR Star.
Năm 2018, Hà được bổ nhiệm phó tổng giám đốc phụ trách kinh doanh tập đoàn TNR bao gồm các mảng kinh doanh bất động sản (TNR), kinh doanh văn phòng và trung tâm thương mại (TNL), kinh doanh cho thuê khu công nghiệp (TNI), kinh doanh cho thuê khách sạn, khu nghỉ dưỡng (TNH)...
Phạm Thị Vân Hà từng học tiến sĩ tại trường Copenhagen Business School. Trước khi gia nhập TNR, Hà làm việc tại Vingroup, chức danh phó giám đốc đầu tư.
NGUYỄN HƯƠNG QUỲNH
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 5
38 tuổi, giám đốc điều hành Nielsen Việt Nam và Campuchia
Nguyễn Hương Quỳnh, 38 tuổi, hiện là giám đốc điều hành của công ty nghiên cứu thị trường Nielsen Việt Nam và Campuchia. cô gia nhập công ty Nielsen Việt Nam 14 năm trước. Nhờ sự am hiểu sâu sắc về ngành hàng tiêu dùng nhanh (FMCG) và kinh nghiệm làm việc với các nhà bán lẻ Việt Nam, Quỳnh được đánh giá cao trong ngành. cô là một trong 30 tài năng vùng của Nielsen vào năm 2015 và sau đó nhận giải “chiến lược tốt nhất toàn cầu”, đưa cô trở thành giám đốc điều hành người Việt Nam đầu tiên của Nielsen Việt Nam.
Quỳnh có bằng MBA chương trình CFVG. Cô vừa được đề cử là một trong 23 thành viên của hội đồng Tương lai toàn cầu về tiêu dùng của diễn đàn Kinh tế Thế giới. Quỳnh đồng thời là một thành viên cố vấn của AIESEC, hiệp hội Sinh viên Quốc tế.
NGUYỄN LINH CHI
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 6
36 tuổi, giám đốc mảng kỹ thuật số Havas Media
Nguyễn Linh Chi hiện đang giữ chức giám đốc điều hành, phụ trách mảng kỹ thuật số tại Havas Media, bộ phận truyền thông của tập đoàn tiếp thị và truyền thông toàn cầu Havas, một tập đoàn truyền thông quảng cáo lớn trên thế giới.
Tốt nghiệp ngành Kinh tế đối ngoại, đại học Ngoại thương, Chi có tám năm làm việc tại tập đoàn Unilever và từng giữ vị trí quản lý truyền thông của tập đoàn này. Với sáu năm làm việc tại Havas Media, Chi là quản lý cấp cao tại đây. Ngoài công việc, Chi đam mê môn thể thao chạy bộ và là nhân vật nổi bật trong cộng đồng chạy bộ tại Việt Nam. Chi là người Việt Nam đầu tiên hoàn thành giải chạy 100km trong hệ thống UTMB ở Mont Blanc (Thụy sĩ).
TRẦN THỊ THANH ĐỊNH
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 7
38 tuổi, phó chủ tịch Ericsson Việt Nam
Trần Thị Thanh Định là nữ giám đốc duy nhất khối khách hàng của Ericsson, ở khu vực Đông Nam Á, châu Đại Dương và Ấn Độ. Ở vị trí phó chủ tịch Ericsson Việt nam, Định dẫn dắt nhóm làm việc cùng với mình tại công ty Ericsson Việt Nam mở rộng kinh doanh và thị phần.
Thanh Định tốt nghiệp cử nhân Viễn thông tại học viện Khoa học Ứng dụng Quốc gia Lyon (INSA), Pháp. cô làm việc tại Amadeus với vai trò kỹ sư phát triển, chịu trách nhiệm thiết kế các giải pháp kỹ thuật, thực hiện các nghiên cứu khả thi và các thẩm định để hoàn thiện sản phẩm.
Năm 2007, cô trở về Việt Nam, gia nhập Alcatel – Lucent và giữ nhiều vị trí khác nhau, từ quản lý dự án đến giám đốc dịch vụ bảo trì, rồi giám đốc phụ trách khách hàng của Alcatel – Lucent trước khi gia nhập Ericsson vào năm 2015. Tại Ericsson, cô quản lý các khách hàng lớn và đạt tăng trưởng tốt nhất, theo thông tin từ Ericsson. Cô được bổ nhiệm vị trí giám đốc khách hàng, sau đó là phó chủ tịch Ericsson Việt Nam, Myanmar, Campuchia và Lào vào năm 2016.
NGUYỄN THỊ NGỌC BÍCH
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 8
40 tuổi, quản lý bộ phận dịch vụ khách hàng khu vực Thái Lan, Malaysia, Singapore của hãng tàu A.P. Moller - Maersk.
Đầu năm 2019, Nguyễn Thị Ngọc Bích được bổ nhiệm chức vụ quản lý bộ phận dịch vụ khách hàng khu vực Thái lan, Malaysia, Singapore của hãng tàu vận chuyển A.P Moller –Maersk làm việc tại Singapore. Từ 2016 – 2018, cô góp phần đưa sản lượng và doanh thu khu vực Đông nam Á của Moller – Maersk lần lượt tăng trưởng 31% và 18%. A.P Moller - Maersk là một trong các hãng tàu lớn nhất thế giới với lượng hàng hóa vận tải đường biển mỗi năm khoảng 675 tỉ USD.
Trước khi làm việc tại A.P Moller - Maersk văn phòng Singapore, Bích là tổng giám đốc của Maersk Line Việt Nam. Thành tích đáng chú ý của tổng giám đốc người Việt đầu tiên của A.P Moller - Maersk là khai thác tuyến hàng hóa đi thẳng từ Vũng Tàu đến bờ Tây nước Mỹ.
Ngọc Bích bắt đầu sự nghiệp tại Maersk từ năm 2002 khi được chọn vào chương trình đạo tạo quản lý của Maersk có tên là Mise. Sau khi hoàn thành chương trình này, Ngọc Bích được cử đi làm việc tại Singapore. Cô trở thành CEO Maersk Line Việt Nam năm 34 tuổi.
TÔN NỮ TƯỜNG VÂN
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 9
35 tuổi, giám đốc thương hiệu nước xả vải toàn cầu của Procter & Gamble (P&G) tại Geneva (Thụy Sĩ)

