Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2020
no image



Trong một status về kịch bản suy thoái kinh tế mới đây tôi có nhắc đến kịch bản xấu là nhất khi xảy ra suy thoái kinh tế kèm theo khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Khả năng ấy có không? Vì sao? Có 3 nguyên nhân chính:

1. Nguyên nhân 1: Hệ thống ngân hàng thương mại bị trói tay quá chặt đã không thực hiện được chức năng của mình.
Đầu năm 2008 khủng hoảng tài chính thế giới xảy ra, bắt đầu bằng việc nổ các khoản tín dụng tiêu dùng dưới chuẩn tại Mỹ. Hệ thống ngân hàng thương mại (NHTM) bị coi là tội đồ. Và tất nhiên phần còn lại của thế giới được coi là nạn nhân hoặc vô tội. Mà đã là tội đồ thì phải dừng bàn tay lông lá của nó lại! Chuẩn mực Basel 2 (với 3 trụ cột là An toàn vốn, tách bạch Rủi ro Tín dụng - Thị trường - Vận hành và chỉ rõ các nguyên tắc định lượng, Cơ chế giám sát các rủi ro, Kỷ luật thị trường) chưa ráo mực và chỉ mới bắt đầu áp dụng đã được thay bằng Basel 3. Basel 3 yêu cầu chặt hơn trong cách tính an toàn vốn, khả năng chịu đựng biến động và nâng cao yêu cầu đáp ứng với rủi ro thanh khoản. Mục tiêu chính của Basel 3, cũng là để đáp ứng yêu cầu các cơ quan quản lý, là trói tay các NHTM lại bằng cách đòi hỏi nhiều vốn cổ đông hơn trong hoạt động ngân hàng thông qua các tiêu chuẩn thanh khoản cao và hạn chế đòn bẩy.
Điều ấy dẫn đến một chuỗi hệ quả liên hoàn là:
a. Hiệu quả hoạt động vẫn vậy trong khi yêu cầu vốn nhiều hơn, rủi ro phải thấp hơn nên cạnh tranh giá mạnh, thanh khoản phải khoẻ hơn... nên giá cổ phiếu xuống: Vốn phải tăng khi lợi nhuận giữ nguyên thì giá phải xuống.
b. Vì a. nên các NH gọi vốn khó hơn, vì vậy không tăng vốn được, nên cũng không tăng quy mô được.
c. Vì b. nên để đáp ứng các yêu cầu mới các NH không dám chấp nhận rủi ro như trước mà co cụm hơn, tập trung đầu tư vào các khách hàng rủi ro thấp và sản phẩm thanh khoản cao. Hệ thống “chân rết” sản phẩm - dịch vụ ngân hàng không “chạm” đến hết các khu vực kinh tế.
d. Vì c. nên một loạt các khách hàng, vốn trước đây không khó khăn tiếp cận vốn ngân hàng, nay không được đáp ứng nhu cầu vốn. Một loạt các nhu cầu phức tạp không được đáp ứng hay đáp ứng hạn chế.
e. Vì d., trong khi nhu cầu vẫn cao, thị trường huy động và sử dụng vốn ngoài hệ thống ngân hàng, nhất là trái phiếu, của doanh nghiệp bùng nổ toàn cầu. Nếu trước đây thị trường trái phiếu là thị trường của các định chế tài chính và các NHTM mua tỷ trọng khá cao, thì nay các NHTM hầu như thờ ơ và xuất hiện ngày càng nhiều các cá nhân trực tiếp mua từ DN. Tthị trường vốn tín dụng chia thành 2 thị trường, khá độc lập và đôi khi lệch pha nhau, lãi suất của 2 thị trường có khi còn đi nghịch chiều với độ doãng ra khá rộng:
• NHTW, các NHTM và một số khách hàng có khả năng tiếp cận ngân hàng: chính sách NHTW tác dụng nhanh ở đây. Tiền vẫn loanh quanh trong những đơn vị này không ra ngoài xã hội.
• Cho vay trực tiếp: bao gồm trái phiếu doanh nghiệp, các quỹ và ngân hàng đầu tư huy động cho vay trực tiếp, hệ thống ngân hàng đen v.v dành cho những người không có khả năng tiếp cận ngân hàng. Chính sách NHTW để đến với nhóm khách hàng này sẽ rất chậm hoặc không đến. Bùng nổ quy mô thị trường ngân hàng đen Trung Quốc là 1 ví dụ (H.1).
f. Hệ thống ngân hàng thương mại bị kiểm soát chặt, trói tay hạn chế quy mô và phạm vi hoạt động đã trở nên co cụm và ít chấp nhận rủi ro. Trước đây các NHTM cho vay theo triết lý: “Rủi ro cao lãi suất cao” sẵn sàng tham gia cấp tín dụng cho mọi thành phần kinh tế và dân cư, và như vậy dòng vốn của NHTM dẫn theo các ý đồ của chính sách tiền tệ đến tất cả ngõ ngách xã hội. Nay các NHTM được chính sách khuyến khích co cụm và chơi trò “Rủi ro thấp lãi suất thấp”: dòng vốn cô đọng chỉ trong một số thành phần kinh tế và NHTW bởi họ không những không được khuyến khích mà còn bị hạn chế tiếp cận đến khách hàng rủi ro, sản phẩm rủi ro và tài sản rủi ro. Điều này dẫn đến hệ lụy là các công cụ tiền tệ của NHTW không được các ngân hàng dẫn xuất nhanh và diện rộng như trước đây, có khi không dẫn đến mọi tầng lớp kinh tế xã hội nữa. Và vì thế các công cụ chính sách tiền tệ lại càng ít tác dụng. Đến mức khi cần can thiệp thanh khoản Fed bắt đầu can thiệp trực tiếp thị trường: kiểu như cơ thể uống thuốc không hấp thụ phải tiêm trực tiếp vào ven.
2. Nguyên nhân 2: Chính sách tiền tệ nới lỏng kéo dài để phục vụ tăng trưởng kinh tế, bảng Tổng kết tài sản (TKTS) của các NHTW phình bong bóng quá nhanh.
Sau 2008 các NHTW duy trì chính sách nới lỏng tiền tệ hơn 10 năm liên tục: Phát hành tiền, tạo đòn bẩy tăng cung tiền ào ạt nhằm thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Lãi suất âm trước kia chỉ ở Nhật nay phổ biến khắp nơi: EU, Mỹ. Kinh tế toàn cầu như chuyển sang thời đại lãi suất thấp nhưng có vẻ kinh tế thế giới “lờn kháng sinh” kháng lại mọi liều thuốc tiền tệ kích thích tăng trưởng. Từ xưa đến nay ai cũng biết lạm dụng công cụ chính sách tiền tệ là nguy hiểm, tăng mạnh đòn bẩy tạo tiền là trò chơi đa cấp đầy rủi ro (là lý do sinh ra Basel 2 và 3 để quản lý rủi ro hệ thống NHTM)... nhưng các NHTW vẫn như không quan ngại. Hình như họ nghĩ do họ in được tiền nên chả sợ rủi ro? Rất nhiều NHTW bao gồm ECB, Fed sử dụng hết công suất các công cụ đòn bẩy tăng cung tiền bên cạnh việc sử dụng cái gọi là “nới lỏng định lượng – QE” tức in thêm tiền hàng năm.
Và cũng phải thấy nguồn gốc vấn đề nằm ở chỗ khi trói tay các NHTM chính NHTW đang phải làm một số việc đúng ra của NHTM, bao gồm cả việc cấp vốn trực tiếp cho doanh nghiệp thông qua các nghiệp vụ can thiệp cả thị trường tiền tệ và thị trường vốn sẽ nói dưới đây. Các hoạt động ấy trong tham vọng tăng cung tiền đã làm bảng TKTS các NHTW bị thổi phồng lên rất nhanh.
Dành cho những bạn quan tâm số liệu:
a. Tổng tài sản của các Ngân hàng Trung ương (NHTW) toàn cầu theo Statista năm 2007 là $10.1 ngàn tỷ và năm 2018 đã là $30.1 ngàn tỷ tăng gần 15% mỗi năm!!! Tăng như rốc két. Nhìn đồ thị TTS các NHTW lớn trên thế giới như Fed, ECB, PBOC, BOJ mới thấy khủng khiếp (H2).
b. Nguồn tăng: Từ phát hành tiền, bán Trái phiếu Kho bạc, Repo và các khoản tiền gửi của NHTM. Vấn đề là do các NHTM không mở rộng phạm vi rủi ro nên tiền phát hành ra, sau khi quay lại NHTM lại được chính các NHTM dùng mua TP kho bạc, dùng công cụ Repo đảm bảo thanh khoản và gửi lại NHTW… chứ không cho vay. Vì vậy dòng tiền cứ luẩn quẩn tại mấy NHTM này, một số DN và NHTW.
c. Việc phình quá nhanh Bảng TKTS của NHTW có thê gây rủi ro hệ thống về thanh khoản và bong bóng tài sản. Tuy nhiên cũng phải nhắc lại lời một số lãnh đạo NHTW các nước lại cho rằng tăng quy mô Bảng TKTS của NHTW không phải là phát hành tiền, không làm tăng cung tiền... nên cứ việc tăng thoải mái.
3. Nguyên nhân 3: Chính sách tiền tệ nới lỏng tăng cung tiền, kênh lưu chuyển tiền truyền thống là NHTM bị ngăn chặn, trong khi cầu vẫn cao dẫn đến: Nợ doanh nghiệp tăng đã nhanh, nợ doanh nghiệp ngoài hệ thống ngân hàng (nhất là trái phiếu doanh nghiệp) còn tăng nhanh hơn.
Hiện đã hình thành một thị trường huy động vốn song song và khác biệt với thị trường huy động và cho vay của các ngân hàng. Hệ thống tín dụng và huy động ngoài ngân hàng này (trái phiếu doanh nghiệp, các quỹ và ngân hàng đầu tư huy động cho vay trực tiếp, hệ thống ngân hàng đen … v.v) hiện khá phát triển và nằm ngoài phạm vi quản lý các NHTW.
Dành cho những bạn quan tâm số liệu:
a. Số lượng: Theo McKinsey từ 2007 đến hết quý 1 năm 2017:
- Tổng nợ toàn cầu (không bao gồm đinh chế tài chính) tăng từ con số $97 ngàn tỷ (207% GWP) năm 2007 lên $196 ngàn tỷ (236% GWP) giữa năm 2017 tăng bình quân 6% trong khi GWP chỉ tăng bình quân 3,9%.
- Trong đó nợ doanh nghiệp phi tài chính tăng từ $37 ngàn tỷ lên $66 ngàn tỷ (tăng 6,3%/năm), nợ chính phủ từ $29 ngàn tỷ lên $60 ngàn tỷ (tăng 8,0%/năm) và nợ cá nhân tăng từ $31 ngàn tỷ lên $43 ngàn tỷ (tăng 3,5%/năm). Nợ vay cá nhân tăng chậm còn chính phủ và doanh nghiệp tăng vay mạnh. Tốc độ tăng nợ toàn cầu cao hơn tăng GDP và lạm phát cộng lại.
b. Các khoản nợ doanh nghiệp phi tài chính toàn cầu dưới dạng trái phiếu là $13.5 ngàn tỷ vào cuối 2019 chiếm 20% tổng nợ doanh nghiệp phi tài chính, so với chỉ 10% năm 2007. Giữa năm 2017 con số này là $11,7 ngàn tỷ so với $4.3 ngàn tỷ năm 2007 - tăng trên 11% mỗi năm!!! Năm 2007 phát hành chỉ $800 tỷ trái phiếu doanh nghiệp toàn cầu thì sang năm 2017 đã là $2.000 tỷ, gấp 2,5 lần.
Hàng năm có trên 2.000 tỷ các khoản trái phiếu doanh nghiệp đến hạn từ 2020 đến 2022.
c. Về chất lượng TP doanh nghiệp (theo tài liệu của OECD và McKinsey):
- Chất lượng trái phiếu đi xuống: 51% trái phiếu xếp hạng tín dụng từ BBB trở xuống (trong đó 25% là trái phiếu rác tức không được xếp hạng) so với trước 2007 con số này là 39%. Năm 2017 trong số $11.7 ngàn tỷ chỉ 41% đạt chuẩn đầu tư ( Investment grade), 43% không đạt chuẩn đầu tư (Non-Investment grade) và 16% không được xếp hạng.
- Rủi ro mất giá tăng cao: Kỳ hạn trái phiếu dài hơn: bình quân 5 năm qua trái phiếu phát hành bình quân là 12.4 năm so với 9.4 năm của những năm đầu 2000.
- Lãi suất trái phiếu cao hơn thị trường: do không tiếp cận được các ngân hàng, rủi ro cao hơn nên lãi suất chấp nhận cao hơn. Các loại trái phiếu rủi ro cao đánh vào lòng tham bằng lãi suất cao tăng từ $500 tỷ năm 2007 lên gần 2.000 tỷ năm 2017.
- 20%-25% trái phiếu của các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Mexico là của các đơn vị kinh doanh kém. TP doanh nghiệp Trung Quốc tăng từ $69 tỷ 07 lên $2.000 tỷ năm 2017.
- Năm 2019 $19 ngàn tỷ các khoản nợ doanh nghiệp thuộc về các con nợ không có lãi và dòng tiền không đủ dương để trả.
Các vấn đề, các số liệu nêu trên gây ra rủi ro gì?

