Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2022
no image

 Bài của anh Thuc Pham Awake 

"Tuy hiếm nhưng cũng có tờ báo dám nói lên sự thật. Nếu các bạn muốn có thêm thông tin chi tiết hơn thì với 6 năm rưỡi đã sống ở Mỹ, mình sẽ nói rõ hơn về thu nhập và chi tiêu ở Mỹ dưới đây.

2 vợ chồng người Mỹ có thu nhập trung bình 130.000 đô/năm là điều hoàn toàn bình thường. (65.000/ng/năm)

Họ sẽ trả thuế thu nhập, tiền đóng an sinh xh, đóng quỹ hưu, quỹ tiết kiệm+đầu tư tự nguyện, bh y tế... mất 40% (Tiền đóng các quỹ này về sau về hưu là đc trả 4.000, 5.000 lương hưu mỗi tháng chứ có mất đi đâu mà thiệt). Như vậy thực nhận là 78.000/năm, hay 6.500 đô/tháng. 

Với số tiền đó, họ chi cho:

- 2.000 đô trả góp cho căn nhà giá trị 500.000 đô (nhiều nơi giá nhà thấp hơn, 300.000 là mua được nhà đơn lập). Bao gồm tiền gốc, tiền lãi, thuế nhà đất, bảo hiểm nhà. (Sau 15 hoặc 30 năm, căn nhà là của họ, và giá trị lúc đó nhiều khả năng sẽ gấp rưỡi hiện nay là ít)

- 800 tiền ăn 4 người (vợ chồng con cái). Tiền này để mua đồ ăn chất lượng cao là thịt thà cá mú, hải sản, rau hoa quả, kem, sữa chua..., thường là ăn ko hết, thỉnh thoảng vứt sọt rác, khá là phí.

- 300 điện, ga, nước, internet, TV, phim (netflix, amazone prime...), dùng thoải mái vì điều hoà, máy đun nước nóng chạy 24/24.

- 150 phí bảo hiểm 2 ô tô (giả định là xe bình dân và hồ sơ tay lái tốt đẹp).

- Xăng 420, giả định là 1 xe chạy thường xuyên 80 đô/tuần, 1 xe thỉnh thoảng đi, cứ 2 tuần đổ 50 đô, với giá xăng đang cao xấp xỉ 5 đô/gallon hiện nay. Trc đây thì ko nhiều đến mức như trên.

Như vậy sau khi trừ đi các khoản chi tiêu ko thể cắt bỏ đó, họ còn lại 2.830 đô/tháng. 

Họ có thể "cất đi" 1.000 để làm quỹ dự phòng.

Còn 1.830, khá là xông xênh để mua quần áo, giày dép, sách vở, đi du lịch, ăn nhà hàng...

Quần áo giày dép... ở Mỹ ko đắt hơn VN mà chắc chắn là đồ xịn, ko phải tháng nào cũng mua quần áo. 

Sách vở đồ dùng học tập thì tốn cực kỳ ít so với VN, cả năm có khi chỉ mua cỡ 100 đô. 

Ăn nhà hàng 30-50 đô/người (kể cả tip) là thuộc tiêu chuẩn khá cao rồi. 1 tuần ăn 1 lần hoặc thưa hơn.

Đi du lịch tự lái xe ra biển chỉ tốn vài trăm đô. Còn nếu bay đi Hawaii hay Mexico, vùng Caribê trọn gói thì tầm 2.000 cho 2 người, 3 đêm, ko phải là quá đắt đỏ, nếu 1 năm chỉ đi 1 lần, hoặc 2 năm cả nhà 4 người đi 1 lần.

2 con trong độ tuổi ptth trở xuống học trường công miễn phí. Nếu học đh công của bang quê nhà, học phí dưới 15.000/năm nhưng còn có học bổng, trợ cấp nên có khi chỉ trả 1 nửa, thậm chí ít hơn.

Các con từ 14 tuổi trở lên có thể đi làm cho vui, cũng kiếm được bét thì 1.000/tháng để tự mua các đồ các con thích.

Vậy thì giá xăng tăng lên chỉ là muỗi đối với phần đông người Mỹ, mặc dù ko phủ nhận là vẫn có người kêu ca, điều đấy ko có gì lạ.

Nhưng lương 7 tr, 8 tr/tháng ở VN mà xăng VN đắt hơn xăng Mỹ nhưng bà con VN lại một lòng ca ngợi sự lãnh đạo tài tình và ko kêu ca gì thì đấy mới là chuyện lạ nhé.