Tôn Nữ Tường Vân hiện đang phụ trách nhãn hàng xả vải toàn cầu của Procter & gamble. Cô đầu quân cho P&G tại Việt Nam, sau đó lần lượt giữ các vị trí cao hơn trong tập đoàn. Vân là người phát triển thương hiệu Olay thành công tại Việt nam. Cô tham gia tái cấu trúc hai nhãn hàng lớn Febreze và Lenor tại Nhật Bản, góp phần đưa doanh số tăng nhanh hàng trăm triệu đô la Mỹ/năm. Giai đoạn 2016 – 2018, Vân làm việc tại P&G singapore, tham gia chiến lược đổi mới cho Downy và Lenor, các nhãn hàng nước xả vải hàng đầu tại toàn khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
Vân làm việc tại trụ sở châu Âu của P&G từ tháng 8.2018, chịu trách nhiệm ngành nước xả vải toàn cầu, một trong những danh mục ngành hàng lợi nhuận và tăng trưởng cao nhất của P&G gồm nhiều thương hiệu: Downy, Lenor, Gain, Unstoppables. Cô phụ trách các thị trường Mỹ, Nhật, Trung Quốc, Hàn Quốc, châu Âu và tìm kiếm các cơ hội kinh doanh tại các thị trường mới. Ngoài ra, cô cũng chịu trách nhiệm tuyển dụng, huấn luyện những tài năng mới tuyển dụng của P&G tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
ĐỖ THỊ THÚY HẰNG
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 10
35 tuổi, phó giám đốc phụ trách đầu tư và phát triển kinh doanh Seedcom.
Đỗ Thị Thúy Hằng là giám đốc vận hành của Scommerce, công ty mẹ của Giao Hàng Nhanh và Ahamove. Trước đó, Hằng là phó giám đốc phụ trách đầu tư và phát triển kinh doanh tại Seedcom, tập đoàn sở hữu và vận hành nhiều công ty trong lĩnh vực bán lẻ, logistics, công nghệ và nông nghiệp với các thương hiệu như giày nữ Juno, The Coffee House, Cầu Đất Farm, Giao Hàng Nhanh.
Trước Seedcom, Hằng là giám đốc điều hành website đặt khách sạn trực tuyến iViVu.com. Năm 2012, cô là thành viên sáng lập nhóm Global Shapers tại TP.HCM, một sáng kiến của Diễn đàn Kinh tế Thế giới nhằm khuyến khích hoạt động xã hội trong nhóm các lãnh đạo trẻ dưới 30 tuổi.
Hằng tốt nghiệp Oberlin College và nhận bằng MBA từ Harvard Business School (Mỹ). Cô đại diện cho giới trẻ Việt Nam trò chuyện với cựu thủ tướng Anh Tony Blair tại Myanmar 2013 và với Tổng thống Mỹ Barack Obama tại TP.HCM năm 2016.
NGUYỄN NGÔ VI TÂM
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 11
40 tuổi, CEO công ty Vĩnh Hoàn
Đầu quân cho Vĩnh Hoàn từ năm 2003, sau 13 năm Nguyễn Ngô Vi Tâm được bổ nhiệm CEO Vĩnh Hoàn, công ty xuất khẩu cá tra lớn nhất thị trường nội địa. Ở tuổi 40, với ba năm kinh nghiệm ngồi trên chiếc ghế nóng, Vi Tâm đang chịu trách nhiệm chung về hoạt động trước 8.000 lao động, hoạt động vùng nuôi 600 héc ta, nhà máy công suất chế biến 1.000 tấn cá/ngày. năm 2018 doanh thu xuất khẩu của Vĩnh hoàn đạt gần 400 triệu đô la Mỹ.
Cô bắt đầu làm việc tại Vĩnh Hoàn với vị trí nhân viên kinh doanh, sau đó được cất nhắc lên các chức vụ quản lý trung cao cấp. Tại công ty, Tâm để lại dấu ấn trong các mảng phụ trách: đẩy mạnh xuất khẩu vào thị trường EU, thành lập văn phòng tại Mỹ, sát cánh cùng chủ tịch Trương Thị Lệ Khanh tham gia các vụ kiện chống bán phá giá... Mang tư tưởng quản trị hiện đại nhận được sự ủng hộ của nhà sáng lập Vĩnh Hoàn, Tâm đang cố gắng đưa công ty phát triển theo hướng chuyên nghiệp, hiệu quả.
Tâm có bằng cử nhân Luật và thạc sĩ Quản trị kinh doanh.

LÊ HOÀNG UYÊN VY
Những gương mặt nữ quản lý chuyên nghiệp của Việt Nam năm 2019 - ảnh 12
33 tuổi, CEO của ESP Capital
Lê Hoàng Uyên Vy từng lọt vào danh sách 30 Under 30 của Forbes Việt Nam năm 2015. Cô hiện là General Partner của ESP Capital, quỹ đầu tư mạo hiểm đầu tư vào các công ty khởi nghiệp công nghệ tại Việt Nam và khu vực Đông Nam Á.
Hiện tại trên cương vị quản lý ESP Capital, Uyên Vy xác định mục tiêu rót vốn vào các doanh nghiệp có thể tạo ra những tác động sâu sắc trong việc cải thiện chất lượng cuộc sống và sử dụng hiệu quả đổi mới công nghệ để phát triển thị trường.
Ở tuổi 13, Uyên Vy từng thành lập TmSpeed Network, công ty chuyên kinh doanh thiết kế website và cho thuê nơi lưu trữ (hosting). Năm 2009, sau khi du học về nước cô thành lập Chon.vn và giữ vai trò CEO, phát triển website thành một trong những kênh mua sắm sản phẩm thời trang trực tuyến phổ biến tại Việt Nam thời điểm đó. Giai đoạn 2015 – 2017, cô trở thành giám đốc điều hành của Adayroi.com, nền tảng thương mại điện tử của Vingroup.
Uyên Vy tốt nghiệp thủ khoa trường kinh doanh McDonough thuộc đại học Georgetown, Hoa Kỳ.
(Tạp chí Forbes Việt Nam số 70 tháng 03.2019)
READ MORE
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2019
no image


Nguyễn Lân Dũng
Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân

Gần đây, tôi được mời nói chuyện về kỹ năng sống tại các trường phổ thông trung học. Tôi thường hỏi các em: “Học để làm gì?”. Số đông đều nói học để vào đại học, như bố mẹ em mong.

Tôi tham gia ban cố vấn cho chương trình "Sinh ra từ làng" nên tôi biết hàng trăm thanh niên nông dân trở thành triệu, tỷ phú ngay tại quê hương và sống rất hạnh phúc. Đâu phải tất cả đều cần vào đại học. Trong các chuyện đã chứng kiến, tôi thích nhất Mười Bơ - người đang góp phần thay đổi bộ mặt Tây Nguyên.