NHTM bị trói tay quá chặt là 1 trong 3 rủi ro lớn nhất ngành ngân hàng hiện nay đối mặt. Tình trạng này cùng ý muốn sử dụng công cụ tiền tệ để đạt kết quả tăng trưởng nhanh của các nhà quản lý chính trị là gốc gác tạo ra 3 rủi ro như 3 quả bom hẹn giờ cho toàn bộ nền kinh tế khi hệ thống ngân hàng không hoàn thành chức năng của mình.
1. Rủi ro 1:Thị trường trái phiếu, cho vay doanh nghiệp bùng nổ quy mô lớn, trong đó phần nằm ngoài hệ thống NHTM có sự điều tiết quản lý giám sát của NHTW ngày càng to lên. Thị trường này bản chất phải là thị trường của định chế lớn chuyên nghiệp, nay bắt đầu có sự tham gia của cả các cá nhân hay tổ chức không chuyên. Các định chế không ít thì nhiều, không biết giỏi thì biết dốt... vẫn hơn các cá nhân không biết gì về phân tích đánh giá doanh nghiệp.
Với quy mô tăng nhanh, chất lượng nợ doanh nghiệp đang đi xuống như nói ở trên, nợ doanh nghiệp và nhất là trái phiếu doanh nghiệp là quả bom hẹn giờ thứ nhất.
2. Rủi ro 2: Bảng TKTS phình to của các NHTW tự nó chứa đựng rủi ro thanh khoản rất lớn, có thể mất kiểm soát. Khủng hoảng thị trường Repo chỉ bên trong nước Mỹ đẩy lãi suất USD lên 10% và sự can thiệp liên tục của Fed mới giữ được tạm ổn là hồi chuông cảnh báo sớm.
Nhiều nhà kinh tế quy việc TTS các NHTW tăng mạnh là nguyên nhân là đã góp phần tạo bong bóng tài sản tài chính toàn cầu (H.3). Như vậy nếu lần này khủng hoảng rõ ràng vai trò tội đồ của các NHTM đã giảm đi nhiều.
Có ai nghĩ vấn đề nằm ở động cơ tăng trưởng kinh tế toàn cầu đã hết công suất nên các công cụ tiền tệ hết tác dụng không nhỉ? Nếu nghĩ vậy là đúng thì các công cụ tiền tệ đang giúp nền kinh tế thế giới xây lâu đài trên cát. Các NHTW phát hành tiền vô tội vạ sẽ làm hệ thống tền tệ lung lay: tiền có còn đối ứng với hàng?
Đây là quả bom hẹn giờ thứ 2.
3. Rủi ro thứ 3: Thanh khoản USD toàn cầu.
Các khoản vay ngoài hệ thống ngân hàng ngoài nước Mỹ đến hết 2019 đã là gần $13 ngàn tỷ, trong đó chỉ của thị trường mới nổi đã là $3.6 ngàn tỷ (H.4 - Nguồn BIS) và các nguồn gần đây cho thấy con số này đang tăng rất nhanh. Đó là chưa kể các khoản vay EUR € và Yên Nhật ¥ quy mô cũng tương đương (H.5).
Việc các nhà đầu tư lo ngại khủng hoảng rút vốn sẽ tạo ra rủi ro thiếu hụt thanh khoản khổng lồ. Bản thân các hạn mức SWAP chỉ giúp các NHTW giải quyết bài toán tỷ giá và thanh khoản ngắn hạn, nhưng rủi ro thanh khoản còn đó vì cũng đến lúc phải thanh toán.
Đây là quả bom thứ 3.

Mỗi quả bom có thể kích hoạt những quả bom còn lại và gây suy thoái. Hoặc suy thoái kinh tế có thể kích hoạt những quả bom này và gây suy thoái nặng nề hơn.
Dịch Covid-19 có thể là mồi lửa cho vụ nổ này.
Chính vì đánh giá được mối nguy hại ấy, NHTW Mỹ (Fed) đã tìm cách giảm quy mô BTKTS của mình vào cuối 2018 đầu 2019 nhưng cuộc chiến thương mại và sức ép của ông Trump đòi thành tích kinh tế đã làm Fed phải quay ngược đầu ngay (H.6).
Còn hiện nay đâm lao phải theo lao Fed liên tục đi trước đón đầu đánh chặn những nơi có thể gây ra khủng hoảng, gây mất niềm tin... bằng cách bơm tiền liên tục nhằm đảm bảo thanh khoản, tăng uy tín đồng USD nhằm đảm bảo thị trường Mỹ và toàn cầu ổn định.
1. Nâng hạn mức hoán đổi tiền tệ lên không hạn mức (Unlimited) với các nước G6 (US, Canada, Thuỵ sỹ, EU, Nhật, Anh), cấp thêm line tổng 450 tỷ cho 9 ngân hàng TW Úc, Brazil, Hàn Quốc, Mexico, Singapore, Thuỵ Điển, Đan Mạch, New Zealand và Na Uy.
2. Cho phép các NHTW nước ngoài và định chế tài chính quốc tế tiếp cận nguồn USD thông qua nghiệp vụ Repo (mua và bán lại trái phiếu).
3. Tuyên bố sẵn sàng mua lại không hạn mức trần tất cả các loại chứng khoán bao gồm cổ phiếu, trái phiếu, ETF, các loại tài sản tài chính khác… tại TTCK Mỹ để tránh hoảng loạn. Sự việc vô tiền khoáng hậu năm 2008 này nay có vẻ thành bình thường. Chỉ hy vọng rằng đây sẽ không phải là quá trình quốc hữu hóa kinh tế nước Mỹ… và hơn nữa. Càng hy vọng không phải là nhà nước tham gia kinh doanh trên thị trường tài chính.
4. Phát hành thêm 700 tỷ USD (nới lỏng định lượng), cung cấp gói cứu trợ 2.000 tỷ và sẵn sàng xem xét thêm 2.000 tỷ nữa.
5. Có tin Fed đang cân nhắc khả năng mua các loại chứng khoán, tài sản ngoài nước Mỹ để tăng thanh khoản toàn cầu. Nếu chuyện này xảy ra, cuộc chiến tiền tệ có thể sẽ bị đẩy lên mức mới bởi quan ngại Mỹ dùng USD chiếm lĩnh thế giới trong khủng hoảng.
Các hoạt động này đã làm Bảng TKTS của Fed mấy ngày gần đây tăng dựng đứng là vì vậy (H.6).