READ MORE
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2022
no image

 Công việc công sở cho tôi địa vị và tiền bạc, nhưng lặp đi lặp lại một cách nhàm chán, lãng phí, nên tôi quyết định nộp đơn nghỉ việc.

Đọc bài viết "Muốn nghỉ việc nhưng không dám", tôi cũng muốn chia sẻ về câu chuyện tương tự của bản thân. Tôi là một kỹ sư xây dựng, trước kia từng làm ngoài, sau về nhà nước làm được tám năm, đã có biên chế. Năm nay, tôi 37 tuổi, đã ly hôn, có một con gái đang ở với mình.

Nếu làm tiếp công việc hiện tại, có thể tôi vẫn có tương lai về địa vị, tiền bạc. Nhưng bản thân tôi thấy công việc này nhàm chán, lặp đi lặp lại, ngày nào cũng dập khuôn tám tiếng. Trong khi đó, môi trường làm việc cũng khiến tôi càng ngày càng thấy không phù hợp, lãng phí thời gian. Tôi nhận ra bản thân mình không tạo ra được giá trị tương ứng dù cùng sử dụng tám tiếng ở công sở mỗi ngày. Thế nên, tôi đã quyết định xin nghỉ việc.

Sau khi nghỉ làm, tôi về làm trang trại, kinh doanh bên mảng thực phẩm sạch. Khu vực tôi ở đang khá thiếu nguồn cung mảng này, đồng thời tôi vẫn có thời gian để dành cho con. Kể từ khi bắt tay vào công việc mới, tôi thấy cuộc sống của mình ý nghĩa hơn rất nhiều.

ôi có cảm giác mình đang được sống một cuộc đời khác vậy: cơ thể cảm thấy khỏe mạnh hơn, đầu óc sảng khoái hơn, mọi thứ đều tuyệt vời hơn rất nhiều. Mỗi ngày với tôi đều là một ngày ý nghĩa khi được làm chủ thời gian của mình, thỏa sức sáng tạo, lo liệu ổn thỏa ở trang trại là tôi có thể đi đây, đi đó để hưởng thụ cuộc sống.

Các bạn thấy tình cảnh của tôi đấy, "gà trống nuôi con" với vô vàn áp lực về mặt kinh tế, nhưng tôi vẫn dám nghỉ việc, dám tự xây dựng sự nghiệp riêng mà vẫn sống tốt. Thời buổi này đã quá khác xưa, chỉ cần bạn chịu khó học hỏi, chịu dấn thân để làm là hoàn toàn có thể đảm bảo cho gia đình một cuộc sống tốt.

Nếu bạn đang cảm thấy chán nản, lãng phí thời gian với công việc hiện tại, hãy nhanh chóng bước ra khỏi vùng an toàn của mình càng sớm càng tốt. Nếu đã sẵn sàng nghỉ việc thì hãy dám làm mọi thứ mình muốn. Ngay cả khi không kiếm được nhiều tiền thì ít nhất bạn cũng đã dám sống, dám chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Vậy có gì mà sợ hãi hay hổ thẹn?

READ MORE
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2022
no image

 Bạn bè xung quanh tôi than không có tiền mua nhà, đất nhưng họ để "thời gian chết" quá nhiều.

Tôi thấy mấy bạn chưa mua được nhà đất bị nhạy cảm quá với chữ bất động sản, và thường than trách dân buôn đất. Đất không hề dễ buôn, có người mua vài lô rồi hàng năm trời vẫn chưa thoát được hàng kia kìa.

Muốn có những thứ người khác không có (nhà, xe...) thì phải chấp nhận cường độ làm việc và rủi ro mà không phải ai cũng dám làm. Nhiều người cứ than tiền khó kiếm, hay giá bất động sản quá cao. Nhưng tôi thấy họ toàn làm tàn tàn ngày tám tiếng, ra là về ôm điện thoại chơi game, lướt Facebook, Tiktok mấy tiếng đồng hồ.

Đi làm thì muốn vào các công ty được nghỉ thứ bảy, chủ nhật. Tôi hỏi thứ bảy, chủ nhật được nghỉ làm gì, họ bảo đi du lịch, đi về quê, ngủ, đi nhậu với bạn bè..