Mười Bơ là con thứ 10 trong gia đình nông dân nghèo ở xã Diễn Lợi, huyện Diễn Châu, Nghệ An. Năm 16 tuổi, không chịu nổi sự nghèo khổ bức bối, anh bỏ nhà ra đi lập thân.

Đó là buổi sáng ngày 25/5/1990, Mười trốn gia đình cuốc bộ tới ga Vinh. Mãi đến hai giờ chiều, cậu mới vượt qua được 40 km để leo lên tàu, không một đồng, bị nhân viên nhà tàu mắng nhiếc túi bụi. Mệt và đói, Mười thiếp đi ở sân ga Nha Trang. Đêm hôm ấy, Mười nằm mơ người anh là liệt sĩ hiện về: "Mày chỉ lo thân mày thôi à? Phải kiếm vùng nào đất tốt mà làm giàu để có thể nuôi được cả nhà chứ?". Tỉnh dậy, cậu nhớ đến lời thầy giáo Địa lý đã giảng, chỉ có Tây Nguyên với đất bazan mầu mỡ là vùng đất tốt nhất. May sao, sáng hôm sau một bác lái xe tải tốt bụng cho cậu đi nhờ lên Buôn Mê Thuột.

Đến Buôn Mê Thuột, cậu cuốc bộ 40 km theo quốc lộ 26, nhặt quả bơ rụng ăn và ghé các quán xin nước lã. Mười liều lĩnh vào nhà bác nông dân Trịnh Văn Tải và kể hết ngọn nguồn. Bác nông dân cho Mười ở lại và hẹn hôm sau cùng ra đồng làm ruộng. Khi có việc khác, tiền công tháng 40.000 đồng, Mười gửi tất cả về cho mẹ. Lúc nhận thư Mười, cả nhà khóc vì tưởng cậu đã chết. Năm 1992, nghe tin bố mất, nhưng cậu cũng không có cách gì để về chịu tang.

Làm cho nhiều người, gặp cả những người không tốt, Mười tâm sự với tôi: "Chính vì vậy mà con biết ơn, họ đã cho con quyết tâm phải vươn lên làm chủ đời mình". Vào một buổi sáng đẹp trời, Mười từ biệt nơi làm thuê, bắt đầu hành trình đi thu gom quả bơ giao cho thương lái. Hai năm sau, duyên phận giúp Mười bén duyên với cô gái nghèo quê Quảng Nam. Hai vợ chồng cùng nhau đi mua bơ, dành dụm mua được chiếc xe máy Tàu giá 5 triệu đồng. Rồi mua được mảnh vườn 1,3 ha, họ trồng thử hạt của những trái bơ quý, nhưng thất bại. Mười tìm sách đọc và hiểu rằng phải nhân giống vô tính thì mới lưu giữ nguyên vẹn được tính di truyền. Thế là cậu lặn lội đến các gia đình có những cây bơ quý xin chiết cành đem về trồng.

Ông trời đã giúp những cây bơ giống quý mọc lên. Đó là lúc Mười tiếp xúc được các nhà Sinh học để hỏi làm sao có được hàng vạn cây bơ có trái sai và ngon như vậy. Các nhà khoa học giải thích rằng "tính di truyền ở ngọn", cứ chịu khó chăm sóc các cây bơ giống quý và ghép lên các cây non mọc từ các hạt bơ bình thường nhặt từ chợ về.

Đó là mở đầu cho một chặng đường dài. Mười tạo ra được hàng nghìn bầu bơ giống, lập trang web với thông tin phong phú và chính xác hơn tất cả giáo trình về bơ ở bậc đại học. Nhiều nông dân kể với tôi khi gặp mặt, giống Bơ Xuân Mười thật giá trị. Năm thứ 3 ra quả bói; năm thứ 4 cho 80-100 kg quả, năm thứ 5 cho 150-200 kg quả, và từ năm thứ 7 đến năm thứ 30 cho 250-300 kg quả mỗi cây.

Mười Bơ trở thành tỷ phú, được tuyên dương nông dân xuất sắc tỉnh Đăk Lắk, nông dân xuất sắc cả nước, được nhận danh hiệu "Sao Thần Nông" và bằng khen của Bộ trưởng Nông nghiệp.

Nhưng phát kiến đột xuất của Mười Bơ mới đáng kinh ngạc. Cậu nhận ra cây muồng - cây che bóng cho cà phê khắp Tây Nguyên hiện nay - không thu được gì. Cậu đưa ra sáng kiến: để che 1.000 cây cà phê bằng 200 cây bơ thay cho muồng thì riêng thu hoạch từ bơ còn cao hơn cà phê.

Mười Bơ đã bán cây bơ giống khắp Tây Nguyên. Nhưng các nhà khoa học không yên tâm. Bơ Việt Nam sẽ tràn ngập cả Tây Nguyên sau 5 năm nữa mà đây là giống chỉ bảo quản được vài ngày sau khi chín nên rất khó xuất khẩu. Khi cung vượt quá cầu thì tương lai không xa, liệu trái bơ có chung số phận với thanh long, vải, dưa hấu, củ cải và chờ giải cứu hay không?

Tôi biết Australia có giống bơ vừa sai trái, vừa ngon lại có thể bảo quản được cả tháng, tôi đưa Mười đi Australia. Được sự giúp đỡ của các giáo sư Đại học Victoria, Melbourne, Mười nhận được khá nhiều cành bơ Australia và ghép thành công lên giống bơ Việt Nam. Một triển vọng không thể không vui hơn là đến nay một giống bơ có đủ khả năng xuất khẩu đang từng bước lan khắp Tây Nguyên bên cạnh cây cà phê vô cùng quý giá.

Ông Steven Mashall - một chuyên gia người Australia - đã về thăm những cây bơ. Ông nói sẽ đứng ra liên kết xuất khẩu quả bơ và công nghệ chế biến tiên tiến nhất cho bơ Việt Nam.

Người ta gọi nông dân Trịnh Xuân Mười là "Vua Bơ". Còn với tôi, Mười là một tấm gương vượt lên số phận để không chỉ làm giàu cho chính mình mà còn góp phần làm giàu cho đông đảo bà con Tây Nguyên, tăng thêm ngoại tệ cho đất nước.

Đây chỉ là một trong rất nhiều ví dụ mà tôi kể cho các em học sinh của mình nghe. Tôi cũng nói với các em, ở nước ngoài hiện nay người ta cho rằng "Học để trở thành người tự do". Tự do tư tưởng chứ không bị áp đặt bởi người khác, tự do lựa chọn điều mình yêu, tự do kiến tạo nên mục tiêu của đời mình, tự do thức tỉnh theo những giấc mơ.