Bên cạnh việc chống Covid-19, chặn đà suy thoái và khởi động lại động lực tăng trưởng kinh tế, muốn tháo ngòi 3 quả bom hẹn giờ trên thành công phải tháo ở gốc. Còn không để càng lâu những quả bom này sẽ càng lớn lên.
Một khi nổ ra việc mất khả năng thanh toán, dù trong hay ngoài hệ thống NHTM, cũng sẽ lây lan và làm tê liệt hệ thống tài chính, kinh tế toàn cầu.
Hãy nhớ lại cho vay dưới chuẩn ở Mỹ và khủng hoảng 2008: Chính sách tiền tệ nới lỏng tạo bong bóng bất động sản, cho vay dưới chuẩn với số tiền chỉ khoảng $1.300 tỷ. Quy mô rủi ro hôm nay đã bị thổi lớn hơn nhiều.

Rủi ro khủng hoảng tài chính toàn cầu hiện hữu và không hề nhỏ. Đúng vào lúc kinh tế suy thoái bởi Covid-19, nếu xảy ra khủng hoảng tài chính đó sẽ là cú đòn nhồi làm suy thoái kéo dài thêm nhiều năm.

Mong các quốc gia, nhất là các cường quốc lớn, ngăn chặn thành công suy thoái kinh tế và những rủi ro trên chứ không định đục nước béo cò hưởng lợi.
Các doanh nghiệp chuẩn bị kịch bản thử nhỉ./.
READ MORE
Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020
no image