Còn tôi làm việc từ 8h sáng đến 23h. Thứ bảy, chủ nhật vẫn ngồi phân tích thị trường, đọc tin tức, xem lại các công việc của công ty riêng, xem lại các khoản mục đầu tư, cái nào nên bỏ tiền thêm và cái nào nên rút tiền về.

Tôi tận dụng thời gian để làm việc và suy nghĩ, học hỏi tìm hiểu rất nhiều về "kiếm tiền" hoặc tiền đẻ ra tiền trong thời gian ngắn nhất. Nhiều bạn bè liên tục lập ra kế hoạch đi du lịch tận hưởng tuổi trẻ, còn tôi tận dụng tuổi trẻ để kiếm tiền. Tuổi trẻ đầu óc minh mẫn linh hoạt, sức khỏe còn tốt thì phải tận dụng để kiếm tiền thôi.

Người nào cứ bảo cuộc sống ngắn ngủi nên phải tận hưởng. Còn tôi quan niệm đời còn dài, lo làm trước đã, từ từ mới hưởng thụ.


READ MORE
no image

 VỀ CÔNG VIỆC

1. Ở nơi làm việc, không tồn tại cái gọi là "không thể thay thế", chúng ta chỉ có thể không ngừng nâng cao năng lực làm việc của mình, để bản thân bị đào thải muộn một chút.

Mặc dù chúng ta thường hay nhấn mạnh cái gọi là "không thể bị thay thế", nhưng trên thực tế, ai cũng đều có khả năng bị người khác thay thế cả. Đi làm lâu rồi, bạn sẽ phát hiện ra, thứ bạn biết, người khác cũng biết, thứ bạn không biết, người khác vẫn biết, đừng quá kiêu ngạo cho rằng mình giỏi giang tới đâu, cũng không cần phải thấy bản thân mình vô dụng.

2. Người khác không có nghĩa vụ phải dạy bạn cái này cái kia. Cấp trên không có nghĩa vụ phải dạy bạn, học được hay không là bản lĩnh của mình, kiếm được tiền thì nó cũng sẽ vào túi của mình chứ không phải túi của người khác. Quy sự ngu ngốc, vô tri của mình về thành trách nhiệm của người khác, nó chỉ nói lên một điều rằng bạn không biết tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình.

Năng lực trao đổi công việc, quản lý cảm xúc, nghiệp vụ cốt lõi… tất cả đều phải tự mình chủ động đi tìm tòi, học hỏi, người khác cũng chẳng có nhiều thời gian, cuộc sống mà, ai chẳng bận rộn.

3. Khóc cũng vô dụng, đáng yêu cũng chẳng được gì, chỉ xinh đẹp thôi là không đủ, bởi lẽ nếu không có giá trị, không có thực lực, người khác sẽ không chú ý tới bạn.

Trong công việc, có quá nhiều chuyện khiến bản thân có lúc phải cảm thấy suy sụp, nhưng tới cuối cùng, vẫn phải tự mình tiêu hóa hết.

4. Hoặc là nhịn hoặc là biến. Đây là nguyên tắc cốt cốt lõi trong công việc, nhận thức rõ được điều này, bạn sẽ bớt phàn nàn lại, thay vào đó nghĩ cách làm sao để nâng cao năng lực, kiếm nhiều tiền hơn.

5. Bất kể là nam hay nữ, có tiền hay không có tiền, kiếm nhiều hay kiếm ít, đều cần phải có cho mình một công việc, đó là lòng tự tôn cơ bản nhất của mỗi người. Có tiền rồi, thỉnh thoảng ở nhà chán quá không có việc gì làm thì đi ra ngoài kiếm cái gì đó giải khuây. Không tiền thì sống kiểu bức bối, muốn ra ngoài đi đây đi đó xem xem cũng chẳng có dũng khí mà đi.

VỀ TÌNH CẢM

1. Tình cảm là một bộ phận cần thiết trong cuộc sống của mỗi người, nhưng nó không phải là toàn bộ. Nếu không gặp được đối tượng thích hợp, vậy thì hãy đi tìm mục tiêu sống thích hợp, khiến mình trở nên tốt hơn.

2. Không phủ nhận toàn bộ quá khứ của một người, ép đối phương phải xóa bỏ đi hết những đoạn tình cảm trong quá khứ, trải nghiệm trong quá khứ cũng là một phần trong cuộc sống của mỗi người. Đây là thứ không thể xóa bỏ được, thay vì cứ mãi vấn vương vì nó, chi bằng tập trung sức lực đi "kinh doanh" cho tốt cái hiện tại, tạo ra những kí ức vui vẻ mới, đó mới là điều quan trọng.