Nếu chỉ để tốt nghiệp trung học phổ thông, vào đại học đúng ý nguyện cha mẹ thì các em cần gì lao công khổ tứ học ngày đêm và tìm mọi cách học thêm, rồi còn lùng sách tham khảo để giải các loại bài tập, học các bài văn mẫu... Thật chẳng còn đâu đầu óc thanh thản của tuổi thanh xuân, và sức khoẻ nhiều em đã suy sụp vì học.

Một lái xe nói với tôi, em gái của anh ấy tốt nghiệp Đại học Sư phạm nhưng chỉ mong muốn về quê dạy cấp hai thôi, vậy mà phải chạy 300 triệu đồng. Khốn khổ, lương giáo viên khi nào mới trả xong món tiền đi vay chạy việc. Chúng ta không quên hiện nay có trên 200.000 cử nhân, kỹ sư không tìm được việc làm tương xứng với học lực. Nhiều em phải giấu bằng đại học đi thì mới được nhận làm công nhân. Không ít em đành khoác áo mũ lái xe ôm công nghệ. Nếu biết thế thì mất bốn năm đại học làm gì?

Trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 biết bao thách thức, nhất là ai cũng có thể thất nghiệp. Nhưng cũng tràn đầy cơ hội, nếu lớp thanh niên có ý chí phấn đấu, có sức khoẻ, có ngoại ngữ, am hiểu công nghệ thông tin. Họ không chỉ khởi nghiệp thành công trong nước mà còn có thể là những công dân toàn cầu, lập nghiệp ở khắp mọi nơi theo khuôn khổ của Hiệp định CPTPP.

Học để tự do! Chuyện của những người trẻ như Mười cũng là hạnh phúc lớn của tôi.

Nguyễn Lân Dũng

READ MORE
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019
no image

Tại sao những người nhảy việc lại được thưởng trong khi nhân viên gắn bó dường như đang bị phạt bởi sự trung thành của mình?

Có hàng triệu lý do dẫn đến việc một nhân viên kiếm được ít tiền hơn mỗi năm. Tuy nhiên, vẫn có một lý do mà chúng ta có thể kiểm soát được. Đó là khi bạn làm việc ở một công ty trên 2 năm, bạn sẽ bị lỗ khoảng 50% mức thu nhập hoặc hơn.

Bạn nên nhớ rằng 50% chỉ là mức thấp nhất trong trường hợp bạn chỉ làm ở một công ty 10 năm. Thời gian làm việc càng dài sự khác biệt càng lớn qua các năm.

Nhảy việc có lợi không?

Trung bình một nhân viên kỳ vọng sẽ được tăng 3% lương trong năm 2014. Các cá nhân xuất sắc có thể hy vọng mức tăng 4,5% còn những ai làm việc kém hơn thì mong đợi chỉ dừng lại ở con số 1,3%. Tuy nhiên, tỷ lệ lạm phát ở Mỹ theo tính toán của Cục Thống kê Lao động (BLS) dựa trên Chỉ số giá tiêu dùng là 2,1%. Như vậy trung bình, mức tăng lương thực tế chỉ chưa đến 1%.

Sẽ rất khó để ban lãnh đạo một công ty thay đổi quyết định tăng lương ít ỏi của mình. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể quyết định liệu ta có muốn ở lại một công ty chỉ tăng lương ít cho chúng ta như vậy không. Tỷ lệ tăng lương trung bình mà một nhân viên nhận được khi nhảy việc nằm trong khoảng 10% đến 20%. Thậm chí có những trường hợp nhân viên được tăng tới hơn 50% lương, tùy hoàn cảnh và ngành nghề của mỗi người.

Tại sao những người nhảy việc lại được thưởng trong khi nhân viên gắn bó dường như đang bị phạt bởi sự trung thành của mình? Câu trả lời rất đơn giản. Nền kinh tế suy thoái đã khiến các công ty đóng băng ngân sách và giảm quỹ lương cho nhân viên. Chúng ta có thể thông cảm với hành động này, tuy nhiên mức lương giảm vốn dĩ “tạm thời” lại trở thành tiêu chuẩn của thị trường, khiến con số 3% trở thành định mức.

John Hollon, BTV của Workforce.com lại cho rằng 5% mới là mức tăng lương trung bình hàng năm ở Mỹ. Suy thoái kinh tế đang chỉ là cái cớ hoàn hảo cho các công ty thu hẹp quỹ lương và giảm mức tăng lương trong dài hạn.

Chuyên gia tuyển dụng Bethany Devine tại thung lũng Silicon cho biết: “Tôi gặp rất nhiều những CV từng làm ở rất nhiều công ty, mỗi công ty vài năm. Những người từng chuyển việc thường yêu cầu mức lương cao hơn. Khi bạn làm việc lâu dài ở một công ty, bạn sẽ bắt đầu với một mức lương cơ bản và hàng năm được tăng thêm một chút tùy vào lương hiện tại. Thông thường mức tăng này chỉ có giới hạn trong một khoảng nhất định. Tuy nhiên, nếu chuyển sang công ty khác, bạn sẽ có thể yêu cầu một mức lương cơ bản cao hơn.

Các công ty đang “đánh nhau” để tuyển được nhân tài nên họ chẳng ngại việc trả thêm tiền để giành được những người tốt nhất. Trả lương cao hơn đôi khi đồng nghĩa với việc họ thuê được người tốt hơn. Điều này cũng tương tự cho các chức danh. Rất nhiều công ty đang phải giới hạn số người được thăng chức trong một năm. Một khi bạn làm việc mãi trong một công ty, bạn sẽ rất khó được thăng chức, vì bạn có thể đang phải xếp hàng sau nhiều người đủ tiêu chuẩn thăng chức từ những năm trước đó. Tất cả vì giới hạn số lượng.

Tuy nhiên, khi bạn ứng tuyển vào công ty khác, kỹ năng của bạn có thể phù hợp với vị trí cao hơn và công ty đó sẽ tuyển dụng bạn với chức danh mới. Tôi đã từng biết rất nhiều người chỉ được thăng chức khi họ sang công ty mới.”



Vậy nhảy việc nhiều có gây hại gì không?

Nhiều người e ngại rằng nhảy việc thường xuyên sẽ làm xấu sơ yếu lý lịch và bị đánh giá thấp. Bởi nhiều nhà tuyển dụng sẽ không hài lòng với những ứng viên hay “đứng núi này trong núi nọ” và loại hồ sơ của họ.