Phạm Đình Trọng
4-4-2020
Tiếp theo phần 1Bầy sâu lúc nhúc
Gần mười năm trước, tôi và nhà báo Lê Phú Khải dự đám cưới con gái ông bạn của chúng tôi là nhà thơ Thái Thăng Long. Ngồi cạnh Lê Phú Khải là người đàn ông đạo mạo, ăn mặc trau chuốt, thắt cà vạt đỏ. Ông đạo mạo tự giới thiệu làm việc ở Ủy ban Kiểm tra Thành ủy. Khi đó Lê Thanh Hải đang là bí thư thành ủy Sài Gòn.
Ông nhà báo Lê Phú Khải vốn tính thẳng như đường cao tốc, liền bảo: Dân Thủ Thiêm đang hàng ngày réo tên, kể tội bí thư thành ủy của anh đấy. Anh phải kiểm tra ngay bí thư thành ủy của anh đi. Làm kiểm tra lúc này không kiểm tra bí thư thành ủy Lê Thanh Hải thì kiểm tra cái gì!
Phần 2: CON SÂU BỰ NHẤT LÊ THANH HẢI
Lê Thanh Hải, cựu Bí thư Thành ủy thành Hồ. Ảnh: Zing
Trong đám lúc nhúc những ông quan cộng sản tội phạm thì bạo chúa Lê Thanh Hải, ủy viên bộ Chính trị dù chỉ là lãnh chúa một vùng lãnh thổ nhưng tội tham nhũng của Hải có thể sánh ngang ngửa với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và hơn hẳn ông Bộ trưởng Đinh La Thăng. Còn tội ác với dân thì ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông Bộ trưởng Đinh La Thăng, ông sứ quân miền Trung Nguyễn Bá Thanh, ông tướng cảnh sát Trần Đại Quang không thấm tháp gì so với tội ác ngút trời của lãnh chúa phương Nam Lê Thanh Hải.
Để xây dựng quyền lực bạo chúa, Lê Thanh Hải đẩy đi hết những người tử tế dưới quyền. Đẩy đi người có thực học, có tri thức vững vàng, là dòng dõi con nhà nòi khoa bảng, đã theo học và làm luận văn khoa học ở những trường đại học danh tiếng trên thế giới, phó thị trưởng Sài Gòn, giáo sư Nguyễn Thiện Nhân. Đẩy đi người có bề dày hoạt động cách mạng, có chính kiến riêng thể hiện cá tính mạnh như phó thị trưởng Sài Gòn Mai Quốc Bình. Đẩy đi người có nhân cách trung thực như phó bí thư thành ủy Sài Gòn Huỳnh Thị Nhân.
Xuất thân từ tổ chức Thiên Lôi, Thanh niên Xung phong, chỉ đâu đánh đấy, hoàn toàn không làm việc bằng tri thức, cũng chẳng có công trạng gì, Lê Thanh Hải tập hợp quanh mình những thân phận đồng dạng với Hải, những thân phận xuất thân từ đám Thiên Lôi thành đoàn. Lê Thanh Hải chỉ dùng loại Thiên Lôi, không bề dày đóng góp, không công trạng như Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín …
Khởi đầu con đường hoạn lộ từ quận Năm, nơi quần tụ người Hoa, nơi tiềm ẩn sức mạnh kinh tế ngầm của người Hoa, cũng tiềm ẩn thế lực chính trị ngầm từ phương Bắc, từ Trung Nam Hải, Bắc Kinh. Có phải sức mạnh kinh tế ngầm và thế lực chính trị ngầm đó đã đưa Lê Thanh Hải, người Việt gốc Hoa thần tốc lên lãnh chúa vùng đất giàu có nhất nước, tót vào nhóm quyền lực chóp bu ngồi trên ngai vua tập thể, nhóm Bộ Chính trị.
Cả đám đàn em đông đúc trong đảng bộ mà Hải là bí thư: Lê Hoàng Quân, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Hữu Tín, Tất Thành Cang, Vũ Hùng Việt, Nguyễn Thị Hồng, Lê Văn Khoa, Đào Thị Hương Lan … Lê Thanh Hải đã có trong tay cả một đảng bộ quyền lực, cũng là một đảng bộ tội phạm.
Cả nhà trong bộ máy quyền lực, Trương Thị Hiền, Lê Tấn Hùng, Lê Trương Hải Hiếu, Lê Trương Hiền Hòa, Lê Thanh Hải đã tạo ra cả một phủ chúa quyền lực và cũng là phủ chúa tội phạm.
Với quyền lực ủy viên Bộ Chính trị, với quyền uy một đảng bộ, với sức mạnh kinh tế ngầm người Hoa, với thế lực chính trị ngầm phương Bắc, bè lũ Lê Thanh Hải mới dám cả gan ném bỏ quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệt qui hoạch xây dựng Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm, KĐTMTT, có chữ kí của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, thay bằng quyết định 6565 với chữ kí của một Thiên Lôi khi đó chỉ là phó thị trưởng Sài Gòn, Nguyễn Văn Đua.
Với quyền lực ủy viên Bộ Chính trị, với quyền uy một đảng bộ, với sức mạnh kinh tế ngầm người Hoa, với thế lực chính trị ngầm phương Bắc, những hung thần Thiên Lôi dưới vòm trời Lê Thanh Hải mới có thể mặc sức gây tội ác suốt thời gian dài gần hai mươi năm, chà đạp lên cuộc sống mười bốn ngàn sáu trăm gia đình, chà đạp lên cuộc đời sáu mươi ngàn người dân, tước đoạt mạng sống nhiều người dân lương thiện Thủ Thiêm.
Bảo đảm cho người dân bị xáo trộn do qui hoạch phải có cuộc sống tốt hơn trước khi qui hoạch chứ không thể tồi tệ vì qui hoạch, Quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ đã dành 160 ha đất sát 770 ha KĐTMTT làm khu tái định cư, để sáu mươi ngàn hộ dân phải giao đất rời nhà xây dựng KĐTMTT cũng được thụ hưởng ánh sáng đô thị hiện đại, cũng được thụ hưởng cơ sở vật chất của khu đô thị hiện đại nhất Đông Nam Á.
Nhưng ngửi thấy mùi vàng ròng của khối vàng lớn ở sự chênh lệch giữa giá đất bèo lau lách hoang vu và giá đất vàng đô thị hiện đại, ngửi thấy mùi vàng ròng của khối vàng khổng lồ ở 160 ha đất mênh mông tái định cư liền kề KĐTMTT, Lê Thanh Hải đã làm cho cuộc sống người dân Thủ Thiêm không những tồi tệ mà còn đau thương, chết chóc, đói khổ, bệnh tật, cùng quẫn, hết đường sống.
Khi có quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ qui hoạch KĐTMTT năm 1996, Lê Thanh Hải mới là phó của Thị trưởng Sài Gòn Võ Viết Thanh. Lá cờ quyền lực còn trong tay con người tử tế Võ Viết Thanh. Nhưng trước đây vì tử tế, không ngậm máu phun người trong vụ án ngụy tạo Sáu Sứ, Võ Viết Thanh phải bật khỏi triều đình. Nay vì tử tế, Võ Viết Thanh phải về hưu trước tuổi ba năm.trời để trao lá cờ quyền lực cho Lê Thanh Hải, năm 2001. Phải mất thêm vài năm nữa Hải mới tập hợp được quanh mình đủ mặt đám Thiên Lôi sấm sét.
Có trong tay đầy đủ quyền lực chính trị và sức mạnh bạo lực, Lê Thanh Hải liền cho em trai là Lê Tấn Hùng, cầm đầu lực lượng Thanh niên Xung phòng Sài Gòn mặc sức cướp đất ở Bình Thạnh. Dưới bóng quyền lực chính trị và sức mạnh bạo lực Lê Thanh Hải, đại gia người Hoa Trương Mỹ Lan mặc sức thâu tóm những khu đất vàng khắp Sài Gòn. Bà Trương Mỹ Lan khá kín tiếng nhưng sức mạnh công ty Vạn Thịnh Phát của bà Lan đã sai khiến được cả cục trưởng cục Hàng hải Dương Chí Dũng ngoài Hà Nội. Thời Lê Thanh Hải, Vạn Thịnh Phát thâu tóm đất đai Sài Gòn và các tỉnh lân cận cũng rầm rộ và mạnh mẽ như những ông chủ người Hoa Mã Hỉ, Tạ Vinh thâu tóm lúa gạo miền Nam trước 1975.
Có trong tay một đảng bộ quyền uy và một đám Thiên Lôi sấm sét, Lê Thanh Hải liền cho ra đời quyết định 6565 chỉ có hai điều.
Điều 1 phá nát qui hoạch 367 đã được Thủ tướng Võ Văn Kiệt phê duyệt, đưa cả đất dân cư ngoài qui hoạch theo quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ vào qui hoạch của quyết định 6565 để cướp thêm đất của dân và xé 160 ha đất tái định cư ra thành sáu mảnh, ném sáu mảnh đất tái định cư đến những chỗ khuất nẻo bùn lầy nước đọng, muỗi mòng, rắn rết. Có mảnh 50 ha bị ném ra tận kênh rạch sình lầy Cát Lái, giáp đất hoang hóa dừa nước tỉnh Đồng Nai, cách KĐTMTT đến gần 20 km. Còn 160 ha đất tái định cư theo quyết định 367 đã được Thủ tướng Võ Văn Kiệt phê duyệt thì được quyết định 6565 giao cho các nhà dầu tư để biến thành trung tâm thương mại, văn phòng, căn hộ kinh doanh của 51 dự án.
Điều 2 quyết định 6565 láo xược ghi “Quyết định này thay thế Quyết định số 367/TTg ngày 04 tháng 6 năm 1996 của Thủ tướng Chính phủ”. Lạm quyền và phi pháp, quyết định 6565 cấp thành phố đã vô hiệu quyết định 367 cấp Thủ tướng Chính phủ.
Xóa bỏ qui hoạch đã được Thủ tướng phê duyệt, vẽ lại qui hoạch KĐTMTT, quyết định lạm quyền, phi pháp 6565 ra đời vào ngày sắp kết thức năm 2005 mở ra một trời đau thương, một biển uất hận cho người dân Thủ Thiêm. Từ đó, năm này qua năm khác, đám Thiên Lôi như những hung thần đưa xe san ủi, xe cẩu đến phá nhà dân, đưa xe tải đến hốt tài sản của dân đưa đi đâu không ai biết, đưa lực lượng đặc nhiệm như bầy thú dữ đến đánh dân, bắt dân, đẩy người dân vào cuộc sống màn trời chiếu đất suốt hơn chục năm trời.
Những cuộc cướp đất dân Thủ Thiêm dồn dập, quyết liệt, khủng khiếp và man rợ nhất diễn ra từ năm 2009 khi Thiên Lôi Tất Thành Cang được Lê Thanh Hải cho ngồi trên hai ghế quyền lực cao nhất ở mảnh đất Thủ Thiêm, vừa là Bí thư, vừa là Chủ tịch quận 2. Trước đó, từ năm 2007, Hải đã ban lệnh cho lũ Thiên Lôi phải dùng bàn tay sắt cướp đất.
Người dân giữ nhà, giữ đất, không cho bọn cướp xông và nhà liền bị lũ sai nha đánh gãy tay, què chân, giập mặt, máu đổ lênh láng rồi bị ném lên ô tô chở về nhà giam. Ngày 14.12.2010 lũ sai nha của Tất Thành Cang, Lê Thanh Hải dùng vũ lực đánh bà Trần Thị Chuốt, 73 tuổi ngã sấp mặt xuống đất rồi chúng nắm hai chân hai tay bà Chuốt quăng lên ô tô. Bà Chuốt bị đập vào thành xe, rơi xuống sàn ô tô, gãy một mảng xương sườn, giập gan, chết khi được đưa đi cấp cứu. Lũ sai nha và lũ đầu sỏ cướp đất thản nhiên giết dân như vậy nhưng dưới bóng quyền uy của Hải, pháp luật vẫn câm miệng hến!
Vợ chồng anh chị Trương Việt Hiếu và Nguyễn Kim Phượng cùng hai con ở căn nhà do cơ quan của anh chị cấp rồi bán hóa giá trên đường Lương Định Của nằm ngoài ranh quy hoạch. Sáng ngày 31.7.2012 ngôi nhà của anh Hiếu chị Phương cũng bị lũ sai nha của Tất Thành Cang, Lê Thanh Hải đến đập nát. Xác nhà và tài sản trong nhà bị lũ sai nha chất lên ô tô chở đi mất tích. Gia đình tứ tán. Anh Hiếu phải ở cơ quan, ngủ trên bàn làm việc. Hai đứa con, đứa ở nhà cậu, đứa ở nhà bà ngoại. Chị Phượng nhặt cây que dựng chiếc chòi ni lông trên nền nhà cũ ở lại giữ đất. Nhưng nỗi đau không chỉ có vậy. Đau buồn, anh Hiếu đổ bệnh hiểm, không tiền mua thuốc hiếm giá cao, không nơi nằm yên thân trị bệnh, anh Hiếu chết trong bơ vơ không nhà cửa. Cả đám tang anh Hiếu cũng phải nhờ nhà bà con.
Ông tướng đặc công về hưu Hồng Minh Hải giữ đất bằng khẩu súng ngắn ông được giữ bên mình suốt đời. Như thời giặc giã, người dân phải cầm súng giữ nước, giữ nhà, ông tướng đặc công cầm khẩu súng ngắn bảo lũ cướp đất: Tụi bây cứ tới cưỡng chế đi. Đứa nào bước vô nhà tao, tao bắn!
Hàng ngày nhìn người dân chung quanh bị lũ sai nha của Tất Thành Cang, Lê Thanh Hải cướp đất đánh tóe máu, ngất xỉu, nhà bị đập nát, san bằng, Máu nghĩa hiệp thôi thúc, ông tướng đặc công muốn ra tay. Nhưng ông kịp nghĩ lại đám nầy chỉ là tay sai, chẳng được xơ múi gì. Kẻ thực sự ăn đất Thủ Thiêm chỉ vài tên đầu sỏ. Ông lặng lẽ mang kĩ năng của cả cuộc đời lính đặc công đi điều nghiên kĩ càng cửa trước, cửa sau, phòng ăn, phòng ngủ nhà ở từng tên đầu sỏ cướp đất. Ông điều nghiên cả đường đi lối về, phòng làm việc có lính canh, có người hầu của chúng. Ông cũng viết sẵn cho mỗi tên một bản án. Nếu lũ đầu sỏ quyết dùng sức mạnh Thiên Lôi cướp đất của ông, ông sẽ cho chúng biết ý chí giữ đất sống của người lính cả đời đánh giặc giữ nước.
Người dân không có súng, chỉ còn biết mang mạng sống của mình ra giữ đất. Anh Trần Văn Phúc là thiếu tá công an quận 2. Ngôi nhà của vợ chồng anh Phúc ở đường Lương Định Của bị cưỡng chế. Vợ anh đội đơn đi khiếu kiện và có mặt trong đoàn dân Thủ Thiêm biểu tình đòi đất. Anh Phúc không thực hiện được đòi hỏi của chỉ huy là cán bộ, đảng viên không được để vợ chống cưỡng chế. Bị giáng cấp và thường xuyên bị kiểm điểm, khiển trách, anh Phúc phải bỏ công an, bỏ đảng viên, về làm dân thường để được kêu oan mất đất sống. Nhưng đơn kêu cứu bị cướp đất gửi lên triều đình thì triều đình lại lạnh lùng chuyển đơn về cho lũ cướp đất giải quyết. Tuyệt vọng, đêm 24.4.2015, anh Phúc treo cổ tự tử trong ngôi nhà sắp bị lũ cướp Lê Thanh Hải đập nát.
Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi vạch tội giặc Minh với dân ta: Trúc Lam Sơn không ghi hết tội / Nước Đông Hải không rửa hết mùi. Tội của Lê Thanh Hải cướp đất Sài Gòn, tội của Lê Thanh Hải với dân Thủ Thiêm còn đểu cáng, man rợ hơn mọi loại giặc. Đất phèn Bến Nghé Cần Giờ cửa sông Sài Gòn không có trúc chỉ có bạt ngàn rừng đước. Đước Cần Giờ không ghi hết tội, nước sông Sài Gòn không rửa hết mùi tội ác Lê Thanh Hải.
READ MORE
no image

Phạm Đình Trọng

1-4-2020


1. BẦY SÂU LÚC NHÚC

Dốt nát và tham lam, năng lực trống rỗng và nhân cách thấp hèn nhưng tiến thân mau lẹ lên cấp nhà đỏ, cấp chóp bu triều đình cộng sản rồi dùng quyền lực nhà đỏ, quyền lực nhà nước tác yêu tác quái, tàn phá nền kinh tế đất nước, vơ vét của công, cướp bóc của dân, chà đạp lên cuộc đời, lên mạng sống người dân lương thiện. Đám quan cộng sản đó, bầy sâu đó đông vô kể.