Có bao nhiêu bạn trai/bạn gái thì đã sao? Người hiện tại của họ chẳng phải chính là mình ư? Nếu cứ quá để ý, chi bằng chia tay, việc gì phải tự chuốc mệt vào thân làm gì.

3. Càng lớn càng khó thích một người, đây là sự thật, không phải vì không còn tồn tại tình cảm đơn thuần nữa, mà là bởi bản thân không còn đơn thuần như trước kia nữa: vấn đề phải suy nghĩ nhiều hơn, tiêu chuẩn chọn người thương cũng cao hơn, không còn đơn nhất như xưa, không còn giống như khi còn trẻ, cứ thích là thích thôi. Vì vậy, không cần trách người khác, cũng không cần trách mình, bởi lẽ, chúng ta đều giống nhau.

4. Không cần vì người khác mà từ bỏ cuộc sống vốn có của mình. Người yêu bạn, sẽ luôn ủng hộ những việc mà bạn đang làm và muốn làm, người không yêu bạn, dù có hi sinh bao nhiêu cũng chẳng thay đổi được gì.

5. Một tình yêu trưởng thành, một cuộc hôn nhân hạnh phúc, nói về chuyện tiền bạc sẽ chẳng làm tổn thương hai bên, không dám nhắc tới chuyện tiền bạc mới là nguy cơ. Một mối quan hệ lành mạnh là mối quan hệ dám đường đường chính chính nói về chuyện tiền bạc, về tương lai, chứ không phải mập mờ, luôn tìm cớ để trốn tránh.

VỀ CUỘC SỐNG

1. Không biết nói điều này có thừa thãi quá không, nhưng sức khỏe quả thực rất quan trọng, đặc biệt là sau khi đi làm, sau khi va vấp với cuộc sống, sau khi thực sự trưởng thành. Cố gắng đừng suốt ngày cắm mặt vào điện thoại, ngủ sớm dậy sớm. Đừng ngồi lì mãi một chỗ ở văn phòng, thỉnh thoảng đứng lên đi lại, vặn người, và nhớ, kịp thời giải tỏa căng thẳng áp lực, đừng cái gì cũng kìm nén, giữ nó ở trong lòng. Tâm lý có khỏe mạnh, cơ thể mới khỏe mạnh.

2. Người nhà thì ra cũng ngày một trở nên già hơn, cô đơn hơn, có thời gian, hãy về ở bên cạnh họ, nói chuyện với họ nhiều hơn.

3. Hình thành cho mình thói quen bôi kem chống nắng, nó quả thực hữu ích trong việc chống lão hóa.

4. Cha mẹ nuôi nấng chúng ta quả thực rất không dễ dàng gì, quan trọng là dù chúng ta có bình thường tới đâu, có không nổi bật tới đâu thì họ vẫn luôn yêu thương chúng ta nhất.

READ MORE
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2022
Một cuộc hôn nhân không hoàn hảo cũng có thể là một cuộc hôn nhân khá phi thường.

 Chồng tôi bóp kem đánh răng ra khỏi tuýp như một đứa trẻ. Đó hẳn là một thói quen mà anh ấy không bao giờ bỏ được.

 Còn tôi để cốc cà phê và cốc nước của mình khắp nhà như một cậu thiếu niên.

 Đôi khi anh ấy n,hổ kem đánh răng của mình lên gương trong phòng tắm.

 Tôi cũng để tủ mở.

 Anh ấy thực sự rất tệ trong việc gấp quần áo.

 Tôi để lại sách và vở của tôi nằm ngổn ngang.

 Nhưng sau mười ba năm chung sống, chúng tôi hiểu rằng những điều này không đáng để đối phương cằn nhằn.  Chúng ta không cần phải đề cập đến điều đó hoặc gây ồn ào.  Vì vậy, tôi rửa sạch kem đánh răng của anh ấy và anh ấy nhặt tất cả ly cốc của tôi và đem rửa.

Và chúng tôi cảm ơn nhau vì đã làm những điều đó vì nhau.

 Giống như chồng tôi khóa cửa và tắt hết đèn mỗi tối trước khi đi ngủ.

 Và anh ấy cảm ơn tôi (trước mặt bọn trẻ) vì đã nấu bữa tối hoặc đăng ký cho chúng tham gia các hoạt động, học tập trên lớp.