Tuy nhiên liệu có phải những thiệt hại lớn hơn thành quả. Nhiều nhà tuyển dụng khẳng định sẽ không cân nhắc những ứng viên nhảy việc hơn 3 lần trong 10 năm, bất kể lý do gì. Tuy nhiên nhiều chuyên gia vẫn cho rằng nhân viên nên chuyển việc mỗi 3 đến 4 năm để được tăng lương nhiều nhất. Vấn đề không phải là việc bạn có nên chuyển việc hay không mà là bạn nên đợi bao lâu để có thể tối đa hóa mức lương và đạt được mục tiêu.

Brendan Burke, Giám đốc của Headwaters lại cực lực phản đối văn hóa này. Theo ông, nhiều công ty không thăng chức và thưởng cho nhân viên vì nhiều lý do. Trong đó có cả lý do liên quan đến chính trị công sở. Nhiều nhân viên tài năng của công ty đã nghỉ việc chỉ bởi không thích nghi được những vấn đề này. Tuy nhiên đây là một rào cản mà không một công ty nào có thể tránh khỏi.

Cuối cùng, thì chúng ta thường nói nhiều đến vấn đề tiền bạc. Các chuyên gia nhận định, chuyển việc sẽ khiến bạn bị stress. Ngoài tiền lương, người lao động sẽ gặp nhiều vấn đề khác như chất lượng cuộc sống, sức khỏe thể chất và tinh thần cũng như các chuẩn mực đạo đức. Dù tiền có quan trọng thì bạn cũng cần cân đối giữa tiền và các vấn đề khác của cuộc sống nữa.

Vậy bạn nghĩ gì về vấn đề này? Nên ở lại công ty cống hiến trong khoảng thời gian dài hay là nhảy việc liên tục để đối mặt với những thử thách mới?
READ MORE
no image

Mất phương hướng trong giai đoạn 20-29 tuổi là một vấn đề có thật và khiến rất nhiều bạn trẻ luôn cảm thấy vô cùng lo lắng. Thế sự khó lường, chúng ta mới chỉ có hai mươi mấy tuổi, trong những năm quan trọng như vậy, mọi người đều có chút bối rối... đừng nên quá hoảng sợ. Hãy tin tưởng những gì bạn đang làm, phát triển kế hoạch của bạn và hoàn thành nó. Dưới đây là những việc mà chúng ta nên làm khi độ tuổi đang được tính là đôi mươi để gạt đi mọi lo âu phiền muộn.


Tuổi trẻ, vừa mới tốt nghiệp xong thì lại phải vội vã đi tìm công việc tốt và ganh đua vị trí, lo lắng kiếm tìm một nơi để ở, có hàng trăm hàng ngàn tình huống khác nhau xảy ra, nhưng bọn họ đều có chung một đặc điểm đó là tất cả đều không suy nghĩ thông suốt mọi sự tình.

#1. Đọc sách và ghi chép sẽ làm sáng tỏ suy nghĩ của bạn

Đọc sách là cách thuận tiện tiện nhất để mở mang kiến thức ra thế giới, cũng khiến cho bạn và tâm hồn cao quý của bạn trở nên gần gũi hơn. Hơn nữa đọc sách còn có thể giúp bạn nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm. Ghi chép là thói quen nên được bồi dưỡng. Nó ghi lại tất cả các phương pháp tổ chức của bạn và giúp công việc của bạn trở nên hiệu quả hơn. Đôi khi ghi chép cũng là một sự rung động của tâm hồn, là sự trải nghiệm cuộc sống của chính bạn.

#2. Thiết lập một “thương hiệu cá nhân”

Sinh ra trong đời, bạn chính là bạn, là một cá thể độc lập. Tất cả mọi thứ thuộc về bạn sẽ là cửa sổ tiết lộ con người bạn. Từ hành động, lời nói hay trong các mối quan hệ sẽ nhìn thấy được phẩm chất con người bạn. Vì vậy nên hãy tạo dựng cho mình một “thương hiệu cá nhân” tốt đẹp trong mắt mọi người. Điều này rất quan trọng, vì nó có thể ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai sự nghệp của bạn.

#3. Thiết kế cuộc sống của bạn

Thời gian rảnh của bạn sẽ quyết định bạn sẽ trở thành người như thế nào. Vậy nên hãy sắp xếp hợp lý thời gian cá nhân của chính mình. Nếu cuộc sống của bạn đi không đúng hướng thì ít ra cũng quay đầu lại đúng hướng. Chúng ta không thể lựa chọn môi trường để sinh ra, cũng không thể lựa chọn ai là bạn cùng lớp hay là đồng nghệp vói mình.

Nhưng chúng ta có thể xây dựng một mạng lưới quan hệ thông qua Internet, thông qua đó kết giao với những người có cùng sở thích. Hãy nhớ rằng môi trường sống không do bạn lựa chọn nhưng lý tưởng sống là do chính bạn tự quyết định. Nên thiết kế sao cho cuộc sống của mình thật vui vẻ và có ý nghĩa. Tuổi đôi mươi, cuộc sống còn quá dài để cho bạn khám phá, không bao giờ là muộn cho những người luôn lạc quan.



#4. Học cách đặt câu hỏi

Chúng ta không bao giờ có tất cả các câu trả lời sẵn trong đầu, nhưng có rất nhiều bạn trẻ hiện nay dường như không dám đặt câu hỏi. Nghe này, các bạn nên tìm kiếm thông tin khi còn ở độ tuổi đôi mươi. Thành thật mà nói, chúng ta thường không học các kỹ năng sống còn cần thiết trong các trường học, cho dù đó là tư vấn tài chính, sử dụng Internet hay cách giảm thiểu căng thẳng. Nhưng kiến thức là sức mạnh. Bây giờ bạn phải học cách tự giáo dục chính mình. Nếu bạn thấy rằng bạn không biết hoặc không chắc chắn, hãy chủ động đặt câu hỏi. Theo đuổi tri thức là điều tốt. Nếu bạn giữ im lặng, không ai biết rằng bạn có vấn đề này.

#5. Đừng lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực

Khi tôi lớn lên, tôi đột nhiên phát hiện ra những người xung quanh tôi có xu hướng phàn nàn như thế nào. Họ không ngừng nói rằng họ thiếu kiên nhẫn và phàn nàn về tất cả trong cuộc sống, họ cũng lây nhiễm những cảm xúc tiêu cực với mỗi thành viên trong gia đình. Bởi vì họ, tôi quyết định rằng tôi phải chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình.