Điểm đi điểm lại, người dân cũng không thể điểm hết mặt những tên tội phạm đã bị lộ vốn là quan cấp nhà đỏ hoặc ngấp nghé nhà đỏ triều đình cộng sản. Hồ Xuân Mãn. Đinh La Thăng. Hoàng Trung Hải. Triệu Tài Vinh. Vũ Văn Ninh. Vũ Huy Hoàng. Võ Kim Cự. Phương Minh Hòa. Nguyễn Văn Hiến. Nguyễn Văn Tình. Trần Việt Tân. Bùi Văn Thành. Phan Văn Vĩnh. Trần Quốc Cường. Nguyễn Hồng Trường. Trịnh Xuân Thanh. Nguyễn Xuân Anh. Trần Văn Minh. Nguyễn Bắc Son. Trương Minh Tuấn. Lê Thanh Hải. Lê Hoàng Quân. Tất Thành Cang …

Đó mới chỉ là những gương mặt nhem nhuốc đã phơi bầy ra trước ánh sáng. Những tên quan tham còn rúc trong đống rơm nhiều như kiến trong tổ. Cũng chưa tính đến những quan cộng sản quyền uy trùm thiên hạ cũng phạm tội trùm thiên hạ. Như quan đầu sứ Nguyễn Bá Thanh đã cùng cả dàn quan chức một vùng lãnh thổ phạm tội, biến một vùng lãnh thổ non xanh nước biếc của dân của nước thành tài sản riêng của vài ông quan và vài tên cướp.

Như tướng cảnh sát Trần Đại Quang đã làm tha hóa, hư hỏng cả băng tướng lĩnh của bộ sức mạnh, đẩy cả một đám tướng hai sao, ba sao của bộ sức mạnh vào tội phạm. Đám tướng bổng lộc đầy miệng, quyền uy đầy mình đã mang quyền lực và sức mạnh nhà nước ra làm tay sai cho một kẻ thất học, bất lương, lưu manh thâu tóm đất đai, tài nguyên của dân của nước. Cũng cần phải nhắc đến khu mả Trần Đại Quang quái gở, kệch cỡm, thô bỉ mà hoành tráng, mênh mông gấp trăm lần mồ mả vua chúa phong kiến. Để thấy không những của cải, tài sản ông cò cảnh sát cộng sản vơ vét của dân của nước khủng khiếp như thế nào, mà còn thấy được một kẻ tâm hồn bệnh hoạn, lí tưởng sống thấp hèn, đốn mạt như vậy mà leo lên tới tướng cảnh sát bốn sao, leo lên tới chủ tịch nhà nước cộng sản. Để thấy những quan cộng sản tội lỗi, thấp hèn và nhố nhăng như thế nào.

Như ông Nguyễn Tấn Dũng dù có khai học tại chức để có bằng cử nhân luật nhưng nền tảng văn hóa thực sự của ông Dũng vẫn là văn hóa của một y tá ở rừng. Với vốn văn hóa đó, mười năm đứng đầu Chính phủ, điều hành bộ máy quản trị đất nước, ông Dũng cùng đám thuộc hạ đã phá nát nền kinh tế đất nước, tạo ra một xã hội hỗn loạn, bon chen, cướp bóc, một thời kì đen tối nhất của đất nước, thời khốn cùng nhất của người dân.

Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng đã mở ra một thời kì sức mạnh nhà nước, sức mạnh đồng tiền và sức mạnh xã hội đen cấu kết với nhau gây ra những vụ cướp đất thảm khốc, man rợ đẫm máu và nước mắt dân lành.

Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng đã nảy nòi ra những băng nhóm lợi ích bất lương mọc lên như cỏ mùa xuân, như dòi bọ ở bãi rác, thao túng quyền lực nhà nước, thâu tóm của cải, tài nguyên đất nước, cướp bóc người dân.

Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.

Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải đã đưa nền kinh tế đất nước đến vạch xuất phát của sự phát triển. Các doah nghiệp nhà nước hoạt động lành mạnh, hiệu quả trong luật doanh nghiệp, trong sự quản lí nghiêm minh của bộ máy nhà nước. Như cây cỏ mùa xuân đồng loạt đâm trồi nảy lộc, hàng trăm ngàn doanh nghiệp tư nhân náo nức ra đời, hoạt động hiệu quả đã huy động được tiềm năng trong dân, khai thác sức lao động dư thừa, tạo ra nguồn hàng hóa lớn cho thị trường trong nước và xuất khẩu. Một bình minh sáng lạn đánh thức nền kinh tế đất nước sau đêm dài bao cấp trong giấc ngủ li bì để quên đi đói nghèo.

Đám tội phạm điểm tên ở trên đều là đàn em, là băng nhóm của ông Thủ tướng Dũng, đều bắt đầu con đường tội phạm từ thời ông Thủ tướng Dũng. Họ đã phá tanh bành thành quả của hai đời Thủ tướng Kiệt, Thủ tướng Khải, bóp chết sức sống của nền kinh tế, dìm nền kinh tế đất nước vào thua lỗ, nợ nần. Mở đường cho chủ các doanh nghiệp nhà nước hối hả vơ vét, tham nhũng nhưng cũng khép lại con đường sống của các doanh nghiệp đó. Những doanh nghiệp tư nhân làm ăn chân chính hầu hết đều khốn đốn, chết đứng, phá sản, giải thể. Những doanh nghiệp sân sau của quan chức, những doanh nghiệp đi đêm với quan chức bỗng giầu vọt lên, từ vô danh, từ bóng tối bỗng chói lọi như mặt trời, có tầm cỡ của cả hệ mặt trời, Sun Group! Và giầu sang phú quí đến muôn đời, Vạn Thịnh Phát!

Tội của đầu lĩnh sứ quân đất Quảng Nguyễn Bá Thanh làm hư hỏng quyền lực một vùng lãnh thổ. Phạm tội với một địa phương. Tội của ông cò cảnh sát Trần Đại Quang đẩy một đám tướng cảnh sát xuống vũng bùn tội phạm thành kẻ cướp. Phạm tội ở một nhánh quyền lực. Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang đã chết. Tội của Thanh, của Quang sẽ do luật Nhân Quả định đoạt và nhiều đời con cháu Thanh, Quang sẽ phải đền tội. Dù bất tài, thất đức nhưng Thanh, Quang đã leo, đã lách tới vị trí quốc gia, có vai trò lịch sử. Lịch sử cũng sẽ nghiêm khắc và công minh phán xét tội của Thanh, Quang.

Ông y tá ở rừng lên làm Thủ tướng vẫn sống. Tội của ông Thủ tướng y tá Nguyễn Tấn Dũng đã tham nhũng hóa cả bộ máy quyền lực nhà nước, biến chính quyền của dân, vì dân thành chính quyền cướp bóc dân. Phạm tội trên phạm vi cả nước. Tội của ông Dũng giáng xuống số phận mọi người dân Việt Nam, trùm lên toàn cõi Việt Nam. Tội của ông Thủ tướng Dũng còn để lại dấu ấn thê thảm lâu dài ở những cánh rừng đại ngàn tan hoang Boxit Tây Nguyên. Ở đống sắt ve chai gang thép Thái Nguyên. Ở bộ xương khủng long nhân tạo gớm ghiếc đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông. Ở vết thương chí tử đâm vào cơ thể tổ quốc Việt Nam, đâm vào số phận hàng triệu dân lành miền Trung. Vết thương chí tử mang tên Formosa Vũng Áng. Ở những bụi than độc hại giết sự sống phủ kín đồng ruộng, biển trời Việt Nam.
READ MORE
no image