 Trở thành một đồng đội tốt không có nghĩa là hoàn hảo.  Nó có nghĩa là chấp nhận những sai sót của nhau bởi lẽ - con người là con người.

 Con người cố gắng hết sức để yêu thương nhau.

 Con người mắc sai lầm - hàng ngày.

 Con người đôi lúc lộn xộn bừa bãi và sau đó dọn dẹp.

 Điều tôi học được trong hôn nhân là một cuộc hôn nhân không hoàn hảo cũng có thể là một cuộc hôn nhân khá phi thường.



READ MORE
Thứ Ba, 19 tháng 10, 2021
no image



2.

Hôm nay tao mệt quá
Chán ông sếp quá rồi
Hơi tí là quát mắng
Chắc tao nghỉ mày ơi.

Hay cứ về quê thôi
Trồng rau rồi nuôi vịt
Lớn con nào là thịt
Chẳng lo đói mày nhờ.

Sáng có thể dậy trưa
Trưa ngủ luôn đến tối
Chẳng deadline nào đuổi
Chẳng lo ai phàn nàn.

Cứ nghĩ được lang thang
Đi đến đâu tuỳ hứng
Chẳng cam tâm, chịu đựng
Khách mắng vẫn phải cười.

Thế cũng được mày ơi
Nhưng hỏi thêm một tý
Tài khoản mày mấy tỉ
Định mua đất ở đâu?

Để tha hồ trồng rau
Để tha hồ thả cá
Tiền đâu mua vịt thả
Mà lớn cái là xơi.

Tiền đâu mà đi chơi
Khi lương thì không có
Sáng không dậy cắt cỏ
Cá mày ăn bằng gì?

Ừ mày cứ nghỉ đi
Về quê cho nó sướng
Chẳng deadline nào rượt
Nhưng sẽ đói nhăn răng.

Thỏi son này mấy trăm
Cái váy kia gần triệu
Ngồi ngắm đôi giày hiệu
Chỉ dám rớt rãi thôi.

Thôi tao nghĩ kỹ rồi
Ngày mai tao dậy sớm
Cày deadline rồi nộp
Để cho sếp tao vui.

Khách mắng tao cũng cười
Khách chửi tao cũng nhịn
Chỉ cần cứ đến hẹn
Tài khoản lại ting ting.
Lai Ka

1. 
Lâu rồi đã quên cảm giác
Thả một con diều lên trời
Lâu rồi đã quên cảm giác
Nhắm mắt nghe dòng sông trôi
Lâu rồi đã quên mình cũng
Có nhiều mơ ước trong đời
Lâu rồi dường như chỉ biết
Từng ngày, sống từng ngày thôi
Những chiều buồn rầu như thế
Trải đều trên mỗi cuộc đời
Người ta riết rồi ai cũng
Tưởng mình thiếu thốn chơi vơi...
Nhưng mà sau cùng em ạ
Họ vẫn biết yêu cuộc đời!
(Và họ sống hết cuộc đời
Mà chả cần ai cứu rỗi)
- Lâu rồi đã quên | Nguyễn Thiên Ngân 
Nhiều khi trưởng thành là vô tình đánh rơi từng chiếc hồn nhiên trên thảm cỏ dại, trên mỗi bước đi mòn mỏi. Sau cuối chặng đường, khi đã đủ mệt với đủ thứ trên đời này, người ta mới hồi tưởng, mới: à thì ra đã có thời mình mơ nhiều đến thế

READ MORE
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2021
no image

Cái nghèo, người bạn chí cốt không rời. Chúng tôi đã là bạn chí thân từ lúc tôi còn nằm trong bụng mẹ cơ. Tôi là một em bé nghèo, một đứa trẻ nghèo, một thiếu niên nghèo và giờ là một người nghèo. Tôi quen với cái nghèo như thể làm quen với việc tắm gội hằng ngày vậy. Sống một thân một mình, không ai đoái hoài, làm việc mười tiếng đồng hồ mỗi ngày, và nằm ở độ tuổi 20-30, đó là đặc điểm theo nhân khẩu học của tôi. Nhưng đặc điểm tâm thần học của tôi là: một người cô độc đang khát khao tột độ được ai đó để mắt đến.