Nếu bạn phàn nàn thường xuyên, thì bạn sẽ trở thành một nam châm năng lượng tiêu cực, và năng lượng tiêu cực đến với nhau sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên khó khăn hơn. Khi ai đó hỏi: “Hôm nay bạn thế nào?” Một số người chỉ đáp lại “Hey, mệt mỏi”; “Một ngày dài, cả ngày đều phải làm việc”, hay đại loại thế. Một số người sẽ trả lời với một sự tích cực nhỏ nhoi trong ngày. Bạn xem, nếu như ai ai cũng tỏ ra mệt mỏi khi đối diện nhau thì cuộc sống này thật nhàm chán. Vì vậy đừng để suy nghĩ tiêu cực lấy đi cuộc sống đẹp đẽ thời thanh xuân của bạn.

#6. Hãy có thái độ sống lạc quan

Nếu nó không phải là sự lạc quan thiên phú, thì sẽ mất một chặng đường dài để trở nên năng động và cởi mở hơn. Cố gắng tự mở lòng mình, cung cấp năng lượng tinh thần cho người khác, và nói chuyện với những người năng động hơn. Mọi người có thể truyền cảm hứng cho nhau. Tất cả chúng ta ai rồi cũng đều có những ngày tồi tệ, nhưng cố gắng thể hiện những điều có thể làm cho chúng ta hạnh phúc.

#7. Biết rõ điều gì là quan trọng nhất

Tiền? Gia đình, người yêu? Nổi tiếng? Quan hệ xã hội? Những gì bạn đánh giá cao hơn phụ thuộc vào sự lựa chọn bạn thực hiện ở góc của cuộc sống của bạn. Những gì mọi người cân trong cuộc sống thực sự là rất ít, vì vậy tiền là ít quan trọng hơn hầu hết mọi người nghĩ. Đây là giá trị mặc định trong cuộc sống của bạn, khi nó được thiết lập sớm, nó sẽ làm cho cuộc sống của bạn sau này thoải mái hơn.



#8. Đặt nền tảng cho sức khỏe

Cơ thể ở tuổi hai mươi mấy khiến cho người ta ảo tưởng về năng lượng không giới hạn. Bạn uống năm loại bia tại quầy bar, sau đó kết thúc báo cáo qua đêm và vẫn cảm thấy tốt vào sáng hôm sau. Nhưng điều này sẽ không kéo dài lâu. Hậu quả của việc lãng phí cơ thể sẽ sớm gõ cửa nhà bạn. Vì vậy, khi còn trẻ, bạn nên thiết lập một chế độ ăn uống lành mạnh và thói quen tập thể dục. Cơ thể của bạn sẽ cảm ơn bạn sau nhiều năm.

Đừng bao giờ quên bạn khi đang ở độ tuổi đôi mươi – độ tuổi mà ai ai cũng được đi vào thi ca nhạc họa, độ tuổi mà có nhiều thời gian nhất để làm nên tất cả. Đừng lãng phí tuổi trẻ của mình để sau này quay đầu nhìn lại là hối hận.

(Theo TTVN)
READ MORE
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019
no image

Nếu không thực sự yêu thích công việc, làm nghề nào cũng sẽ thấy vất vả và ngược lại.

Tôi từng là giáo viên gần 20 năm trước, sinh viên của tôi nhiều người còn hơn cả tuổi tôi. Tác giả bài viết Giáo viên sai phạm không thể đổ lỗi áp lực công việc hoàn toàn đúng nhưng với người khác thì lại sai. Tại sao vậy?

Nếu ta "yêu" cả áp lực hay khó khăn nghề của mình thì nghề đó rất nhàn ngược lại nghề đó rất vất vả. "Khi bạn chọn công việc mình yêu thích, bạn sẽ không phải làm việc một ngày nào trong đời" - Khổng Tử.

Bạn say mê, yêu thích một công việc gì đó thì bạn sẽ làm nó với cả trái tim và sự nhiệt huyết của mình, công việc đó sẽ không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày nó như hơi thở của chính bạn vậy, bạn tiếp tục làm việc giống như bạn đang tận hưởng cuộc sống. Mà hưởng thụ thì 24/24 không cần ngủ cũng chẳng mệt. Lúc này là "được" làm việc chứ không phải là "phải" làm việc.

Tôi từng làm việc mình thích trong hơn 5 năm, mỗi ngày ngủ 1,5 đến 2 giờ, dành toàn bộ thời gian còn lại cho công việc đó. Với người khác họ chỉ làm được 0,5 đến một tiếng mỗi ngày là quá tải (bởi việc đó mất rất nhiều sức lực).

Nhưng tôi làm cũng việc đó hơn 22 giờ mỗi ngày mà lại không quá tải. Không hề ốm đau bệnh tật vì chú tâm vào công việc quá nên có lần ăn cơm thiu mà không biết- nhưng lại không hề đau bụng. Lúc đó tôi có thắc mắc sao mình khỏe thế sau này mới biết nguyên nhân. Nó liên quan đến "luật hấp dẫn của vũ trụ".

Khi thật sự yêu thương, đam mê sẽ có một tần số, một năng lượng đặc biệt tỏa ra vũ trụ và tất nhiên vũ trụ sẽ vọng lại sự yêu thương- tức là mang những thứ tốt đẹp đến cho người tỏa ra nó.

Ví như ta hét trước vách núi một câu rằng: "tôi yêu em" thì nó sẽ vọng lại là"tôi yêu em" chứ không bao giờ vọng lại là tôi ghét em hay tôi thích em được (nhân nào quả đó). Hét một câu thì nó vọng lại hàng chục câu (quả nhiều hơn nhân).

Các hành vi, đối xử, hoạt động của chúng ta là tiếng hét và vách núi chính là vũ trụ bao la.

Người khôn quá làm việc gì cũng tính toán thì không bao giờ gặp may. Ngược lại người ít tính toán cho bản thân (bản ngã thấp) thì "số rất đỏ". Không phải ngẫu nhiên mà có câu " khù khờ trời thương". Tất cả các nghề đều rất vất vả nếu ta không "thực sự " yêu nó và ngược lại. Nếu thấy vất vả quá thì đổi nghề hoặc tập "yêu" áp lực khó khăn của nghề đó.

READ MORE
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019
no image

Le Nguyen (Danlambao) - Luận điểm hỗ trợ, ủng hộ cho tập sách nghiên cứu “Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo” của học giả Hồ Tuấn Hùng khá thuyết phục nhưng phe chống luận điểm Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc cũng có những lý lẽ thoáng nghe qua cũng thuyết phục không kém nhưng đi sâu vào phân tích sẽ thấy tồn tại một số vấn đề cần mổ xẻ.