Tiếp theo phần 1
Vũ “nhôm” đặt niềm tin vào Phan Văn Tâm là đúng. Bởi Phan Văn Tâm và một “đồng đội” nữa là Nguyễn Hải Trâm, sẽ có ngày… cứu Vũ. Quan hệ “bắc cầu”, đầu tư xa mới hiệu quả.
Nói tới Phan Văn Tâm và Nguyễn Hải Trâm, cần nói sơ qua về Lê Minh Trí. Tháng 4/2016, Lê Minh Trí được bổ nhiệm Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao với 63% phiếu thuận của Quốc hội khóa 13.
Lên Viện trưởng, ông Trí mang theo mình hai người cực thân từ Ban Nội chính: Đó là Phan Minh Tâm, được Nguyễn Bá Thanh gởi gắm trước khi chết và cô nàng Nguyễn Hải Trâm (sinh năm 1975) một “bóng hồng” với đủ cả hai nghĩa, từ Phó Vụ trưởng Vụ theo dõi, xử lý các vụ án Ban Nội chính Trung ương sang.
Phan Văn Tâm về VKSNDTC cũng có công lớn của Trần Văn Minh, anh nuôi Vũ “nhôm”. Trần Văn Minh khi ấy là Ủy viên Trung ương Đảng, Phó ban Tổ chức Trung ương, cánh tay phải của Tô Huy Rứa.
Nếu Phan Văn Tâm, bốn năm ba chức, thì Hải Trâm cũng không kém cạnh. Ngày 4/8/2016, Nguyễn Hải Trâm được Lê Minh Trí ký quyêt định bổ nhiệm Chánh văn phòng VKSNDTC, làm bàn đạp thăng tiến thần tốc của người đàn bà xinh đẹp.
Ngày 19/10/2017, Hải Trâm được đặc cách bổ nhiệm chức danh Kiểm sát viên cao cấp.
Ngày 1/2/2018, Hải Trâm nhận chức Viện trưởng VKSND tỉnh Bắc Ninh.
Ngày 22/3/2019, chưa đầy năm “tráng men” tại Bắc Ninh, Hải Trâm được Lê Minh Trí đưa về làm Vụ trưởng Vụ vụ thực hành quyền công tố và kiểm sát điều tra án tham nhũng và chức vụ (Vụ 5). Đây là Vụ cực kỳ quyền lực.
Người đẹp Hải Trâm. Photo Courtesy
Lê Minh Trí trao Quyết định cho Nguyễn Hải Trâm
Ngày 12/2/2020, Hải Trâm được Minh Trí trao Quyết định do Tổng – Chủ Nguyễn Phú Trọng ký, bổ nhiệm chức danh Kiểm sát viên VKSND Tối cao. Động thái này mở đường cho Hải Trâm tiến lên Viện phó VKSNDTC khi Lê Minh Trí nghỉ hưu vào tháng 2/2021.
Về Lê Minh Trí, ông ta sinh ngày 1/1/1960 tại Củ Chi. Năm 1978 đi công an, làm cận vệ, rồi Trợ lý cho Giám đốc CATP Võ Viết Thanh, kiêm nhiệm Phó Trưởng phòng Tham mưu an ninh, CATP.
Khi Võ Viết Thanh ra Hà Nội nhận nhiệm vụ Thứ trưởng Bộ Công an, ông ta kéo Lê Minh Trí ra làm thư ký riêng.
Năm 1991, do đấu đá ở Trung ương, nên Võ Viết Thanh không được cơ cấu tái cử Ủy viên Trung ương tại đại hội VII. Ông Thanh quay về TPHCM, lần lượt giữ chức Phó Chủ tịch, rồi Chủ tịch UBND TP. Lê Minh Trí cũng về theo, làm thư ký cho ông Thanh.
Khi ông Thanh nghỉ hưu năm 2001, Lê Minh Trí đã được “dìu” lên Chánh Văn phòng HĐND và UBND TP HCM. Lê Minh Trí được “quy hoạch nguồn” và luân chuyển làm Phó Bí thư, kiêm Chủ tịch UBND quận 11. Năm 2005, Trí vào Thành uỷ viên, giữ chức Phó bí thư, kiêm Chủ tịch UBND quận 1.
Cuối năm 2009, Lê Minh Trí được HĐND TP bầu bổ sung làm phó chủ tịch UBND TP.HCM
***
Cuối năm 2012, phe ông Trọng – ông Sang, tái lập Ban Nội chính Trung ương là để ghìm “con ngựa bất kham” Ba X. Ngoài Phó ban Phan Đình Trạc vốn là dân an ninh, ông Trọng muốn có thêm một Phó ban nữa, cũng xuất thân từ An ninh, để “hoá giải” phe Ba X. Ông Tư Sang được ông Võ Viết Thanh giới thiệu “đệ” tin cẩn, đó là Lê Minh Trí.
Rất nhanh, Quyết định số 744/QĐ-NSTW ngày 3/4/2013 của Ban Bí thư, điều động Lê Minh Trí lên ghế Phó trưởng Ban Nội chính Trung ương. Hai ông Trọng – Sang cũng đủ niềm tin, khi “quy hoạch” Lê Minh Trí vào Ủy viên Trung ương Đảng khoá XII, chức vụ Viện trưởng VKS Nhân dân Tối cao, phục vụ cho chiến dịch “đốt lò” sau này.
Quay lại chuyện Vũ “nhôm”, Vũ hy vọng, ở đại hội XIII hoặc XIV, thế thời đã khác, thế hệ trẻ, có “người của mình” giữ vai trò quyền lực trong cơ quan tố tụng. Lúc ấy, Vũ “nhôm” sẽ được trả tự do.
***
Như đã nói ở phần 1, Nguyễn Văn Sơn có nhiều “dích zắc” với Phan Anh Vũ. Người kế nhiệm Sơn, đại tá Lê Văn Tam, còn được Vũ cho một biệt thự trăm tỷ tại Euro Village. Dù đến thời điểm Vũ trốn chạy, Tam chỉ có hai năm làm giám đốc Công an Đà Nẵng, huống gì Nguyễn Văn Sơn.
Vũ “nhôm” (trái) và Lê Văn Tam
Vũ “nhôm” xuất thân giang hồ, “thượng đội hạ đạp”. Nhiều quan chức “cúng” tiền cho Vũ, lại còn mang ơn. Vũ “ăn” từ anh em an ninh, cảnh sát cấp phòng, thời Nguyễn Văn Sơn làm giám đốc.
Vũ biết trước danh sách “làm quy trình” phong cấp hàm, đề bạt chức vụ. Vũ “làm tiền”, bắn tin chạy chức: Em giúp anh lên. Tốn khoảng 3 tỷ, em cho anh mượn 2 tỷ, anh chỉ lo 1 tỷ. Vũ đút túi 1 tỷ ngon ơ. Anh kia mắc nợ, và trở thành “đầu sai” của Vũ.
Ở Đà Nẵng, Vũ “nhôm” bảo kê cho vũ trường New Phương Đông của cặp vợ chồng Quyền – Hoà. Hoà vốn bán bún chả cá ở đường Đống Đa, gần cảng. Gần 20 năm có Vũ lo, chưa ai, kể cả lực lượng chấp pháp, dám “động” đến vũ trường này.
New Phương Đông hai lần cháy rụi. Lúc 12h trưa 23/12/2001 và 16h30 chiều 21/12/2012. Giang hồ xầm xì, có “đạo diễn” đốt, để lấy trăm tỷ bảo hiểm. Tất nhiên, không có kết luận điều tra từ công an, đừng hòng.
Sau khi Lê Văn Tam mất chức giám đốc CA vì dính Vũ “nhôm”, Tướng Vũ Xuân Viên về thay. Ông Viên là cháu tướng Phạm Nam Tào, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Nhân dân. Dấu ấn đầu tiên của tướng Viên là, vào lúc 0 giờ 20 phút ngày 20/5/2019, hơn 200 CSCĐ Công an Đà Nẵng đã bất ngờ đột kích vào vũ trường New Phương Đông (Vũ trường được xem là lớn nhất khu vực Đông Nam Á) để kiểm tra hành chính. Tại đây, 75 khách phê ma tuý, hàng trăm chai rượu ngoại không hoá đơn. Đặc biệt, vũ trường bấy lâu nay hoạt động không phép.
Lực lượng CA đột kích vũ trường New Phương Đông.
Trước khi ra Bộ Công an, Sơn làm “quy trình”, đôn Trần Đình Liên lên đại tá, Phó giám đốc CA Đà Nẵng. Liên là anh em “cột chèo” với Liên. Vợ Sơn là chị ruột của vợ Liên.
Vũ “nhôm” có một anh em “ngoài xã hội” tên Tịnh, biệt danh Tịnh Điên. Nguyễn Văn Sơn cho Tịnh thầu sân tenis ngay trong Sở, giật “miếng cơm” của anh em. Tịnh lấy xe SH của vợ Sơn vi vu. Tịnh đi vượt đèn đỏ, hù doạ cả sĩ quan CSGT, anh em CA rất phẫn nộ nhưng không làm gì được.
Lô đất vàng gần 1000m2 tại số 51, đường Phan Bội Châu, gần nhà Sơn (số 47 Phan Bội Châu) có dư luận nói rằng, Vũ Nhôm “tặng” cho vợ chồng Sơn. Sơn cho Tịnh Điên thuê mở garage rửa, giữ xe ô tô.
Ngày 10/8/2018, Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm ký quyết định bổ nhiệm Nguyễn Văn Sơn, Thứ trưởng, kiêm Thủ trưởng Cơ quan quản lý thi hành án hình sự và Cơ quan quản lý tạm giữ, tạm giam thuộc Bộ Công an.
***
Về phần Vũ, là một tội phạm “có đẳng cấp” nên Vũ “nhôm” không coi ai ra gì. Đập bàn với cán bộ Viện kiểm sát, chỉ mặt điều tra viên, bất hợp tác lấy cung, ngạo mạn trước toà.
Vũ “nhôm” mắng Cảnh sát ngay trong phiên toà vì chậm được tiếp xúc với luật sư. Ảnh: VNE
Phiên toà chiều 13/1/2020, Hội đồng xét xử (HĐXX) phân tích, chỉ rõ hành vi, mưu sự, tội danh nghiêm trọng của Vũ.
HĐXX cũng công bố thu hồi 4 bất động sản trị giá trên 874 tỷ đồng và kê biên 42 tài sản đất đai của Vũ “nhôm” để thi hành án. Con số đó vẫn chưa thấm vào đâu, so với khối tài sản khổng lồ “tỉ đô” mà Vũ thu tóm gần 20 năm qua.
Chỉ ăn theo, mà bạn bè, “chiến hữu”, của Vũ “nhôm”, nhiều kẻ còn trở thành đại gia có “máu mặt” ở Đà Nẵng và TPHCM.
Sáng 31/3/2020, vợ Vũ “nhôm” là Nguyễn Thị Thu Hiền (sinh năm 1978) cùng vợ Phan Minh Cương là Trần Minh Thảo (sinh năm 1975) dắt díu gia nhân vào TP Hội An, đóng giả ăn mày, xách bị và quơ gậy xin ăn trên đường phố. Họ muốn gì? Đóng kịch và quay clip gởi cho Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, bà Lê Thị Nga.
“Thượng tá tình báo” Phan Văn Anh Vũ đang lên kế hoạch phản công. Nếu như các “đồ đệ” của Trần Đại Quang giành được số ghế nhất định trong Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị tại Đại hội XIII, cơ hội của Vũ “nhôm” được trả tự do không hề nhỏ.
READ MORE
no image