Công việc phân loại thư chẳng có gì vui. Công việc này không được học sinh trường PN biểu diễn trong tiết mục nghề nghiệp tại buổi lễ hóa trang. Mỗi ngày, tôi ngập đầu trong hàng chục cái bao đựng thư từ từ những đất nước mà ngay cả cáu tên tôi cũng chưa hề biết đến. Mồ hôi bê bết với bụi bặm. Tương lai dành cho tôi là về hưu trong nghèo túng, thường xuyên đến những trạm xá tình thương nhờ vào tiền bảo hiểm của chính phủ, và rồi chết trong tủi sầu không một ai bên cạnh. Sau khi xong việc, tôi mệt quá nên chẳng thể giao du gì với ai, và có lẽ bởi vì quá mệt mỏi và chán nản với những giấc mơ không thành, tôi bắt đầu lâm vào một chứng bệnh điển hình của những người chịu áp lực: mất ngủ. Mỗi đêm, nửa tỉnh nửa mê, tôi lơ mơ nghe những câu chuyện wayang trên radio. Hết câu chuyện rồi mà tôi vẫn không ngủ được, và tôi bắt đầu nằm nghe đài cho đến sáng. Bệnh thần kinh rõ ràng đang dần dần nảy mầm trong người tôi. Sau một đêm khổ sở như thế, sáng sớm – rất sớm, trong khi người Belitong vẫn còn rúc trong chăn ấm đệm êm thì tôi phải lục tục dậy sửa soạn đi làm. Tôi bò ra khỏi giường trong tiết trời giá lạnh và gò người trên con đường dọc theo sông Ciliwing vẫn còn đang phủ mờ sương sớm, xe đến bưu điện để phân loại hàng ngàn lá thư. Khi người Belitong thức dậy, vươn vai ngáp dài rồi rúc lại vào chăn như sâu bướm hay thảnh thơi vừa đọc báo vừa nhâm nhi cốc trà nóng kèm bánh mì nướng, thì tôi cũng dùng bữa sáng của mình – những lời kêu ca từ quý bà người Hà Lan nọ. Cuộc sống của tôi bây giờ là thế đấy. Tương lai của tôi không sáng sủa và tôi không có bất cứ ý niệm gì về những điều mình sẽ đạt được trong cuộc sống này. Mọi thứ đều thiếu chắc chắn. Chỉ có một điều không trật vào đâu được là tôi là một kẻ thất bại. Tôi rủa xả bản thân mỗi lần phải đứng trên sân bưu điệm vào ngày 17 hằng tháng trong buổi lễ chào cờ của Liên đoàn Nhân công Chính phủ Indonesia.

Nếu vẫn còn có gì gọi là tốt đẹp trong cuộc đời tôi thì đó là Eryn Resvaldya Novella. Con bé lanh lợi, ngoan đạo, xinh đẹp và nhận hậu. Hai mươi mốt tuổi. Tôi gọi con bé là người lĩnh thưởng bởi vì nó vừa được nhận phần thưởng dành cho sinh viên xuất sắc nhất tại một trường đại học danh giá nhất Indonesia, nơi nó học ngành tâm lý học. Cha của Eryn là anh tôi, mới bị PN sa thải nên tôi gánh trách nhiệm chu cấp chi phí học hành của đứa cháu gái. Cứ trông thấy Eryn và niềm say mê học tập của nó, thái độ tích cực của nó và sự thông minhánh lên trông đôi mắt nó là những mệt mỏi sau ngày làm việc của tôi chợt tan biến đâu mất. Tôi sẵn sàng làm thêm những công việc linh tinh khác như dịch tiếng Anh, đánh máy, hay phô tô ngoài giờ làm. Tôi hy sinh tất cả, kể cả phải bán đi chiếc máy cát xét, tài sản có giá trị nhất của tôi, để có tiền cho Eryn ăn học.

Một tuần sau khi quăng bản thảo Cầu lông và kết bạn xuống sống Ciliwing, tôi đọc được bản thông báo về một học bổng thạc sĩ tại một nước thuộc Liên minh châu Âu. Tôi liền về nhà, vớ lấy giấy bút rồi ngồi vào bàn, đặt tờ giấy ngay ngắn trước mặt và bắt đầu thảo một kế hoạch với những bước thật rõ ràng. Đây là kế hoạch C của tôi: tôi muốn học tiếp! Tôi học như điên để chuẩn bị thi vào trường Đại học nơi Eryn đang học.