Tiếng nói phản bác “Hồ Chí Minh giả là không thể xảy ra được”... đến từ một số tác giả có chút tiếng tăm như Nguyễn Duy Chính với “Nhận Xét Về Cuốn Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo”, Phạm Đình Lân với “Hồ Chí Minh Người Việt Hay Người Tàu?” Đặc biệt là hai nhân vật cộng sản phản tỉnh khá nổi tiếng là cựu đại tá quân đội nhân dân Bùi Tín và nhà văn Vũ Thư Hiên, con của Vũ Đình Huỳnh, bí thư của Hồ Chí Minh, là tác giả cuốn hồi ký chính trị “Đêm Giữa Ban Ngày” phản bác luận điểm Hồ Tập Chương nhập vai Hồ Chí Minh đóng thế Nguyễn Ái Quốc!

Để phản bác Hồ Tuấn Hùng, ông cựu đại tá quân đội nhân dân Bùi Tín đưa ra bài viết “Cuộc Đánh Tráo Không Thể Có” với lập luận như sau:

“...Thật ra không có khó khăn gì để chứng minh rằng nội dung cuốn sách chỉ là một điều hoang tưởng, theo kiểu tiểu thuyết trinh thám rẻ tiền, có thể là do động cơ vụ lợi kèm theo động cơ chính trị ám muội kiểu nước lớn đang nuôi dưỡng dã tâm thôn tính lâu dài nước ta theo kiểu gặm nhấm dần.

Dù cho lập luận có vẻ chặt chẽ đến đâu đi nữa, dù cho đưa ra những chứng cứ có vẻ chân thực đến đâu chăng nữa thì bịa đặt vẫn hoàn toàn là bịa đặt, cuộc đánh tráo Hồ Chí Minh-Hồ Tập Chương chỉ là trò bịp 100%. Chỉ cần đặt vài câu hỏi...

...Xin hỏi tác giả Hồ Tuấn Hùng, đảng cộng sản Liên Xô, đệ tam quốc tế cộng sản để lại ở kho lưu trữ khối tư liệu đồ sộ hàng triệu trang, mở ra cho công luận, đã có dòng nào nói đến sự kiện “đánh tráo người,” nói đến bà Vera Vasilieva với sứ mạng huấn luyện cho ông Hồ Tập Chương đội lốt Hồ Chí Minh?...

...Ông Hồ đã có cả một loạt nhà báo, nhà văn, học giả quốc tế viết về ông, như W.J. Duiker, Sophie Quinn Judge, Pierre Brocheux, Bernard Fall, Wilfred Burchett,... với mọi chuyện ly kỳ, sao không có một ai nói đến chuyện đánh tráo danh nhân...

...Có những người quen biết ông Hồ từ trước năm 1933, như Nguyễn Lương Bằng, Phùng Chí Kiên, Hoàng Quốc Việt, cho đến cả ông Nguyễn Hải Thần, để đến 1942, 1945, 1946 gặp lại, có ai nghi ngờ là đã gặp một con người khác, một người Tàu giả dạng Việt Nam, đóng vai Hồ Chí Minh một cách trọn vẹn, đánh lừa mọi người quen biết cũ do đã được huấn luyện kỹ càng tỉ mỉ, như tác giả Hồ Tuấn Hùng kể lại...”

Đọc bài viết phản bác Hồ Chí Minh giả của Hồ Tuấn Hùng, không khó để thấy ông Bùi Tín bị cảm tính lấn át lý tính khi ông khẳng định là Hồ Tuấn Hùng bịa đặt, đánh tráo Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương chỉ là trò bịp 100%, dù ông công nhận chứng cứ của Hồ Tuấn Hùng có vẻ chân thực đến đâu chăng nữa, qua lập luận: “...Quốc tế cộng sản để lại kho lưu trữ khối tư liệu đồ sộ hàng triệu trang... Các nhà báo, nhà văn, học giả viết về Hồ Chí Minh... nhưng có dòng nào nói Hồ Tập Chương đội lốt Hồ Chí Minh?... Và những người quen ông Hồ... có ai nghi ngờ Hồ Chí Minh là người Tàu giả dạng..người Việt Nam?...”

Ông Bùi Tín lý luận như thế! Có thể vì ông không biết khối tư liệu đồ sộ hàng triệu trang của cộng sản quốc tế lưu trữ trong kho tài liệu Nga- Tàu, có một số liên quan đến Hồ Chí Minh vẫn còn bị niêm phong không thể tiếp cận được. Cụ thể là ông William J.Duiker sưu tầm tài liệu viết quyển “Hồ Chí Minh: A life” và bà Sophie Quinn Judge viết quyển “Hồ Chí Minh: The Missing Years, 1919-1941” đều không được tự do lật tung kho tư liệu về Hồ Chí Minh mà chỉ được tiếp cận một số nhỏ thông tin vô thưởng vô phạt và chỉ được cộng sản Việt Nam cung cấp tư liệu “tuyển chọn” để họ viết về Hồ Chí Minh. Tất cả sự thật đó đã được ông William với bà Sophie bạch hóa trong sách của họ. Do đó ông Bùi Tín đòi hỏi kho tài liệu của cộng sản quốc tế và của các ông bà học giả quốc tế nói đến việc đánh tráo Hồ Chí Minh, việc Hồ Tập Chương đội lốt Hồ Chí Minh đóng vai Nguyễn Ái Quốc, là nhiệm vụ bất khả thi.

Cũng như ông Bùi Tín đòi hỏi những người như Nguyễn Lương Bằng, Phùng Chí Kiên, Hoàng Quốc Việt, Nguyễn Hải Thần cùng với nhiều người hoạt động “cách mạng” với Hồ... nghi ngờ hay nói Hồ Chí Minh giả là không thể! Vì những người biết Nguyễn Tất Thành lúc hoạt động ở Pháp, biết Nguyễn Ái Quốc lúc làm cách mạng ở Tàu đều không còn mạng để chỉ ra Hồ giả và những người biết có mỗi Hồ Chí Minh từ lúc sống trong hang Pác Bó cho đến lúc đi gặp cụ tổ Mác-Lê ở Hà Nội thì làm sao biết được Hồ là tên chưa rõ nguồn gốc nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc?