Tác giả: Michelle Goldberg
Dịch giả: Trần Tịnh
2-4-2020
Jared Kushner trong tháng Ba. Anh ta ra mắt tại tại một cuộc họp báo hôm thứ Năm vừa qua. Nguồn: Evan Vucci
Lời dịch giả: Một điều khá bất ngờ với nhiều người Mỹ, đó là Jared Kushner, người con rể của Tổng thống Trump, được giao trọng trách trong hậu trường, điều động việc chống dịch Covid-19. Sau đây là câu chuyện thành bại của nhân vật được TT Trump tuyệt đối “tin yêu.
Tác giả bài này, Michelle Goldberg là một cây bỉnh bút của báo New York Times từ năm 2017. Ngoài tờ báo này, bà còn viết cho các tờ báo và tạp chí nổi tiếng khác như The Daily Beast, Slate, The Nation, The New Republic, Rolling Stone… Bà cũng là tác giả của nhiều quyển sách về chính trị, tôn giáo và nữ quyền, từng đoạt giải báo chí danh giá Pulitzer năm 2018.
***
Khi Thống đốc tiểu bang New York, Andrew Cuomo nói rằng, New York cần tới 30.000 máy thở khi đỉnh điểm của đại dịch COVID-19 tấn công tiểu bang này, cố vấn cao cấp, đồng thời là con rể của Tổng thống nói như sau: “Tôi có tất cả các số liệu về chăm sóc đặc biệt của New York, tôi có dự đoán riêng của tôi, New York không cần nhiều đến thế”.
Lời nói của Kushner được nhà báo Gabriel Sherman của tờ Vanity Fair trích dẫn.
Trong khi đó chuyên gia hàng đầu về miễn dịch, đồng thời cũng là thành viên của đội đặc nhiệm chống dịch COVID-19 của Nhà Trắng, là bác sĩ Fauci lại đồng tình với Thống đốc Cuomo.
Rất là khó hiểu là một kẻ rất ít kiến thức như Kushner lại cao ngạo như vậy. Trong một buổi họp báo, anh ta nói: “Nhiều người yêu cầu những vật dụng dựa trên những phán đoán không có cơ sở của họ”.
Có ba chuyện mà Kusshner thành công trong cuộc đời anh ta: Sinh ra trong một gia đình giàu có, lấy vợ giàu, và học được cách làm hài lòng Tổng thống. Những đại dự án khác của anh ta đều là những thất bại thảm hại: Mua bán bất động sản, làm truyền thông và kế hoạch hòa bình Do Thái – Palestine.
Nhưng anh ta vẫn không chừa. Theo báo Politico thì Kushner đang điều khiển đằng sau hậu trường mọi hoạt động chống dịch bệnh của Hoa Kỳ, một trận đại dịch có thể làm cho nước Mỹ phải quì gối. Quả là một tay mơ leo lên đến mức khùng điên.
Nhà báo Andrea Bernstein, mô tả Kushner là một kẻ lúc nào cũng cho rằng mình hay hơn người khác. Anh ta rất tự tin ở khả năng và sự phán đoán của mình, ngay cả khi anh ta không biết là mình đang nói cái gì.
Andrea Bernstein là tác giả một quyển sách mang tựa đề: “Kushners, Trumps, hôn nhân giữa quyền lực và tiền bạc”. Trong quyển sách này, tác giả đã bỏ công nói chuyện với nhiều người từng làm việc trong một đại dự án của Kushner, cũng như thương vụ anh ta mua tờ The New York Obserber vào năm 2006.
Mà cũng không rõ từ đâu ra cái thói kiêu ngạo, tự tin quá đáng như vậy, vì anh ta vốn là một sinh viên học dở, vô Harvard nhờ có ông bố giàu có mua chỗ cho. Rồi trước khi ông bố đi tù, Kushner thừa hưởng một gia tài rất lớn. Anh ta bèn bỏ ra 1,8 tỉ dollar để mua một cao ốc ở Manhattan vào năm 2007. Cái giá này là giá kỷ lục lúc đó, để rồi mang món nợ khổng lồ. Sau đó, món nợ này được một công ty quản lý tài sản Canada có liên quan đến chính quyền Qatar mua giúp.
Tờ The New York Observer đang là một tờ báo tốt, qua tay Kushner thì bi tàn lụi dần.
Còn đối với dự án tái lập hòa bình, giải quyết cuộc xung đột Do Thái – Palestine thì ông Michael Koplow, một nhà nghiên cứu của “Diễn đàn chính sách Israel”, có khuyng hướng trung dung, cho rằng dự án của Kushner là một vở bi hài kịch. Thế mà anh ta từng nói rằng, để dựng nên dự án hòa bình ấy anh ta đã đọc đến… 25 quyển sách.
Theo báo New York Times thì chính Kushner đã gợi vào đầu ông già vợ cái ý tưởng cho rằng chuyện đại dịch COVID-19 chỉ là do bọn báo chí thổi phồng lên. Rồi nào là Google đã làm một website nối mọi người Mỹ để tìm cách điều trị bệnh phổi COVID-19, lại là một chuyện tào lao khác. Hóa ra đây là ý tưởng của một người anh em của nhà Kushner, chủ một ty bảo hiểm, đã từng muốn lập một website như thế, rồi chả đi tới đâu.
Theo báo Politico thì ông Trump rất bực chuyện Google, nhưng ảnh hưởng của Kushner không hề suy giảm. Nay anh ta cùng với các chuyên gia của tổ hợp tư vấn McKinsey, từng là những bạn học cũ, một số chuyên gia trong nội các, chịu trách nhiệm tất cả những thách thức mà chính quyền liên bang đang đối đầu, từ mua bán đến phân phối các sản phẩm y khoa, cho đến việc mở rộng xét nghiệm.
Kushner đưa người thân tín vào Cơ quan tình trạng khẩn cấp của liên bang (Federal Emergency Management Agency). Một viên chức trong chính phủ nói với báo New York Times rằng, đám người này làm cho người ta tưởng cơ quan đã trở thành nơi hội hè bù khú của một bọn đến từ hành tinh lạ và chiếm chính phủ.
Để đối phó với thảm họa, cần phải có một sự rõ ràng về tổ chức, về chỉ huy, chứ đâu có đi tắt đón đầu như kiểu chụp giựt trên thương trường được. Ông Jeremy Konyndyk, từng làm cho ổ chức USAID (Cơ quan viện trợ và phát triển Hoa Kỳ), đã tham gia điều hợp chống dịch Ebola thời Tổng thống Obama, nói rằng, không thể làm việc cái kiểu đành hanh quyền lực với nhau như chính quyền hiện nay được. Ông nói với tôi rằng, nếu ta bỏ vào chung một phòng, nào là ông Trump, ông Pence, rồi các thống đốc, tất cả những người thông minh, nhưng rồi sẽ rối loạn, cái kiểu của Kushner là như thế, không thể được, ngay cả khi anh ta rất thông minh, mà trên thực tế anh ta đâu có thông minh!
Báo Washington Post cho rằng, Kushner đang tạo thêm một lớp sương mờ lộn xộn nữa, của một chính quyền vốn đã lộn xộn. Báo Politico thì nói là công việc bị rã ra tới mức mà bộ phận này không biết bộ phận khác đang làm cái gì.
Thống đốc New York Cuomo nói, ông không tin chính quyền liên bang có khả năng cung cấp máy thở. Ông nói: Các bạn hãy tưởng tượng đây chính là mạng sống của các bạn đi. Nếu bạn không sống thì chính là chính quyền này nó không sống.
Tôi xin hỏi tất cả những người Mỹ đang ở trong thời khắc sống còn ghê rợn này của chúng ta, bằng sự hiểu biết bình thường của chúng ta, chúng ta mong chờ gì ở Jared Kushner?
READ MORE
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020
no image