Sau khi tôi thi đậu, cuộc sống của tôi dường như đã biến thành một trận chiến. Tôi làm công việc phân loại thư cả ngày lẫn đêm và làm bất kỳ công việc linh tinh nào có thể tìm được để có tiền trả học phí. Tôi chưa tốt nghiệp đại học, nhưng vẫn quyết tâm giành học bổng thạc sĩ từ Liên minh châu Âu. Tập trung! Tập trung! Đó là câu thần chú của tôi. Tôi nhanh chóng hoàn tất chương trình đại học và không bỏ phí chút thời gian nào, tôi viết đơn xin học bổng của Liên minh châu Âu. Tôi dành toàn bộ thời gian trau giồi kiến thức để tham gia bài kiểm tra giành suất học bổng ấy. Tôi đọc sách cật lực. Tôi đọc trong khi phân loại thư, trong khi ăn, trong khi nằm trên giường nghe những câu chuyện wayang trên radio. Tôi đọc sách trên angkol, xe tải công cộng. Tôi đọc trên becak, xe xích lô, khi ông chủ nói xách mé, và cả trong lễ chào cơ. Nếu người ta có thể đọc trong lúc đi ngủ thì tôi cũng có thể làm được như thế. Có khi tôi đọc trong lúc chơi bóng; tôi thậm chí đọc trong khi đang đọc. Mấy bức tưởng trong phòng trọ đầy rẫy những công thức tính, những bài kiểm tra GMAT, các thì động từ. Vào tối thứ Bảy, tôi đi chợ Anyar ở Bagor. Tại một kaki lima – quầy bán hàng lưu động – tôi gặp một người Minang bán áp phích. Một khuôn mặt hiền lành với đôi kính tròn khiến tôi chú ý. Tôi biết rằng ở quãng đời này tôi cần cái gì đó khơi nguồn cảm hứng, khao khát, hoài bão. Tôi mua một tấm. Tối hôm ấy, John Lennon mỉm cười trên bức tường phòng trọ của tôi. Bên dưới tấm áp phích, tôi viết câu nói giàu ý nghĩa của ông để luôn nhắc nhở mình cần phải tích cực hơn nữa: Cuộc sống là những gì xảy đến với bạn trong khi bạn đang mải mê vạch kế hoạch này nọ.

Tôi mau chóng trở thành vị khách trung thành của thư viện LIPI (Viện Khoa học Indonesia) ở Bogor. Giờ tôi luôn đòi làm ca phân loại thư subub mà trước đây tôi ghét cay ghét đắng để được về nhà sớm học bài. Khi công việc nhiều quá, tôi tóm tắt bài đọc trên những mẩu giấy nhỏ - phương pháp ghi nhớ theo mẹo mà trước đây Lintang đã dạy cho tôi. Tôi đọc những mẩu giấy nhỏ ấy trong khi đợi người giao thư đến dỡ những bao thư từ xe tải xuống. Ở nhà tôi học tới khuya lắc khuya lơ. Lúc này căn bệnh mất ngủ kia đâm ra có ích. Tôi là người mất ngủ làm việc có năng lực dễ sợ. Bất cứ khi nào thấy mệt, tôi lại mở cuốn Giá như họ có thể lên tiếng. Herriot và tôi lại thành bạn chí cốt. Mình phải giành được suất học bổng ấy, Không một lựa chọn nào khác. Mình phải giành được! Đó là những lời cứ vang lên trong lòng tôi mỗi khi tôi đứng trước gương. Suất học bổng đó là một tấm vé thoát khỏi cuộc sống chả có gì đáng tự hào của tôi hiện giờ. 