Riêng nhà văn Vũ Thư Hiên phản biện luận điểm của tác giả Hồ Tuấn Hùng về Hồ Chí Minh giả qua bài viết “Tác Phẩm Giả Tưởng Về Hồ Chí Minh” với văn phong hằn học khá gay gắt như sau:

“...Tôi không biết nhiều về ông Hồ Chí Minh, tuy nhiên cũng đủ để thấy chuyện ông Hồ là người Tàu là chuyện tào lao. Mà chẳng phải chỉ mình tôi nghĩ thế. Nếu ông Hồ là người Tàu thật thì tất tần tật những ai từng gặp ông, từng làm việc với ông (có cả nghìn, cả vạn người đấy), tạm kể từ thời Quốc dân Đại hội Tân Trào 1945 cho tới khi ông qua đời năm 1969, hoá ra đều mù dở - khốn nạn, ông là Hồ Tập Chương đấy, là người Tàu đấy, người Khách gia đấy, thế mà không một ai phát hiện...

...không một ai trong những người tiếp xúc với Hồ Chí Minh trong thời kỳ ấy tỏ ra nghi ngờ ông không phải người Việt. Không một ai trong những người Việt thuần, ở sát bên ông Hồ Chí Minh trong công việc hàng ngày trong cuộc kháng chiến chống Pháp (9 năm) như Phan Mỹ, Vũ Đình Huỳnh, Nguyễn Văn Lưu, Lê Văn Rạng, Lê Giản, Trần Duy Hưng, Trần Hữu Dực..., và rất nhiều người khác nữa, có một chút nghi ngờ ông Hồ Chí Minh không phải là người Việt...

...Tôi có mặt trong buổi mừng thọ 60 tuổi ông Hồ Chí Minh tại thác Dẫng thuộc khu An toàn ở Việt Bắc, tôi lúc ấy 17 tuổi, mắt tinh, đầu tỉnh táo, xác nhận rằng hôm đó tôi đã gặp một người 60 tuổi thật, chứ không phải một người 49 tuổi là Hồ Tập Chương.

Tôi cũng xác nhận rằng trong thói quen ẩm thực ông Hồ Chí Minh là người thích ăn các món ăn Việt Nam như canh riêu, cá kho khô, cà Nghệ muối xổi… và chưa bao giờ đòi hỏi người nấu ăn cho ông phải làm bánh bao, màn thầu, tỉm xắm… hay là thứ gì khác gợi nhớ tới ẩm thực Trung Hoa...”

Phản bác luận điểm của ông Hồ Tuấn Hùng về việc Hồ Tập Chương lấy bí danh Hồ Chí Minh nhập vai Nguyễn Ái Quốc của ông Vũ Thư Hiên thấp hơn ông Bùi Tín một bậc nhưng văn phong quá khích đầy cảm tính và lập luận thiếu khoa học tính khi nói rằng: “...Tôi không biết nhiều về Hồ Chí Minh... Những người làm việc với Hồ Chí Minh từ thời 1945 đến 1969... Có cả vạn người không ai nghi ngờ Hồ Chí Minh là người Việt... Tôi có mặt trong buổi mừng thọ năm 60 tuổi của Hồ Chí Minh... Tôi xác nhận Hồ Chí Minh thích các món ăn Việt... chưa bao giờ ông đòi hỏi... bánh bao, màn thầu, tỉm xắm?...”

Lập luận của ông Vũ Thư Hiên hơi liều lĩnh khi tự giới thiệu ông không biết Hồ nhiều. Năm 17 tuổi có gặp Hồ Chí Minh trong buổi lễ mừng thọ 60 tuổi... Chỉ một lần gặp nhưng ông Vũ Thư Hiên dám xác nhận Hồ Chí Minh thích các món ăn Việt... không đòi hỏi đầu bếp nấu món Trung Hoa cho ông ăn? Kể lể cảm tính như ông Vũ Thư Hiên về Hồ Chí Minh đầy rẫy trên các loa đài của đảng. “...Tôi xác nhận Hồ Chí Minh thích các món ăn Việt?...” Nó có khác chi với chuyện Hồ Chí Minh đòi nghe nhạc Tàu trước khi đi gặp cụ Mác, cụ Lê... được văn nô bẻ lái sang chuyện bác đòi nghe câu hò, câu ví xứ Nghệ trước lúc đi xa...

Phản bác của hai nhân vật cộng sản “nòi” là Bùi Tín, Vũ Thư Hiên về luận điểm Hồ Chí Minh giả làm Nguyễn Ái Quốc của Hồ Tuấn Hùng thoáng nghe qua, đọc lướt qua thấy có vẻ hợp lý. Nhưng khi đọc kỹ và đi sâu vào phân tích sẽ không khó để thấy cảm tính lấn át lý tính của hai ông Bùi Tín và Vũ Thư Hiên. Điểm then chốt để nhận biết chuyện Hồ Chí Minh có nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc hay không thì hai ông Bùi Tín, Vũ Thư Hiên phải biết Nguyễn Tất Thành lúc hoạt động ở Pháp và cũng phải biết Nguyễn Ái Quốc hoạt động cho quốc tế cộng sản ở bên Tàu mới biết được Hồ Chí Minh có đóng thế Nguyễn Ái Quốc hay không? Thế nhưng cả hai ông Bùi Tín, Vũ Thư Hiên đều không biết rõ Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc ở Pháp, ở Tàu mà chỉ biết Hồ Chí Minh ở Việt Nam “không nhiều” như lời các ông nói, thì dựa trên cơ sở nào để cả quyết cộng sản quốc tế Hồ Chí Minh không được huấn luyện đóng thế cộng sản quốc tế Nguyễn Ái Quốc thực thi nhiệm vụ đánh Mỹ cho Nga-Tàu nhuộm đỏ Việt Nam cho quốc tế cộng sản?

Dù phản bác luận điểm Hồ Chí Minh giả của hai ông cộng sản “nòi” Bùi Tín, Vũ Thư Hiên có nhiều cảm tính, nhiều lỗ hổng trong lập luận nhưng cũng đủ để bảo vệ cho tượng đài Hồ Chí Minh không sụp đổ trong cơn bão “Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo” của học giả Hồ Tuấn Hùng. Thế nhưng sự thật Hồ Chí Minh có phải nhập vai đóng thế Nguyễn Ái Quốc hay không, càng ngày càng có nhiều bằng chứng thuyết phục. Tuy nhiên Hồ Chí Minh là ai? Chưa xác định chính xác 100% là Hồ Tập Chương nhưng chắc chắn Hồ Chí Minh không thể là Nguyễn Ái Quốc và để biết rõ nhân thân của đứa nằm trong lăng Ba Đình không có cách nào khác thuyết phục hơn là làm thử nghiệm DNA nhằm làm rõ sự thật lịch sử liên quan đến nhân vật bí ẩn Hồ Chí Minh.

READ MORE