Đan Thanh
2-4-2020
Nhiều người cho rằng nếu có “án tử hình” cho Vũ “nhôm”, sẽ có “bom” chấn động chính trường. Giả dụ, bị giải pháp trường, Vũ “nhôm” sẽ khai tất tật để sống. Trùm ma tuý Xiêng-Phênh hồi tháng 6/1996 là một dẫn chứng.
Bốn án trên vai Vũ “nhôm”, tổng cộng 64 năm tù, gồm:
– Tám năm tù về tội “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước”, do TAND cấp cao tại Hà Nội tuyên hồi tháng 10/2018.
– 17 năm tù, tội “Lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản”, do TAND TP HCM tuyên hồi tháng 12/2018.
– 15 năm tù, tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, do TAND TP Hà Nội tuyên chiều 30/1/2019.
– 25 năm tù cho hai tội “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát lãng phí” và “Vi phạm các quy định về quản lý đất đai”, do Toà án Hà Nội tuyên chiều 13/1/2020. Ngoài ra, Vũ “nhôm” còn phải đền bù thiệt hại cho nhà nước số tiền 3.109 tỷ VNĐ.
Trong khi các “đại ca” của mình, tội thì to, án thì nhẹ, không phải đền bù cho nhà nước đồng nào, dù số tiền mỗi vị gây ra hàng trăm tỷ đồng:
– Phan Hữu Tuấn, cựu Trung tướng, Tổng cục phó Tổng cục Tình báo Bộ Công an: 11 năm tù.
– Đại tá Nguyễn Hữu Bách, Cục trưởng B61, Tổng cục Tình báo: 9 năm 6 tháng tù.
– Bùi Văn Thành, cựu Thượng tướng, thứ trưởng BCA: 2 năm 6 tháng.
– Trần Việt Tân, cựu Thượng tướng, thứ trưởng BCA: 3 năm tù.
Vũ “nhôm” cũng hết cơ hội hưởng đặc xá (nếu có) để ra tù sớm hơn. Luật Đặc xá số 30/2018/QH14 đã được Quốc hội thông qua ngày 19/11/2018 và có hiệu lực từ ngày 01/07/2019, tại điều 12, quy định: Các trường hợp không được đề nghị đặc xá, trong đó “có 2 tiền án”. Nên với người có 3-4 tiền án như Vũ, mọt gông là cái chắc.
Lo sợ phải làm “ma trong tù” như Đinh La Thăng, Vũ “nhôm” đã lên kế hoạch… phản công?
Phan Văn Anh Vũ nhờ luật sư Ngô Anh Tuấn, Đoàn luật sư TP Hà Nội, kêu oan cho mình. Được biết, ông Tuấn là một trong hai luật sư bào chữa cho ông Trương Duy Nhất, là người bị TAND Hà Nội tuyên phạt 10 năm tù về tội ‘Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ’ hôm 9/3/2020.
Luật sư Ngô Anh Tuấn. Photo Courtesy
Luật sư Ngô Anh Tuấn thay mặt Phan Văn Anh Vũ, thảo một “Thư thỉnh cầu” ghi ngày 10/3/2020 gởi bà Lê Thị Nga, Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp (UBTP) của Quốc Hội.
Nội dung thư thống thiết, kêu oan. Mong UBTP của bà Nga “thành lập đoàn kiểm tra giám sát lại toàn bộ vụ án”, “kháng nghị” minh oan cho Vũ. Thư cũng cho rằng, Vũ mong bà Lê Thị Nga “đích thân đến nhà giam T16 gặp”, để nghe Vũ trình bày.
Về phần mình, ông Ngô Anh Tuấn hứa sẽ “cung cấp hồ sơ tài liệu liên quan” cho bà Lê Thị Nga.
“Thư thỉnh cầu” của Phan Văn Anh Vũ gởi Chủ nhiệm UBTP Lê Thị Nga
Vũ “nhôm” cực nhạy. Bà Lê Thị Nga là một cán bộ thâm niên ngành toà án. Bà được cho là cán bộ công tâm, phụ nữ dám nghĩ, dám làm. Dư luận đồn đoán, bà Nga được “quy hoạch Bộ Chính trị” cho đại hội XIII, chức danh Phó chủ tịch Quốc hội.
Bà Nga quê Hà Tĩnh, trung dung, không thuộc “nhóm Trần Đại Quang” trước đây. Vậy Vũ “nhôm” trông đợi gì vào bà?
Phan Văn Anh Vũ tính “đi tắt đón đầu”, hay sẽ “quan hệ bắc cầu”?
Vũ “nhôm” sa lưới, đã có hàng loạt cán bộ cấp cao dính chàm. Vũ “nhôm” đã khiến 3 tướng công an, hơn 20 lãnh đạo tỉnh, thành, cùng hàng chục cán bộ, đảng viên rơi vòng lao lý. Số cán bộ “thoát chết”, giờ tránh xa, sợ Vũ “nhôm” hơn cả tránh Covid-19.
Nơi Vũ hy vọng, chỉ còn những cái tên sau:
1.- Nguyễn Văn Sơn, Uỷ viên đảng uỷ CA Trung ương, trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an. Ông Sơn sinh 1961, quê Hoà Tiến, Hoà Vang, Đà Nẵng. Năm 2001, tranh giành quyền với Trần Văn Thanh, Nguyễn Bá Thanh thắng. Trần Văn Thanh mất ghế giám đốc Công an Đà Nẵng. Bá Thanh đưa bạn học, đại tá Lê Ngọc Nam (1953) thế chỗ.
Tháng 7/2005, BCA điều Lê Ngọc Nam ra Hà Nội. Cấp phó thân tín của Lê Ngọc Nam, đại tá Phan Xuân Sang (sinh năm 1952) lên thay. Nguyễn Bá Thanh kéo Thái Công Sỹ (sinh năm 1955), đồng hương Hoà Tiến, trưởng CA huyện Hoà Vang, về làm Phó Giám đốc Công an.
Bộ đôi Phan Xuân Sang – Thái Công Sỹ đã giúp Nguyễn Bá Thanh  Trần Văn Minh phá Nghĩa trang giáo xứ Cồn Dầu, đàn áp đẫm máu giáo dân vào ngày 5/4/2010. Quả báo nhãn tiền, cái kết cho “tứ đại ca” này mọi người đã nhìn thấy rành rành, nhưng quả là đáng sợ và kỳ lạ.
– Phan Xuân Sang: Tháng 9/2010 khai mạc đại hội XX Đảng bộ Đà Nẵng, Sang được “quy hoạch” tái cử Ủy viên Ban Thường vụ, giám đốc CA nhiệm kỳ 2. Thế rồi, đùng một cái, Sang phát bệnh ung thư gan tháng 6/2010, chết tháng 1/2011.
– Thái Công Sỹ thì ung thư vòm họng tháng 7/2010, chết tháng 9/ 2016.
– Nguyễn Bá Thanh nhiễm độc ARS chết tháng 2/2015.
– Trần Văn Minh thì bị tuyên án 17 năm tù vào ngày 13/1/2020, còn phải đền bù cho nhà nước 396 tỷ.
Khi “quân cờ” Thái Công Sỹ đổ bệnh, Bá Thanh kéo Nguyễn Văn Sơn, một đồng hương Hoà Tiến, về làm phó Giám đốc Sở CA, để dự phòng. Ngày 5/8/2010, Nguyễn Văn Sơn được bổ nhiệm quyền Giám đốc Công an Đà Nẵng.
Từ trái sang, Nguyễn Xuân Anh, Thân Đức Nam, Nguyễn Văn Sơn, Đặng Thị Thuỷ (vợ ông Nam) và Vũ Nhôm. Photo Courtesy
Nguyễn Văn Sơn vốn con liệt sĩ, có bà nội là mẹ Việt Nam Anh Hùng. Sau khi Nguyễn Bá Thanh chết, Bí thư Trần Thọ muốn Nguyễn Văn Sơn kế nhiệm, khi ông Thọ hết tuổi cơ cấu tại đại hội Đảng bộ TP tháng 10/2015. Ông Nguyễn Văn Chi, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, bố của Nguyễn Xuân Anh, phản ứng gay gắt, doạ sẽ cho “toang”.
Trần Đại Quang cho Nguyễn Văn Sơn về Tổng cục phó, thuộc Bộ Công an vào tháng 5/2015. Vụ này, Sơn phải mang ơn Vũ “nhôm”. Giờ đeo lon Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an, to thế, càng phải nhớ.
Sơn rời Đà Nẵng, ứng viên duy nhất Nguyễn Xuân Anh, bạn thân Vũ “nhôm”, từ phó bí thư, trở thành tân bí thư Đà Nẵng tại đại hội XXI.
Đầu tháng 10/2017, Ủy viên Trung ương Nguyễn Xuân Anh bị “cách tất cả chức vụ”. Trần Đại Quang lúc này đang nằm viện “hoá trị liệu” tại Nhật. Vũ “nhôm” được tin vòng vây siết chặt, báo hiệu ngày tàn của mình. Vũ nhờ Thứ trưởng Bộ Công an Nguyễn Văn Sơn đưa đến nhà riêng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, để cầu cứu. Ông Phúc từ chối, không gặp.
2.- Phan Văn Tâm: Sinh 1970, quê Đại Lộc, Quảng Nam. Bố Phan Văn Tâm là bạn thân Nguyễn Bá Thanh. Tâm được Bá Thanh chọn làm thư ký riêng, kiêm Phó văn phòng Thành uỷ. Năm 2011, Tâm ngồi ghế Bí thư quận, chỉ hai năm rồi đi, nhưng một “rừng” tai tiếng.
Năm 2013, Bá Thanh nhận chức Trưởng ban Nội chính Trung ương. Phan Văn Tâm, Lê Hồng Minh (Chánh Văn phòng HĐND), cùng ba người nữa theo “đại ca” ra Hà Nội. Tâm được bố trí Vụ trưởng Vụ địa phương. Minh làm Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ.
Một năm, sau ngày Bá Thanh chết, Tâm chuyển về VKSND Tối cao, ngồi ghế Chánh Thanh tra VKSND Tối cao.
Tháng 10/2018, Phan Văn Tâm được điều sang Vụ trưởng Vụ tổ chức cán bộ (Vụ 15).
Phan Văn Tâm (trái) năm 2013. Photo Courtesy
Phan Văn Tâm khi đã là sếp
Có lẽ “chiếc áo V15” quá rộng, không “vừa” tầm, nên tháng 2/2019, Tâm được chuyển sang Vụ trưởng Vụ Kiểm sát giải quyết các vụ án hành chính, vụ việc kinh doanh, thương mại, lao động và các việc khác theo quy định của pháp luật (Vụ 10) cho đến nay.
Tâm và Vũ “nhôm” từng kết nghĩa huynh đệ, nên Vũ “nhôm” nuôi hy vọng, có ngày mình sẽ được cứu.
(Còn nữa)
READ MORE