Bài kiểm tra đầy căng thẳng đó kéo dài liên tục hàng tháng. Nó bắt đầu bằng vòng sơ khảo tại một sân bóng chật ních thí sinh. Bảy tháng sau, tôi vào đến vòng chung kết, phải trải qua mộtbuổi phỏng vấn tại một học viện danh tiếng ở Jakarta. Ở vòng cuối này, người phỏng vấn tôi là một cựu công sứ có gương mặt ưa nhìn và thích hút thuốc. “Một thói quen gớm chết,” tôi nhớ Morgan Freeman nói thế trong một bộ phim. Tôi đến viện và, lần đầu tiên trong đời, tôi đeo cà vạt. Cái thứ đó quả thật không muốn làm bạn với tôi. Một phụ nữ mời tôi vào một căn phòng. Quý ông ưa thuốc lá đó đã an tọa với điếu thuốc gắn trên môi. Ông ta bảo tôi ngồi trước mặt ông và ông quan sát tôi thật lỹ. Hẳn là ông ta nghĩ anh thanh niên nhà quê này chắc chắn sẽ khiến những kiều bào Indonesia ngượng chết đi mất. Rồi ông đọc lá thư trình bày động cơ của tôi – lá thư mà mỗi người tham gia đều phải viết để trình bày lý do họ cảm thấy mình xứng đáng được nhận học bổng. Vị cựu công sứ rít một hơi thuốc thật sâu và rồi, như một trò ảo thuật, không thấy một chút khói nào nhả ra cả, như thể ông nuốt trọn khói vào trong và để nó nguyên trong ngực một lúc. Mắt ông lim dim, chậm rãi chớp vài cái khi ông tận hưởng chất độc nicotine đang được đưa vào người. Rồi, bằng một nụ cười thỏa mãn đến rợn người, ông nhả khói ra và nó trôi thoảng qua trước mặt tôi. Mắt tôi cay sè và tôi cố chống lại cơn ho cùng cảm giác buồn nôn, nhưng tôi có thể làm gì chứ? Người đàn ông ngồi trước tôi đây đang nắm giữ tấm vé tối quan trọng cho tương lai của tôi. Mặc dù cơn nôn mửa gần như không kiềm chế được nữa, tôi vẫn cố ngồi thật ngay ngắn và đáp lại ông ta bằng nụ cười gượng gạo như kiểu của mấy cô tiếp viên hàng không. “Hừm, tôi thích là thư trình bày động cơ của anh đấy. Những lý do anh đưa ra và cách anh diễn đạt bằng tiếng Anh rất ấn tượng.” ông ta nói. Tôi lại cười, lần này giống nụ cười của một nhân viên bán bảo hiểm. Ông ta chưa biết đàn ông Mã Lai vốn khéo ăn nói hay sao, tôi thầm nghĩ. Rồi, vị cựu công sứ xem đến đề xuất nghiên cứu của tôi, trong đó có lĩnh vực tôi tập trung nghiên cứu, tài liệu nghiên cứu và tên đề tài tôi sẽ nghiên cứu nếu tôi nhận được suất học bổng đó. “Ái chà, cái này cũng khá thú vị đấy!” Ông muốn nói tiếp, nhưng điếu thuốc thân yêu của ông dường như quan trọng hơn. Ông ta lại rít thuốc. Tôi dám cá rằng nếu ngực ông ta được chụp X-quang, chắc chắn nó chỉ toàn một màu đen. Người đàn ông này thông minh nổi tiếng, không chỉ trên đất nước này mà còn trên khắp thế giới nữa. Những đóng góp của ông cho đất nước này không phải là ít, vậy sao ông có thể chẳng hiểu gì về khói thuốc? “Ừm, ừm… chủ đề này đáng được nghiên cứu thêm đấy, rất thử thách. Ai hướng dẫn anh viết cái này đây?” Ông mở rộng miệng cười, thong thả nhả khói.Tôi biết đây là một câu hỏi tu từ không cần câu trả lời. Tôi chỉ cười. Trường Muhammadiyah, cô Mus, thầy Harfan, Lintang và đội Chiến binh Cầu vồng chứ ai nữa, tôi thầm trả lời. “Tội đợi rất lâu rồi mới có một đề xuất nghiên cứu như thế này đấy. Rồi nó cũng đến, và lại từ một nhân viên bưu điện! Anh đã ở đâu ngần ấy thời gian, anh bạn trẻ?” Lại là một câu hỏi tu từ nữa, tôi cười, và nghĩ, Edensor chứ đâu. Đề xuất của tôi là nghiên cứu sâu hơn về phương thức định giá chuyển giao. Tôi đưa ra phương thức này chuyên để giải quyết vấn đề giá cả trong dịch vụ lẫn viễn thông, và nó cũng có thể được sử dụng như một phương thức tham khảo để giải quyết những cuộc tranh chấp kết nối giữa những nhà cung cấp dịch vụ viễn thông. Tôi phát triển phương thức đó sử dụng phương trình nhiều biến, nguyên lý trước đây Lintang đã dạy tôi.

Không lâu sau đó, tôi bắt đầu đi học tại một ngôi trường đại học ở châu Âu. Hiện giờ tôi nhìn cuộc sống của tôi từ một góc độ khác. Hơn thế nữa, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã trả được món nợ ân tình cho trường Muhammadiyah, cho cô Mus, cho thầy Harfan, và cho đội Chiến binh Cầu vồng

READ MORE